Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 387: Cắt Tóc
Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:02:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tìm kiếm nửa ngày trời, Tống Vi rốt cuộc cũng phát hiện dấu vết ba ba ngoi lên mặt nước để thở.
Chuyện cũng nhờ đôi mắt cực kỳ tinh tường của cô.
Thế nhưng...
Mồi ruột chim sẻ thả xuống đó câu lên là thứ gì .
Ngay cả tôm hùm đất cũng câu dính, thế mà con ba ba nhất quyết chịu c.ắ.n câu.
May mắn là cô câu một con cá lớn, mang về ngày mai nấu canh cá uống cũng .
Trong lòng chút hụt hẫng.
lúc Tống Vi chuẩn thu dọn đồ đạc về thì thấy mép bờ hồ sủi lên một chuỗi bọt nước.
Thấp thoáng thể thấy mai của một con ba ba làn nước.
Mắt Tống Vi sáng rực lên, chẳng buồn tốn công câu kéo từ từ nữa, cô vung tay quất thẳng dây cước trong tay vòng qua.
Con ba ba phản xạ cực nhanh, nhận nguy hiểm là thụt ngay cổ định lủi trốn.
“Két!”
Một bóng đen từ trời lao bổ xuống như mũi tên b.ắ.n thẳng mặt nước, giây tiếp theo, móng vuốt sắc nhọn quặp chặt lấy phần đuôi con ba ba.
Bộ móng sắc bén cắm phập tận thớ thịt đuôi nó.
Bạch Ưng bắt con mồi là nhất quyết buông, sức vỗ cánh nhấc bổng nó lên khỏi mặt nước một đoạn ngắn đầy khó nhọc.
con ba ba to quá, ít nhất cũng nặng tầm bảy cân, nó giãy giụa càng nặng thêm, suýt chút nữa kéo tuột cả Bạch Ưng xuống nước.
Tống Vi vội vàng chạy tới, cổ tay vung cần câu dùng một lực khéo léo, dây cước quấn chặt lấy con ba ba.
Vừa nãy do cách nước xa nên cú vung dây cước của cô trúng đích.
Dưới sự phối hợp ăn ý giữa Tống Vi và Bạch Ưng, con ba ba lớn chạy đằng trời.
“Hừ, bắt mày đúng là chẳng dễ dàng gì.”
Ba ba tự nhiên, còn to thế , đại bổ đây.
“Tiểu Ưng lập công lớn nhé, về nhà thưởng thêm cho mày nhiều thịt.”
“Chiếp”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Bạch Ưng vui sướng kêu lên một tiếng, đập cánh bay vút lên bầu trời.
Lần Tống Vi mới thực sự trở về nhà, thu hoạch đầy ắp.
Về đến nhà tắm rửa sạch sẽ xong xuôi thì Lâm Chấn, Hùng Nhãi và Lâm Bình An cũng vặn về tới.
“ pha nước mật ong cho đây, ai uống bao nhiêu thì tự múc nhé.”
Hai tai Hùng Nhãi giật giật, thấy nước mật ong liền ngoáy m.ô.n.g lon ton chạy tha cái thau của .
Mau cho gấu uống nước mật ong nào!
Lâm Bình An rót cho nó một lượng lớn, món Hùng Nhãi thích nhất chính là nước mật ong ngọt lịm.
“Hùng Nhãi vất vả nhé. Chị dâu ơi, hôm nay Hùng Nhãi kiếm hẳn tám điểm công đấy, thật luôn!”
Lâm Bình An ngưỡng mộ hình đồ sộ và sức khỏe vô địch của Hùng Nhãi lắm, rõ ràng nhỏ tuổi hơn bé bao nhiêu, thế mà cõng từng lúa mì.
“Vất vả thật đấy, mang bộ lông dày cộp thế việc, Hùng Nhãi cũng gánh vác nuôi gia đình .”
Tống Vi bước ngoài.
Nhìn bộ lông của Hùng Nhãi rối bù, trông lôi thôi lếch thếch, còn dính đầy cọng rạ với lá cỏ khô.
Cái mà dính lên da thì đau ngứa ngáy khó chịu .
Hùng Nhãi da dày thịt béo, ngoài việc cảm thấy nóng nực thì cũng chẳng thấy đau đớn gì.
Tống Vi giúp nó nhặt hết đống rác rưởi lộn xộn cắm lông xuống, đó cầm lược và kéo .
“Ngồi yên đừng lộn xộn, tao tỉa bớt lông cho mày cho mỏng bớt.”
Thời tiết , mặc nhiều quần áo còn thấy nóng, Hùng Nhãi khoác nguyên bộ lông dày cộp thôi cũng thấy ngốt.
Cô cầm kéo và lược, bắt đầu “xoẹt xoẹt” cắt tỉa Hùng Nhãi.
Từng lọn lông rụng lả tả xuống đất nhưng Hùng Nhãi chẳng mảy may bận tâm, bộ tâm trí của nó đều dồn hết thau nước mật ong ngọt ngào.
Lâm Chấn và Lâm Bình An tắm rửa xong bước , đất gom một đống lông lớn.
Tống Vi tuy thợ cắt tóc chuyên nghiệp, nhưng tay nghề thật cũng khá .
Thời mạt thế, phụ nữ hầu như chẳng ai để tóc dài.
Một phần vì thời gian chăm sóc, phần khác là vì vướng víu.
Thời mạt thế gì tiệm cắt tóc, thế nên tóc cứ dài là cánh chị em tự tay cầm kéo cắt phăng .
Về cái khoản cắt tóc thì Tống Vi rành lắm.
Tuy cắt kiểu dáng trai ngời ngời, nhưng chung cũng chẳng đến nỗi xí.
Lâm Chấn và Lâm Bình An đều xúm vây xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-387-cat-toc.html.]
Tống Vi hai em họ: “Tóc của hai dường như cũng dài đấy, cần cắt tỉa chút ?”
Lâm Chấn đưa tay sờ tóc , hình như cũng dài thật.
Hồi còn ở trong quân đội luôn để đầu đinh, tóc dài cũng thấy quen.
“Được, cắt cho quả đầu đinh .”
Đầu đinh kén gương mặt, Lâm Chấn thuộc tuýp đàn ông mày kiếm mắt sáng, dáng vẻ kiên nghị, cắt đầu đinh khiến trông phần dữ dằn nhưng cực kỳ nam tính, phong độ.
“Chờ chút, em cắt nốt cho Hùng Nhãi .”
Lông Hùng Nhãi đều tỉa bớt, diện tích quá lớn.
May mà con thú hề kháng cự, còn ngoan ngoãn, bảo giơ chân là giơ chân, bảo lật là lật .
Mất một lúc lâu mới thu dọn xong bộ lông Hùng Nhãi, cô vỗ vỗ cái đầu tròn vo của nó.
“Ra chỗ bể nước , Lâm Bình An, em cầm ống dẫn nước xịt rửa cho nó, lấy xà phòng gội đầu chà xát khắp nó nhé.”
Lâm Bình An gật đầu: “Em , Hùng Nhãi mau thôi, chúng nghịch nước nào!”
Trong sân một cái chậu lớn, trời cũng chẳng cần đun nước nóng gì.
Lâm Chấn giúp múc nước từ giếng đổ đầy chậu lớn, Hùng Nhãi liền nhảy tót trong.
Nó khoan khoái ườn trong chậu, thích thú đập nước b.ắ.n tung tóe khắp nơi.
“Á á á Hùng Nhãi, quần áo của em mày ướt sũng hết !”
Lâm Bình An hét toáng lên, cũng cầm chiếc gáo múc nước bắt đầu tạt nước .
Tống Vi tặc lưỡi: “Mới quần áo xong ướt .”
Dẫu cô cũng chẳng buồn ngăn cản, dù thằng nhóc Lâm Bình An quần áo của thì tự mà giặt.
“Qua đây, em cắt tóc cho .”
Tống Vi ngoắc ngoắc ngón tay về phía Lâm Chấn.
Cây kéo cô rửa sạch sẽ, lược thì lấy cái của cô.
Lược cô dùng và lược dùng cho đám thú cưng đương nhiên tách biệt rõ ràng.
Lâm Chấn xuống chiếc ghế đẩu thấp mặt cô, Tống Vi cầm kéo ghé sát gần, thoăn thoắt cắt một hồi.
Đầu đinh thì đơn giản.
Chẳng mấy chốc Tống Vi cắt xong, còn lấy một chiếc gương nhỏ đưa cho .
“Anh ngó xem còn chỗ nào cần sửa ?”
Lâm Chấn liếc một cái: “Tay nghề vợ khéo thật đấy.”
Tống Vi ôm lấy cổ , thơm nhẹ lên má một cái: “Cảm ơn khen nhé.”
lúc Lâm Đại Hữu bước .
Bầu khí trong sân lập tức ngượng ngùng đến cực điểm.
Lâm Đại Hữu vội vàng : “Chú... chú qua gọi hai đứa sang ăn cơm, chú chả thấy gì nhé!”
Nói xong xoay chạy biến mất.
Tống Vi và Lâm Chấn : câm nín.
Da mặt hai họ vốn dày, ăn ý vờ như nãy chẳng chuyện gì xảy .
Quét dọn sạch sẽ đống tóc và lông vụn trong sân, Hùng Nhãi cũng từ trong chậu nước trèo .
Nó dậy là rũ lông điên cuồng, nước văng tung tóe chẳng khác nào trời đổ mưa rào.
Lâm Bình An ré lên một tràng.
“Mau quần áo sang nhà Đại nãi nãi ăn cơm thôi.”
Lâm Bình An: “Anh, chị dâu, đợi em với!”
Bữa tối hôm nay vô cùng thịnh soạn, lúc bọn họ đến nhà Đại gia gia thì khéo chạm mặt Lâm Đại Hữu.
Lâm Chấn vẻ mặt thản nhiên cất tiếng chào chú .
Tống Vi cũng thế.
Lâm Đại Hữu gãi gãi đầu, lẩm bẩm nhỏ giọng: “Đám thanh niên bây giờ bạo dạn thật đấy, cổng lớn còn đang mở toang hoang mà ôm hôn thắm thiết .”
“Lẩm bẩm cái gì đấy hả, còn mau bưng thức ăn lên!”
Nồi canh gà ninh nhỏ lửa hồi lâu, mùi thơm ngào ngạt khiến ai nấy đều thèm đến ứa nước miếng.
“Tống Vi nấu ăn, cái hóa hời cho chúng .”
Mọi đều , con gà chắc chắn là do Tống Vi mang tới, còn cả thịt thỏ nữa.
Buổi trưa món thịt thỏ om miến với rau vẫn còn thừa nửa nồi.
Đại nãi nãi luộc thêm một thau bí đỏ già.
Bí đỏ già tự vị ngọt thanh, dẻo quánh bùi bùi, tuy chỉ luộc suông nêm nếm gia vị gì nhưng ai nấy đều thích ăn.