Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 380
Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:02:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mùa hè oi ả, ánh mặt trời chói chang gay gắt đến mức thời gian ban ngày khi mặt trời lên đỉnh đầu, chẳng ai dám thò mặt khỏi nhà.
Công việc đồng áng đều tranh thủ từ sáng sớm tinh mơ hoặc đợi đến chiều muộn khi mặt trời lặn bóng mới dám đồng.
Mùa nóng nhất trong năm cũng chính là mùa dưa hấu của đại đội bọn họ bước độ chín rộ.
Giữa ngày hè nóng nực mà c.ắ.n một miếng dưa hấu ướp lạnh thì sảng khoái gì bằng.
Thế nhưng những thứ sung sướng đó chẳng liên quan gì đến Tống Vi.
Cô xịu khuôn mặt xinh xuống, tay cầm miếng dưa hấu ngọt nhất ở phần ruột chính giữa.
điều đó vẫn chẳng thể ngăn tâm trạng ủ rũ của cô.
Bởi vì cô chỉ phép ăn đúng duy nhất một miếng mà thôi!
Quả dưa giải nhiệt mùa hè to đùng ngã ngửa như thế, mà cô chỉ ăn đúng một miếng!
Dù đó là miếng ngọt lịm ngon lành nhất ở giữa quả.
trong lòng vẫn thấy ấm ức thôi.
“Sao m.a.n.g t.h.a.i lâu đến thế cơ chứ.”
Vừa nhai miếng dưa ngọt lịm, Tống Vi cảm thấy miệng càng thêm thèm thuồng, kìm mà thở dài cảm thán một câu.
Lâm Chấn nhẹ nhàng dỗ dành cô: “Không ăn dưa hấu thì ăn món khác, để tìm mua các loại hoa quả khác về cho em.”
Lâm Chấn , lập tức tìm mấy em ở Trạm Vận Tải nhờ giúp đỡ, hễ chạy xe các nơi khác mà thấy hoa quả gì ngon hoặc đồ ăn vặt lạ miệng là nhờ mua hộ mang về.
Đương nhiên là đều trả tiền bạc sòng phẳng đàng hoàng.
Tuy ăn nhiều dưa hấu nhưng bù món thịt bò khô đỡ thèm nên tâm trạng cô cũng đến nỗi quá bực bội.
Cái bụng của cô kể từ khi bắt đầu lộ rõ thì cứ như quả bóng bay bơm căng lên từng ngày, mới hơn bốn tháng một chút mà trông to ngang ngửa với bụng bầu bảy tháng của khác .
Lâm Chấn mà thấy hốt hoảng trong lòng, một tháng cứ đưa cô sang tìm Quý lão bắt mạch kiểm tra mấy liền.
Tuy nhiên Tống Vi m.a.n.g t.h.a.i khỏe mạnh, căn bản chẳng hề triệu chứng ốm nghén nôn mửa gì, ngược sức ăn còn tăng lên trông thấy.
Chân cô cũng hề phù nề, vác cái bụng bầu vượt mặt mà bước chân vẫn thoăn thoắt nhẹ tênh, bảo cô trèo cây khéo cô cũng trèo tuốt.
Tất nhiên là Lâm Chấn đời nào chịu để cho cô những hành động nguy hiểm như thế.
Sức lực của Tống Vi vẫn lớn kinh như xưa, thỉnh thoảng ngứa ngáy chân tay khuân vác thứ gì đó để luyện cơ tay, mỗi theo Lâm Chấn đồng cô thường lén lút vác phắt cái gùi đựng đồ nặng trịch lên vai, cho những xung quanh thấy mà thót cả tim.
Lâm Chấn:...
“Xem chừng thằng Chấn ở Trạm Vận Tải thật đấy nhỉ.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Thấy Lâm Chấn ở nhà suốt một thời gian dài như thế mà chẳng thấy Trạm Vận Tải, khỏi thở dài tiếc nuối xôn xao.
Đương nhiên cũng những kẻ mừng thầm, hả hê nỗi đau của khác.
Đứng đầu trong đó chính là mấy bên nhà Lâm lão thái, điều bọn họ dám vác mặt tới mặt Lâm Chấn để buông lời xỉa xói.
Trái mấy gã thanh niên trạc tuổi vốn chẳng ưa gì Lâm Chấn từ xưa, hôm nay chẳng phát cơn điên gì mò tới mặt Lâm Chấn buông lời mỉa mai châm chọc.
Lâm Chấn đang cặm cụi việc ngoài đồng gánh nước tưới cho ruộng lúa mạch. Một thửa ruộng ở xa nguồn nước, sông suối dẫn tới thì bắt buộc dùng đòn gánh gánh từng thùng nước tới tưới.
Tống Vi tay cũng xách một thùng nước lững thững bên cạnh Lâm Chấn.
Đây là do cô tự đấu tranh mãi mới giành đấy, chứ thì Lâm Chấn chẳng để cô động tay bất cứ việc gì, nhất là mấy công việc nặng nhọc .
đối với Tống Vi thì chỗ thật sự chẳng tính là nặng nhọc gì cho cam!
“Ối chà, đây chẳng là tài xế lái xe tải của đại đội chúng đó ? Mày bao lâu sờ vô lăng xe tải thế hả?”
Lâm Chấn liếc mắt bọn chúng một cái.
Ba gã thanh niên từ nhỏ là cái loại đối đầu gây sự với .
Tống Vi cũng liếc ba gã đó một cái.
“Tránh đường .”
Lâm Chấn chẳng thèm đôi co chuyện với bọn chúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-380.html.]
“Mày đắc ý cái nỗi gì chứ, Trạm Vận Tải tống cổ về đây mà cứ tưởng tài giỏi lắm cơ đấy. Chắc là phạm tội gì ở Trạm Vận Tải nên mới đuổi chứ gì? Nói cho em thử xem nào?”
“Cút!”
Lâm Chấn mất hết kiên nhẫn, trực tiếp huých vai đẩy bọn chúng dắt Tống Vi định bước .
Nào ngờ bọn chúng vẫn mặt dày mày dạn xông lên chặn đường: “Đùa chút thôi mà nổi nóng lên , bọn tao cũng là nể tình cùng lớn lên từ bé nên mới quan tâm mày đôi câu thôi mà.”
“Lâm Chấn, mày đuổi việc thật đấy , ha ha ha... Mọi cứ khen ngợi mày cho lắm , ngờ mới ở Trạm Vận Tải bao lâu đá đ.í.t về. Nếu mày nổi nữa thì chi bằng giới thiệu cho bọn tao .”
Lâm Chấn còn kịp động tĩnh gì thì Tống Vi hắt thẳng cả thùng nước mặt ba gã đó.
Cả ba gã hét toáng lên: “Mày, con mụ điên !”
Tống Vi vung thẳng cái thùng nước rỗng nện thẳng bọn chúng.
“Tưởng bà đây mang bầu là cầm nổi d.a.o nữa , lá gan của chúng mày cũng to gớm nhỉ!”
Bốp bốp mấy tiếng đập mạnh tới tấp, nện thẳng khiến mấy gã ngã dúi dụi xuống đất suýt thì ngất xịu.
“Đừng đ.á.n.h nữa, mau dừng tay !”
Tống Vi vứt luôn cái thùng sang một bên, giơ chân lên đá tới tấp.
Ba gã thanh niên ôm đầu chạy trốn trối c.h.ế.t như chuột cống.
Lâm Chấn vội vàng đặt đôi thùng nước xuống, cẩn thận đỡ lấy Tống Vi.
“Đừng giận dữ gì cho hại thể em, để xử lý!”
Dỗ dành Tống Vi xong xuôi, Lâm Chấn sải đôi chân dài bước tới, giáng những cú đ.ấ.m cú đá như trời giáng xuống ba gã .
“Á á á đau quá, Lâm Chấn mày đừng đ.á.n.h nữa!”
Lâm Chấn chẳng buồn nửa lời, cứ thế đ.ấ.m đá thẳng tay.
Mãi đến khi nhà của ba gã hớt hải chạy tới nơi mới chịu dừng tay .
“Các cái trò gì thế hả, dựa mà đ.á.n.h con trai !”
“Bà con chòm xóm mau tới đây mà phân xử xem , ai cậy khỏe mà thích đ.á.n.h ai thì đ.á.n.h thế cơ chứ, thế thì lộng hành quá quắt !”
Tống Vi ôm lấy bụng: “Lâm Chấn ơi em đau bụng quá.”
Lâm Chấn vội vàng chạy tới, tim trong chớp mắt hoảng loạn tột độ.
Tống Vi ghé sát tai thì thầm: “Em giả vờ đấy, phối hợp với em.”
Nghe thấy lời cô , trái tim Lâm Chấn mới chịu buông lỏng trở vị trí cũ.
Tống Vi ôm bụng ngã lòng Lâm Chấn tiếp tục rên rỉ kêu đau.
Đám đông vây xem thấy cảnh tượng đó lập tức hoang mang khó hiểu, chuyện rốt cuộc là thế nhỉ?
Phía bên nhà cậy giọng to, cứ gào thét lu loa lên bảo Lâm Chấn và Tống Vi vô cớ đ.á.n.h .
Tống Vi là phụ nữ đang mang thai, những quan hệ với Tống Vi chạy tới nơi là chẳng cần đầu đuôi câu chuyện thế nào lập tức hẳn về phía cô.
“Mấy giọng to là lý chắc? Cái gì mà vô cớ đ.á.n.h , thấy Tống tri thanh đang kêu đau bụng kìa ? Ba đứa chúng nó cái trò gì thế hả?”
“Phải đấy, mau gọi bác sĩ Quý tới xem , con bé đang bụng mang chửa thế tuyệt đối thể để xảy chuyện gì .”
Hạnh Hoa thẩm chạy tới, việc đầu tiên là Tống Vi một cái, đó bốc hỏa giận dữ dùng giọng quát đè bẹp dí cái loa phóng thanh bên .
“Tất cả câm hết mồm cho !”
“Nói xem rốt cuộc chuyện là thế nào? Tất cả các ngậm miệng , để Tống Vi với Lâm Chấn .”
Người nhà của ba gã vẫn phục, nhưng Hạnh Hoa thẩm trợn mắt lườm cho một cái đầy dữ dằn liền ấm ức ngậm chặt miệng .
Tống Vi tựa đầu lòng Lâm Chấn, nhại y xì đúc từng câu từng chữ mà ba gã ban nãy:
“Lâm Chấn nhà cháu chỉ vì quá lo lắng cho cháu nên mới xin nghỉ phép bên Trạm Vận Tải để ở nhà chăm sóc cho cháu thôi, dù cháu cũng đang m.a.n.g t.h.a.i đôi, trong nhà tiền nhuận bút bài của cháu gửi về cũng đủ sống đàng hoàng dư dả .
Mấy cái trồi lên buông lời châm chọc mỉa mai, còn đòi Lâm Chấn kiếm cho bọn họ công việc ở Trạm Vận Tải nữa chứ, lời lẽ thốt khó đến mức cháu kiềm chế nổi cơn giận nên mới hắt cho một thùng nước. Bọn chúng còn định xông đ.á.n.h cháu nữa, Lâm Chấn vì bảo vệ cháu nên mới tay đ.á.n.h bọn chúng đấy ạ.”