Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 379

Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:02:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Ngân Hoa lúc hổ uất ức chỉ độn thổ cho xong, nhưng ả càng sợ tố giác, gán cho cái tội quan hệ bất chính lăng loàn báo lên hơn.

 

Nhìn thấy Lâm Đại Thuận, ả liền vội vàng quỳ gối bò gần: “Đại Thuận ơi em , giúp em với vài câu , em dám thế nữa , nhất định sẽ cùng vun vén gia đình đàng hoàng mà.”

 

Lâm Đại Thuận sợ ả , ngay cả bé Nữu Nữu đang bế trong lòng cũng khiếp đảm phụ nữ , hoảng hốt rúc c.h.ặ.t đ.ầ.u bố để trốn tránh.

 

“Cái con ranh ti tiện , đến nước mà vẫn còn mưu toan thao túng Đại Thuận !”

 

“Đại đội trưởng, cái ngữ thôn chúng tuyệt đối thể chứa chấp nữa.”

 

Đại đội trưởng rít một t.h.u.ố.c lào, ngày nào cũng chẳng để cho yên ăn, gây mấy trò ruồi bu.

 

“Đưa đến trại cải tạo lao động , để ở đó cải tạo tư tưởng cho đàng hoàng.”

 

Bây giờ tội tác phong lăng loàn còn xử lý khắt khe như nữa, chỉ cần tống trại cải tạo lao động bắt việc khổ sai vài tháng là xong.

 

Cùng lắm là mất hết thể diện mà thôi.

 

“Lâm Đại Thuận và Hứa Ngân Hoa thủ tục ly hôn, khi từ trại cải tạo thì cần Đại đội Bình An chúng nữa.”

 

“Đại Thuận, mày tiếp tục nuôi con bé Nữu Nữu ?”

 

Đại Thuận gật đầu lia lịa: “Nuôi nuôi, Nữu Nữu, Đại Thuận nuôi...”

 

Đại đội trưởng gật đầu: “Nếu thì lúc ly hôn, bé Nữu Nữu sẽ để cho Đại Thuận nuôi dưỡng.”

 

Hứa Ngân Hoa còn van xin tha thứ, nhưng mấy phụ nữ khỏe mạnh xông tóm chặt lấy áp giải lôi .

 

Những chuyện xử lý phía Tống Vi theo xem nữa.

 

Thật hóng chuyện tiếp, ngặt nỗi Lâm Chấn dứt khoát cho phép.

 

“Ở nhà nấu lòng lợn đấy.”

 

Chỉ một câu duy nhất, giữa ngã rẽ lựa chọn giữa việc ăn uống và hóng chuyện, Tống Vi kiên quyết chọn vế đầu tiên.

 

Có điều diễn biến tiếp theo cô cũng nhanh chóng nắm rõ mồn một.

 

Vương đại nương cùng mấy bà lão đặc biệt kéo sang tận nhà kể cho cô .

 

“Dọc đường thủ tục ly hôn, con Hứa Ngân Hoa cứ lóc om sòm, còn định bỏ chạy nữa chứ, nhưng mấy chị em phụ nữ đại đội đè chặt cứng nhúc nhích nổi. Mụ còn gào thét lu loa lên bảo là do mấy gã đàn ông ép buộc mụ quan hệ, lôi một đống , phần lớn đều là những gã gia đình vợ con đàng hoàng, cho mấy bà vợ của mấy gã đó tức lộn ruột lộn gan, xông túm tóc tát tới tấp.”

 

“Chắc là tật giật nên mấy gã đàn ông mà con Hứa Ngân Hoa khai tên đều dám ló mặt xem, nếu thì mặt mũi chắc vợ cào cho nát bươm .”

 

“Hừ, cứ chờ mà xem, trong làng còn ầm ĩ chán chê.”

 

Hứa Ngân Hoa và Mã Lão Tam cuối cùng đều áp giải đưa tới trại cải tạo lao động.

 

Từ nay về , trong nhà Lâm Đại Thuận chỉ còn hai bố con nương tựa .

 

Lâm Đại Thuận chẳng chút phiền muộn đau buồn nào, vợ đuổi trông dường như còn vui vẻ phấn khởi hơn hẳn, ngày nào xuất hiện mặt cũng toe toét.

 

Anh tuy ngốc nghếch nhưng chăm sóc bé Nữu Nữu vô cùng chu đáo.

 

Quần áo con bé mặc tuy chắp vá nhiều mảnh nhưng lúc nào cũng sạch sẽ tinh tươm, mỗi bước chân ngoài đầu tóc cũng chải chuốt gọn gàng ngay ngắn.

 

“Mà , dạo thằng Chấn nhà cháu cứ ở miết trong nhà suốt thế, chẳng thấy ở Trạm Vận Tải nữa?”

 

Công việc ở Trạm Vận Tải của Lâm Chấn khiến bà con chòm xóm ai nấy đều thèm thuồng đỏ cả mắt.

 

“Cũng vì chuyện ít đang đồn ầm lên là nó Trạm Vận Tải đuổi việc đấy.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Mấy bà thím chuyển chủ đề, sang hỏi thăm chuyện gia đình Tống Vi.

 

Tống Vi ậm ừ đáp qua loa: “Dạo bên cũng việc gì mấy ạ.”

 

Nếu thẳng là vì cô thì cứ cảm giác như yêu nữ họa quốc hại dân lỡ dở việc lớn của chồng .

 

Tuy rằng việc đàn ông của nâng niu chăm sóc tận tình như thế quả thực khiến ít đỏ mắt ghen tị.

 

đối với con ở thời đại , một công việc chính thức đàng hoàng mới là thể diện lớn nhất trần đời, bất cứ thứ gì quan trọng hơn điều đó.

 

“Tống Vi , cháu khuyên nhủ nó cho cẩn thận , công việc như thế tuyệt đối để mất đấy.”

 

Tống Vi gật đầu lia lịa: “Vâng , cháu ạ.”

 

Cô vội vàng lái câu chuyện sang hướng khác.

 

...

 

Hứa Ngân Hoa tống , nhưng những hậu quả và dư chấn mà ả để thì vẫn hề chấm dứt.

 

Chẳng hạn như hôm nọ, khi Tống Vi dắt theo cả bầy thú cưng trong nhà dạo, lúc ngang qua cổng một gia đình nọ thì đột nhiên thấy tiếng c.h.ử.i bới đ.á.n.h đập ầm ĩ vang từ bên trong.

 

“Khá khen cho cái thằng Vương Nhị Cẩu T.ử nhà mày, mày đúng là cái thứ súc sinh bằng heo chó! Có mỗi mẩu thịt bé tí teo háng mà cũng bày đặt ngoài tằng tịu với gái gú! Mày sợ con Hứa Ngân Hoa lây bệnh tật dơ bẩn cho mày ? Sao hả, hoa dại bên ngoài thơm tho lắm đúng ? Ở nhà bảo tí việc thì lề mề õng ẹo chẳng dáng đàn ông, ngoài đường thì giỏi giang thể hiện oai phong gớm nhỉ!”

 

Tiếng đàn bà mắng c.h.ử.i xối xả xen lẫn tiếng la hét t.h.ả.m thiết của gã đàn ông ngừng truyền .

 

“Tao bảo là tao mà, là do con Hứa Ngân Hoa nó vu oan giá họa cho tao đấy chứ!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-379.html.]

“Mày là cái thói đức hạnh gì bà đây còn lạ gì nữa! Tháng hôm tao thấy mày nồng nặc cái mùi hôi tanh, cút ngay đây cho bà! Hôm nay bà cầm kéo cắt phăng cái mẩu thịt thừa bên của mày thì mày còn chứng nào tật nấy hại !”

 

“Con mụ điên , mày đừng qua đây á á á!”

 

Ngay đó, Tống Vi thấy một gã đàn ông chật vật cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng ngoài cổng, theo sát phía là một phụ nữ tay lăm lăm cây kéo sắc lẹm đuổi bén gót.

 

“Vương Nhị Cẩu Tử, mày đó cho bà!”

 

Tống Vi: ⊙▽⊙

 

Cô vội vàng rảo bước bám theo .

 

Người thím dũng mãnh quá thể đáng, học tập mới ...

 

Cái gã Vương Nhị Cẩu T.ử đó vợ cầm kéo rượt đuổi đ.á.n.h đập chạy dọc suốt nửa vòng làng.

 

Ngay trong ngày hôm đó, cả đại đội ai nấy đều chuyện. Những ngày đó khi đồng việc, ít gã đàn ông thi châm chọc việc Vương Nhị Cẩu T.ử vợ đè đầu cưỡi cổ đ.á.n.h cho tơi bời hoa lá.

 

Mấy bà thím tụ tập một chỗ bàn tán: “Hừ, cái lão nhà cũng sợ cầm kéo rượt đ.á.n.h suốt nửa làng như thế nên ngay hôm đó tự giác quỳ xuống xin tha thứ nhận .”

 

là cái thứ chẳng gì, đàn ông con trai đúng là chẳng bao giờ quản nổi cái của nợ bên !”

 

“Cũng , chỉ là chúng va mấy của nợ rắc rối thôi.”

 

Đương nhiên, cũng những gia đình vợ tính tình nhu nhược yếu đuối căn bản chẳng dám lên tiếng quản chồng, dẫu chuyện cũng chỉ một góc ôm mặt thầm, tuyệt đối dám ầm ĩ lên với đàn ông trong nhà.

 

Tống Vi ung dung hóng chuyện suốt mấy ngày trời, trong lòng vô cùng thỏa mãn.

 

Thời tiết mỗi ngày một oi bức ngột ngạt hơn.

 

Hôm nay Lâm Chấn từ bên ngoài trở về, mang đến cho Tống Vi một bất ngờ hề nhỏ.

 

Anh xách về hơn mười cân thịt bò tươi ngon!

 

Tống Vi: (“”)

 

“Anh lấy nhiều thịt thế ?!”

 

Lâm Chấn cẩn thận đóng chặt cửa : “Ở chợ đen đấy em.”

 

“Anh nhờ để mắt từ , dùng hàng đợt để móc nối quan hệ với tay trùm chợ đen, dặn nếu chợ đen thịt bò thì giữ giúp .”

 

“Chẳng em bảo thèm ăn thịt bò khô ? Anh cho em ăn nhé.”

 

Khoảnh khắc , trong lòng Tống Vi dâng trào những cảm xúc vô cùng phức tạp đan xen.

 

Có sự ấm áp, niềm cảm động sâu sắc, và cả sự lúng túng bối rối khi khác nâng niu trân trọng hết mực.

 

Cô chỉ thuận miệng bâng quơ một câu mà thôi, ngờ Lâm Chấn luôn khắc ghi từng lời trong lòng.

 

Khóe mắt Tống Vi thoáng chốc đỏ hoe: “Anh cứ thế mãi là em cảm động đến phát lên mất thôi.”

 

Vận may của cô đến thế cơ chứ.

 

Từ cái thời mạt thế ăn uống đều liều mạng tranh giành, xuyên tới thời đại chẳng lo thiếu ăn thiếu mặc , còn gặp một đàn ông đến nhường .

 

Lại còn một mái ấm gia đình thực sự.

 

“Đừng mà em, đây đều là những việc nên .”

 

Lâm Chấn dịu dàng ôm lấy Tống Vi lòng, Tống Vi cũng vòng tay ôm chặt lấy .

 

Lâm Chấn tiếp: “Trời nóng nực quá, ban đầu định xách một cái quạt máy về, nhưng thôn kéo điện về .”

 

Hiện tại nơi điện sử dụng chỉ các thành phố lớn hoặc trong các nhà máy xí nghiệp mà thôi.

 

Rất nhiều làng quê ban đêm vẫn dùng đèn dầu và nến để thắp sáng.

 

Đại đội Bình An của bọn họ đương nhiên cũng chẳng ngoại lệ.

 

“Đợi bao giờ trong thôn kéo điện về, sẽ mua quạt máy, mua cả tivi về xem nữa, như thế em ở nhà đỡ buồn chán.”

 

Tống Vi thì thấy khá hài lòng với hiện tại .

 

“Trong nhà đài radio mà, em thấy thế là mãn nguyện lắm .”

 

Bây giờ ở Đại đội Bình An chỉ duy nhất nhà bọn họ là sở hữu đài radio, thời gian đầu ít kéo đến xem cho .

 

đến đông quá, sàn nhà liên tục giẫm bẩn thì chớ, mấy lớn giọng còn oang oang điếc cả tai, thêm đám trẻ con nghịch ngợm chạy nhảy lung tung khắp nơi.

 

Về , Lâm Chấn dứt khoát hễ bật đài lên là chỉ mở các kênh phát thanh tiếng Anh.

 

Những khác chẳng hiểu mô tê gì, thấy tẻ nhạt vô vị.

 

Ai hỏi thì bảo là để cho Lâm Bình An học tiếng Anh, đứa nào mà phiền thằng bé học bài đòi chuyển kênh khác là Tống Vi cũng chẳng nể nang mà đuổi thẳng cổ.

 

Về đến xem cũng vơi dần mất hẳn.

 

Chỉ đến ban đêm, cả nhà mới đóng chặt cửa cùng quây quần trong phòng khách, ăn vặt bản tin thời sự, truyện đêm khuya sóng phát thanh.

 

 

Loading...