Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 382: Đi Làm Thay Ở Trạm Vận Tải
Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:02:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đi về mà hớn hở thế ?”
“Úi chà, Văn Vũ tìm đối tượng thế? Vui đến mức cơ .”
Nỗi vui mừng của đều rành rành lên mặt.
Khương Văn Vũ nhe hàm răng trắng bóng: “Hì hì hì... Cháu sắp cho Lâm Chấn một thời gian.”
“Cái gì?!”
Vừa thấy thế, mấy bà cụ lập tức chẳng còn giữ nổi bình tĩnh.
“Ý cháu là Lâm Chấn nhường công việc đó cho cháu ?!”
Chuyện bực chẳng rơi trúng đầu nhà họ chứ?
“Không ạ, chỉ là trong thời gian Lâm Chấn thì cháu thôi, vẫn trả công việc mà.”
Thế cũng đủ khiến thèm thuồng , công việc của Lâm Chấn là lái xe tải lớn cơ mà!
Chỉ riêng việc lái xe tải thôi đủ khiến khao khát lắm .
“Thế tiền lương thì ? Tiền lương hai đứa tính thế nào?”
Khương Văn Vũ liếc Lâm Chấn một cái, đáp: “Tiền lương cháu với Lâm Chấn chia đôi ạ.”
Đây là lời Lâm Chấn dặn đường về, dẫu cho tiền lương bộ là của , nhưng với bên ngoài thì bảo là chia đôi.
Nếu cả làng sẽ đỏ mắt vì ghen tị mất.
Khương Văn Vũ cũng chẳng ngốc nghếch gì, vả bây giờ vô cùng sùng bái Lâm Chấn, thì là , chắc chắn là sai!
“Thế thì Văn Vũ cháu may mắn quá .”
Mấy bà cụ hâm mộ chút ghen tị, dù chuyện như thế ai chẳng rơi trúng nhà .
Dù tiền lương chia đôi thì mỗi tháng cũng kiếm mười mấy đồng bạc chứ ít ỏi gì.
Tất nhiên bọn họ cũng nghĩ thoáng , nhà đại đội trưởng với nhà Lâm Chấn quan hệ , Lâm Chấn bộ đội cũng là nhờ công đại đội trưởng.
Cái suất bộ đội hồi đó tranh giành đông như kiến, ông còn chẳng đưa con trai mà trao cơ hội cho Lâm Chấn.
Hồi khi suất đó rơi tay Lâm Chấn cũng ầm ĩ bao nhiêu chuyện, Lâm lão thái còn loạn ép Lâm Chấn nhường suất cho Lâm Hữu Phú.
Nhờ đại đội trưởng trấn áp thì bà mới dám tơ tưởng nữa.
Bây giờ Lâm Chấn nhường cơ hội việc cho Khương Văn Vũ, dù chỉ là thì cũng chứng tỏ là đền ơn đáp nghĩa.
Nhà bọn họ với nhà Lâm Chấn thiết đến thế, cùng lắm chỉ là hợp tính với Tống Vi, cùng buôn chuyện c.ắ.n hạt dưa nọ, mà hạt dưa đó phần lớn cũng là do Tống Vi mang tới, lấy mặt mũi mà ghen ăn tức ở.
“Thằng bé cừ lắm, cơ hội thì ráng mà cho , thì cũng lái xe tải cơ mà, oai phong bao nhiêu.”
“Hôm nào bọn bác ngó xem, coi cháu lái xe tải .”
Khương Văn Vũ toét miệng thật tươi.
Cậu đạp xe đạp vội vã chạy như bay về nhà báo tin mừng.
Lâm Chấn dắt xe đạp, thong thả sóng bước bên Tống Vi ở phía .
“Đến bên đó xong thủ tục dạy lái xe tải, thằng nhóc đó cũng coi như thông minh, học nhanh lắm, từ từ quen thì chắc thành vấn đề.”
Rất nhiều đàn ông vốn trời sinh niềm đam mê với xe cộ, nên học cũng đặc biệt nhanh.
“Anh nhờ bạn ở Trạm Vận Tải mua hộ ít hoa quả, em nếm thử xem.”
Lâm Chấn lấy chiếc túi vải treo ghi-đông xe đạp xuống.
Túi khá to, bên trong đựng đủ loại trái cây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-382-di-lam-thay-o-tram-van-tai.html.]
Tống Vi ưng ngay mấy quả quýt bên trong.
Lúc bóc vỏ, một mùi vị chua thanh the mát lan tỏa .
chẳng hề khó chịu, trái còn ứa nước miếng thèm thuồng.
Những múi quýt căng mọng bên trong tỏa hương thơm thanh mát đặc trưng.
Cô bẻ một nửa đưa cho Lâm Chấn: “Anh cũng ăn .”
Vị quýt chua ngọt đan xen, vị chua chiếm phần nhiều hơn, nhưng đối với đang thèm chua như Tống Vi lúc thì càng ngon tuyệt.
“Ngon quá!”
Tống Vi hễ ăn món thích là đôi mắt bất giác sáng rực lên như những vì .
Lâm Chấn chỉ thấy dáng vẻ vô cùng.
Anh tự tay bóc vỏ quả quýt trong tay đút cho cô ăn.
“Em thích thì để xem tìm thêm , quýt để mấy ngày liền, em cứ từ từ mà ăn.”
Tống Vi gật đầu: “Đừng mải đút cho em, cũng ăn chứ.”
Hai kề vai về đến nhà, Lâm Chấn chuẩn những loại trái cây khác cho cô.
Nào ngờ lúc cả Đại đội Bình An đang nhộn nhịp, rôm rả hơn bao giờ hết.
Mấy bà cụ thích hóng hớt, vốn sẵn cái tính bô bô cái miệng.
Chuyện của Khương Văn Vũ một khi lọt tai họ thì giấu giếm cho nổi.
Phải công nhận khả năng truyền tin của các bà cụ quả thực nhanh đến kinh .
Chỉ trong vòng một đêm, dân trong Đại đội Bình An cứ truyền , mười truyền một trăm, hầu như ai nấy đều tin.
Có điều càng truyền về thì câu chuyện càng tam thất bản.
Vốn dĩ là Khương Văn Vũ cho Lâm Chấn, truyền qua truyền thế nào biến thành Khương Văn Vũ thế hẳn chân của Lâm Chấn, đến Trạm Vận Tải tài xế xe tải chính thức.
Sáng hôm lúc điểm công, Lâm Chấn còn tới nơi, xúm quanh đại đội trưởng hỏi han xem Khương Văn Vũ thế chân Lâm Chấn thật .
Đại đội trưởng đen cả mặt.
“Thế chân cái gì? Thằng út nhà chỉ là Lâm Chấn một thời gian thôi, đợi Lâm Chấn thì công việc cũng trả về cho nó, mấy đồn bậy bạ cái gì thế hả?”
“Thế Khương Văn Vũ tài xế xe tải thật ?”
Không ít cánh đàn ông thèm nhỏ dãi, đó là tài xế lái xe tải lớn cơ đấy, chuyện như thế rơi trúng đầu họ chứ!
Biết thế thì ngày tạo dựng quan hệ với Lâm Chấn .
Trong chốc lát, ít khỏi tiếc hùi hụi.
Có kẻ đảo tròn tròng mắt, bắt đầu châm ngòi thổi gió: “Sao để mỗi Khương Văn Vũ , đại đội trưởng, nhà bác thế là thiên vị đấy nhé. Văn Dũng con trai bác ? Nói theo lý thì Văn Dũng còn đang nuôi hai đứa con, chuyện thế chẳng trao cho nó?”
Đại đội trưởng còn kịp gì, Hạnh Hoa thẩm lập tức chống nạnh, hùng hổ chỉ thẳng mũi mà mắng té tát.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Khương Phán Đệ, tao thấy mày đúng là rỗi ăn no rửng mỡ, tâm địa thối tha bẩn thỉu mọc ngược ở lỗ đít, mày định ly gián ai đấy hả mà dám xía mũi chuyện nhà tao? Cái thứ mồm loa mép giải bụng bẩn thỉu như mày hèn gì ở nhà chồng ghẻ lạnh cũng chẳng oan uổng chút nào!”
Khương Phán Đệ Hạnh Hoa thẩm mắng cho mặt đỏ tía tai, tức nổ đom đóm mắt.
Ả gào lên một tiếng lao thục mạng về phía Hạnh Hoa thẩm.
“Dư Hạnh Hoa, bà liều mạng với mày!”
Hạnh Hoa thẩm xắn tay áo túm chặt lấy mớ tóc của ả, giáng luôn hai cái tát bôm bốp mặt.
“Mày tưởng bà đây sợ mày chắc, con mụ nhiều chuyện mặt dày hổ! Chuyện chuyện gì mày cũng bốc phét , cả cái đại đội bao nhiêu vụ xích mích đều từ cái mồm thối tha của mày mà cả! Giờ còn dám tính kế đến nhà tao, tưởng ai cũng cái bụng đen tối của mày đấy ? Nhổ ... Tao cho mày , đừng mơ, con lớn với con út nhà tao tình cảm gắn bó lắm!”