Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 388: Cáo Béo Lao Động
Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:02:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau một ngày việc mệt nhoài.
Chỉ cần ăn một bữa cơm tươm tất thịt thà thế là cảm thấy sự vất vả trong ngày đều xứng đáng.
“Người nông chúng quanh năm suốt tháng bận rộn đồng ruộng vì mấy hạt thóc hạt ngô, chẳng cũng chỉ vì để lấp đầy cái bụng thôi .”
“Chứ còn gì nữa, thịt gà ngon quá chừng, thịt thỏ cũng ngon tuyệt cú mèo.”
“Anh Lâm Chấn, cũng dạy bọn em rèn luyện thể với, bọn em cũng lên núi săn thỏ rừng với gà rừng về. Sau nếu thường xuyên ăn thịt thế thì cuộc sống đến thành phố cũng đỏ mắt ghen tị chứ.”
Lâm Chấn : “Được thôi, miễn là mấy đứa kiên trì tập luyện .”
“Chắc chắn !”
Mọi quanh bàn ăn cắm cúi ăn lấy ăn để, nhưng vẫn rôm rả vô cùng náo nhiệt.
Có thịt gà và thịt thỏ hai món chính, những củ khoai lang bánh bột thô vốn ăn đến phát ngấy ngày thường nay bỗng chốc cũng trở nên thơm ngon lạ thường.
Chấm một miếng nước mỡ trong nồi, thơm nức mũi.
Bữa cơm sạch trơn thừa một mẩu, bát đũa và thau đựng thức ăn đều vét sạch bóng.
Gia đình Lâm Chấn chào tạm biệt Đại nãi nãi cùng để về.
Bầu khí nguyên sơ vướng chút khói bụi ô nhiễm, ánh trăng đêm nay sáng vằng vặc.
Trăng chỉ thắp sáng cả bầu trời mà mặt đất cũng sáng rõ mồn một, chẳng cần dùng đến đèn pin bọn họ vẫn thể rõ đường .
Hai vợ chồng nắm tay chầm chậm bước con đường làng nhỏ hẹp, đón nhận những cơn gió mát rượi ban đêm, lắng tiếng côn trùng rả rích cùng tiếng chim muông nơi đồng nội, chỉ thấy tâm trạng thư thái vô cùng.
Cả hai đều tận hưởng thời gian tĩnh lặng , dẫu chẳng cần với lời nào.
Ừm... xung quanh họ cũng náo nhiệt lắm.
Chim ưng con lượn lờ bầu trời, gấu con chạy phía đùa giỡn với bầy sói. Hùng Nhãi khi cắt tỉa bớt lông thì cảm thấy nhẹ nhõm cả , hễ vui lên là giở trò ngứa đòn trêu chọc đám Lang Nhất.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Cậu nhóc Lâm Bình An còn kiêm luôn vai trò can ngăn, bên cạnh còn một con cáo béo ục ịch.
“Cáo béo, mày nên giảm béo thôi, mày béo tròn như quả bóng đấy!”
Đi vài bước chân mà thở như thế .
Tống Vi: “Bắt đầu từ ngày mai, cho cái ngữ ăn nhiều đồ chay , chừng nào giảm cân thì mới thôi hạn chế thức ăn.”
“Ăng ẳng ăng!”
Cáo béo cảm thấy cả bầu trời như sụp đổ mắt.
Đồ ăn là do nó dựa bản lĩnh xin xỏ mà , dựa cái gì mà cho nó ăn chứ!
Tống Vi lòng sắt đá, là .
Ngày hôm , khẩu phần ăn của cáo béo quả nhiên cắt giảm ít, đặc biệt là thịt thà.
Dưới sự răn đe nghiêm khắc của Tống Vi, dẫu cho con cáo béo kêu ăng ẳng nũng thế nào nữa thì đám động vật khác cũng chẳng dám lén lút cho nó đồ ăn.
Cáo nhỏ: Không cho nó ăn, chi bằng để nó c.h.ế.t quách cho !
Tống Vi véo tai nó: “Muốn ăn đồ ngon cũng thôi, đồng việc cùng Lâm Bình An , sức lực lớn thì phụ nhặt bông lúa mì rơi vãi chắc chứ?”
Cáo béo gầm gừ hai tiếng trong họng, vì miếng ăn mà đành miễn cưỡng việc.
Lâm Bình An thì vui mặt.
Cáo béo tuy lười mập mạp, nhưng tốc độ tìm bông lúa mì thì nhanh thoăn thoắt.
Hoạt động cật lực cả một ngày trời, con cáo suýt chút nữa mệt lử cả .
May mà đến bữa trưa, nó cũng giống Hùng Nhãi, thưởng thêm một bữa thịt chim sẻ.
Đưa cơm trưa xong Tống Vi cũng về ngay mà đội mũ rơm bờ kè chằm chằm con cáo béo.
Tay cô cầm một nhánh cây mây, một tay chống cái bụng bầu vượt mặt, khí thế chẳng hề giảm sút chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-388-cao-beo-lao-dong.html.]
“Đừng lười biếng đấy nhé cáo béo, mày là con thú bốn chân mà chạy còn chẳng nhanh bằng đứa trẻ con hai chân kìa. Tối ngày chỉ ăn chứ chẳng chịu việc, Tiểu Ưng nhỏ hơn mày bao nhiêu mà bắt con mồi về cho gia đình , còn mày thì ? Ăn cho lắm chỉ tổ béo trục béo tròn chứ chẳng tích sự gì!”
Cáo béo ủ rũ cụp tai, lấy chân bới bông lúa mì ruộng lên ngoạm lấy, chạy lon ton bên cạnh Lâm Bình An rên rỉ ư ử vài tiếng.
Nó đưa ánh mắt tội nghiệp Lâm Bình An cầu cứu.
Lâm Bình An xoa xoa đầu cáo béo, chột liếc chị dâu một cái.
“Em cũng chẳng đ.á.n.h chị dâu , trong nhà vị trí của chị dâu là cao nhất đấy, mày cứ ngoan ngoãn lời .”
Cáo béo: Tức điên !
Tức giận lắm, nhưng giận mà chẳng dám ho he lời nào.
Chỉ đành đem nỗi uất nghẹn bất lực trút việc chạy chạy đồng lúa mì để tìm từng bông lúa rơi rớt.
Mọi xung quanh thấy cảnh tượng đều bật trêu chọc.
“Lâm Chấn , vợ coi đám thú vật trong nhà như con nít mà nuôi nấng dạy dỗ đấy nhỉ, còn răn đe đấy nữa chứ ha ha ha...”
Nhìn thấy cảnh , ai nấy đều cảm thấy vô cùng buồn .
“Quan trọng là tác dụng thật đấy chứ, thế còn ngoan hơn cái thằng con trời đ.á.n.h nhà nhiều. Thằng nhóc nhà bảo nó nhặt bông lúa giúp, giờ chẳng chuồn chơi bời lêu lổng ở xó xỉnh nào .”
Mọi việc ngoài đồng cũng chẳng ai cắm cúi trong im lặng, nếu thì mệt chán ngắt.
Tụ tập một chỗ, tay thoăn thoắt việc nhưng mồm miệng vẫn rôm rả buôn chuyện trời biển.
“Sao thấy Hùng Nhãi dường như gầy một chút thì ?”
Lâm Chấn: “Hôm qua Tống Vi tỉa bớt lông cho nó đấy ạ.”
“Thảo nào! thấy hôm nay Hùng Nhãi cõng lúa chạy một chuyến thèm vật bóng cây nghỉ ngơi như nữa, chạy liền ba chuyến mới chịu nghỉ đấy.”
“Tóc của chắc cũng do Tống Vi cắt cho đúng , trông mắt phết đấy.”
Có đàn ông liếc quả đầu đinh gọn gàng của Lâm Chấn một cái.
“Vợ ở nhà cầm cây kéo to tướng xoẹt xoẹt đầu mấy nhát, tóc tai nham nhở như ch.ó gặm, chỗ trụi một mảng chỗ lởm chởm một búi, đau đớn cả mặt mày.”
Lời thốt , vợ của đàn ông đó lập tức sa sầm nét mặt, thèm nể nang:
“Sao hả? Bản ông vốn dĩ ma chê quỷ hờn mà còn mong dựa mái tóc để biến thành chắc? Nghĩ cái gì mà đẽ thế ! Kiếp ông cứ xác định như thế , mắt ông mãi cũng thành quen , đẽ thì kiếp đầu t.h.a.i nhớ mở to mắt mà chọn nhé.”
Bị vợ dội cho một gáo nước lạnh chút kiêng dè, những xung quanh đều ầm lên nắc nẻ, khiến đàn ông ngượng chín cả mặt.
Đáy mắt Lâm Chấn cũng ánh lên nụ .
Tống Vi ở ngoài đồng cũng nán quá lâu, khi về nhà liền mang con cá lớn câu hôm qua sang nhà Đại nãi nãi, hôm nay thêm một món mặn thơm ngon.
Con ba ba thì tạm thời ăn, cứ thả nuôi ở đấy đợi qua đợt bận rộn vụ mùa mới thịt ăn để bồi bổ sức khỏe hao tổn cho .
Một mùa màng bội thu luôn mang niềm hân hoan to lớn, nhưng kèm với đó là sự mệt mỏi và vô vàn phiền toái.
Công việc vụn vặt nhiều vô kể, còn liên tục ngước sắc trời.
Trong thời gian đó cũng đôi ngày thời tiết , may mà chỉ đổ mưa nhỏ chứ gặp mưa to gió lớn.
Hễ thấy trời chuyển sắc mây là hò chạy thục mạng sân phơi, cả đám tay chân thoăn thoắt thu gom lúa mì đang phơi bạt.
Mặt trời ló rạng thì khiêng lúa mì từ trong kho tiếp tục phơi phóng.
là mệt bở cả tai.
Gần nửa tháng trôi qua, lúa mì và lúa nước cơ bản đều thu hoạch và phơi phóng gần xong.
Thế nhưng vẫn tiếp tục thu hoạch những loại hoa màu khác.
Ngô, đậu tương, khoai lang...
Các loại nông sản lục tục thu hoạch ròng rã hơn một tháng trời mới coi như tất. Hầu như tất cả đều mệt đến mức sụt cả một vòng, thắt lưng mỏi nhừ đến mức suýt chẳng thẳng lên nổi.