Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 383: Lâm Đại Hải Và Lâm Lão Tứ Đánh Nhau
Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:02:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Làm loạn cái gì thế hả!”
Đại đội trưởng đợi vợ đ.á.n.h xong xuôi mới quát lên một tiếng.
“Khương Phán Đệ, chuyện nhà đến lượt cô bận tâm , lo liệu việc nhà cô cho xong !”
Khương Phán Đệ lườm một cái cháy mặt, e ngại uy quyền của đại đội trưởng nên đành cụp đuôi xám xịt bỏ .
Sau đó hiện trường yên ắng hẳn , ai bàn tán gì thêm nữa.
Thế nhưng đều cố ý vô tình len lén liếc vẻ mặt của nhà Lâm lão thái.
Lâm lão thái bây giờ vẫn đang liệt giường, hai gánh nặng trong nhà kéo lùi khiến cả gia đình ai nấy đều gầy gò, hốc hác, sống trong cảnh khổ sở.
Lâm Đại Hải mất vẻ nho nhã thư sinh , giờ đây trông gầy trơ xương, da dẻ đen đúa nhiều, toát vẻ âm u, u ám.
Nghe tin Lâm Chấn nhường công việc cho Khương Văn Vũ, trong lòng gã dĩ nhiên hận đến thấu xương.
Nghĩ đến việc cả đời gã luôn khao khát một công việc thể diện, mà cho đến tận lúc bắt nhà máy đuổi cổ thì vẫn chỉ là một chân công nhân thời vụ.
Trái , cái tên Lâm Chấn từng bọn họ bắt nạt , về làng là kiếm ngay việc , mà còn là tài xế xe tải đàng hoàng của Trạm Vận Tải.
Oái oăm , giờ nữa, thà đem công việc tặng cho một kẻ chẳng chút quan hệ m.á.u mủ nào!
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lâm Đại Hải siết chặt nắm đấm, ai lúc trong lòng gã căm hận và đố kỵ đến mức nào.
Khổ nỗi với tình cảnh hiện tại của , gã chẳng thể phát tiết ngoài dù chỉ một chút.
Cũng ghen tị hệt như gã còn nhà Lâm lão tứ.
Trong lòng bọn họ cũng vô cùng hối hận.
Ai mà ngờ Lâm Chấn tiền đồ đến thế, còn hào phóng đến chứ.
Đó là công việc chính thức đấy, cứ thế mà dâng cho một ngoài.
Nếu như bọn họ sớm tạo dựng quan hệ với Lâm Chấn thì công việc rơi tay họ ?
Tất cả đều tại , lời bọn lừa đảo bịp bợm bảo ba khắc bà , còn kéo cả nhà đối xử tệ bạc với nhà ba, chỉ chăm chăm thiên vị cái đứa con hoang bà đẻ với gã đàn ông lăng nhăng bên ngoài, nếu thì gia đình họ đến nỗi lưu lạc thành nông nỗi .
Trong đó, tương đối bình tĩnh chỉ nhà Lâm lão nhị.
“Lâm lão tứ, chú bảo xem ngày xưa nhà chú cứ thích gây sự với Lâm Chấn gì, nếu quan hệ đến mức thù địch như thế thì công việc là của nhà chú .”
Lâm lão tứ đang lúc tiếc đứt ruột, mặt mày càng xụ xuống như đưa đám.
“Tất cả là tại với cả! Hồi nhỏ bọn thì cái gì chứ? Chẳng lớn gì thì hùa theo nấy . Thấy với cả bắt nạt ba như thế thì cũng a dua theo, giờ nghĩ mới thấy ngu tả nổi!”
Mấy xung quanh đều nỗi đau của khác, giờ chú mới mấy câu đó thì còn ích gì nữa?
Lâm Đại Hải ở cách đó xa dĩ nhiên cũng rõ mồn một lời của Lâm lão tứ, đôi mắt âm u lạnh lẽo trừng trừng gã.
“Nhìn cái gì mà ! Trong nhà đồ gì chẳng đều dồn hết cho mày ? Khổ nỗi mày bất tài vô dụng, bao nhiêu năm vẫn chỉ là thằng công nhân thời vụ, còn lăng nhăng ong bướm bên ngoài để tống cổ về, mất mặt thì chớ còn hại cả nhà chịu thiệt bao nhiêu!”
Lâm lão tứ giờ đây chẳng còn chút kiêng dè nào với Lâm Đại Hải nữa, thậm chí còn hận gã thấu xương.
Lâm Đại Hải gằn giọng: “Mày dám ăn với cả mày bằng cái giọng đó ?!”
Lâm lão tứ bĩu môi, giờ đây càng lúc càng coi thường thằng “ cả” : “Anh cả cái nỗi gì? Mày với tao chung một ông bố đẻ mà đòi cả tao, tao nhổ !
Mày với thằng con trai mày bây giờ đang ở căn nhà của họ Lâm chúng tao đấy, nếu còn sống thì tao đuổi cổ mày từ lâu ! Đã giống họ Lâm mà dựa cái gì đòi ở nhà của tao, chẳng là giống con hoang từ xó xỉnh nào chui !”
Lâm Đại Hải như giẫm trúng đuôi, hai mắt đỏ ngầu, nét mặt dữ tợn vung một quả đ.ấ.m giáng thẳng mặt Lâm lão tứ.
Hai em lập tức lao đ.ấ.m đá túi bụi ngay giữa ruộng.
Tống Vi đang cùng Lâm Chấn tưới nước cho lúa mì, tiếng ầm ĩ liền quẳng phắt chiếc thùng gỗ định phi ngay sang hóng chuyện.
Lâm Chấn vội túm lấy cô: “Chậm thôi em!”
Tống Vi: “Chậm tí nữa là bọn họ đ.á.n.h xong mất, màn kịch thế mà bỏ lỡ !”
Nói dứt lời, cô kéo tuột Lâm Chấn chạy vội , cái bụng bầu to tướng đối với cô dường như chẳng gây chút cản trở nào.
Lâm Chấn mà tim đập thình thịch, sợ đến thót cả ruột.
Trời đất ơi, cô vợ mê hóng chuyện đúng là thử thách độ chịu đựng của trái tim mà.
Tống Vi chạy nhanh thoăn thoắt, lúc chạy tới nơi thì hai vẫn còn đang đ.á.n.h kịch liệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-383-lam-dai-hai-va-lam-lao-tu-danh-nhau.html.]
Thể lực của Lâm Đại Hải và Lâm lão tứ đều kẻ tám lạng nửa cân, đ.á.n.h một lúc lâu mà vẫn phân thắng bại.
Lúc thì Lâm Đại Hải đè nghiến lên Lâm lão tứ mà đấm, lúc thì Lâm lão tứ lật ngược thế cờ đè Lâm Đại Hải xuống mà thụi.
Một kẻ việc phố, Lâm lão thái cưng chiều nên từng chịu khổ việc nặng nhọc.
Một kẻ ở nhà thì hở là lười biếng trốn việc, chỉ giỏi ăn với ngủ.
Cả hai đều mặt mũi sưng vù bầm tím, đ.á.n.h c.h.ử.i rủa bóc mẽ thói hư tật của . Đám đông hóng chuyện mồm thì sức can ngăn, cũng giả vờ xông kéo nhưng chẳng ai dùng sức, hai kẻ chỉ cần gạt nhẹ là hất tung can xông tẩn tiếp.
“Thôi đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa, chuyện gì thì từ từ đóng cửa bảo , em ruột thịt thì thù oán gì chứ!”
Tuy miệng thì can ngăn, nhưng ánh mắt ai nấy đều lấp lánh vẻ phấn khích.
“Nói thêm , kể nhiều , chuyện ly kỳ ghê !”
Tống Vi nhai hạt dưa do Lâm Chấn bóc sẵn cho, xem đến mức hai mắt sáng rực.
Chó c.ắ.n ch.ó lắm ha ha ha...
Rốt cuộc vẫn là Lâm Đại Hải nham hiểm hơn, cuối cùng gã vớ lấy một hòn đá đập thẳng đầu Lâm lão tứ.
Máu chảy ròng ròng.
Thế thì dễ xảy án mạng mất, đám can ngăn lập tức tay thật sự, ôm chặt lấy giữ .
“Lâm Đại Hải, mày độc ác thật, mày dám dùng đá đập đầu tao!”
Lâm lão tứ ôm đầu, vẻ mặt đầy căm hận trừng trừng Lâm Đại Hải.
“Mày cứ đợi đấy, tao về bảo bố đuổi cổ cái thứ con hoang như mày khỏi nhà ngay, mày căn bản xứng đáng ở nhà tao!”
Lâm lão tứ xong liền kéo .
“Thôi đừng nữa, mau tìm thầy t.h.u.ố.c khám xem .”
Lâm Đại Hải với vẻ mặt âm u, hung ác chằm chằm theo hướng Lâm lão tứ rời .
Những khác cũng buông tay , Lâm Đại Hải bằng ánh mắt khác .
Tên tay tàn nhẫn thật đấy.
Nhìn nét mặt dữ tợn mà phát khiếp, nhất nên tránh xa gã một chút.
Tống Vi thấy chẳng còn gì để xem nữa, liền cùng Lâm Chấn trở về.
Đại đội trưởng tức giận thôi: “Cái ngày nào gây chút chuyện là chịu nổi hả!”
Tống Vi: “Nhà họ Lâm phen chuyện ầm ĩ đây.”
Lâm Chấn: “Kệ họ .”
Tống Vi: “Biết mà.”
“Hùng Nhãi ? Không lúc nãy xách nước cùng chúng ? Lại trốn lười biếng ?”
Lâm Chấn: “Vân Nữu cho nó một cái bánh bao ngô, thế là tên ngốc đó chạy sang giúp việc cho nhà Vương Nhị Thúc Công .”
Tống Vi cảnh nhà Vương Nhị Thúc Công mà Lâm Chấn nhắc tới, cả nhà chỉ một ông lão lớn tuổi và một cô bé đầy mười tuổi, mỗi ngày kiếm chẳng bao nhiêu điểm công, cuộc sống gia đình vô cùng túng thiếu.
Nghe , cô cũng chẳng ý định gọi Hùng Nhãi về.
Hiện tại Hùng Nhãi thẳng lên cao gần một mét bảy, sức lực thì khỏe đến mức khó tin.
Có lẽ do ở lâu giữa con nên quen thói, nó luôn thích bằng hai chân .
Lúc , cánh tay gấu đang móc một chiếc thùng nước lớn, nước trong thùng đầy ắp, nó đang bước từng bước chân vòng kiềng lạch bạch bám theo lưng một cô bé.
Mọi xung quanh thấy cảnh đó thì lấy lạ vô cùng.
“Vân Nữu, Hùng Nhãi đang giúp nhà cháu việc đấy ? Bác thấy nó xách thùng về phía mảnh đất của hai ông cháu đấy.”
Vân Nữu nhếch khóe môi , gật đầu: “Hùng Nhãi giỏi lắm ạ.”
Hùng Nhãi hiện giờ là nhân vật lũ trẻ con công nhận là cừ khôi nhất, còn giỏi hơn cả Hắc Đản nữa kìa.
“Hùng Nhãi còn bản lĩnh cơ đấy, xách khối nước, khi nào sang giúp nhà bác một tí nhé.”
Vân Nữu cuống lên: “Hùng Nhãi... Hùng Nhãi nó nhiều thế ạ!”