Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 376: Toàn Là Đồ Ăn
Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:02:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lâm Chấn, cháu về đấy ?”
Lâm Chấn phong trần mệt mỏi trở về Đại đội Bình An, mấy bà thím đang tán gẫu ở đầu làng lập tức niềm nở cất tiếng chào hỏi.
Không thấy bóng dáng quen thuộc trong đám đông, thoáng chút thất vọng, trong lòng càng thêm sốt ruột về nhà ngay.
“Ôi chao, giờ cháu mới về thế hả!”
Vương đại nương vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái.
Tim Lâm Chấn bỗng giật thót một nhịp: “Sao thế bác?”
Chẳng lẽ trong nhà xảy chuyện gì ?
Vương đại nương: “Còn nữa! Mau về tìm con bé Tống Vi , nó bầu đấy!”
Khoảnh khắc , Lâm Chấn đờ mất mấy giây chẳng kịp phản ứng.
Có... t.h.a.i ư?
Có đúng là theo nghĩa đang nghĩ ?
Không đợi các thím thêm lời nào, Lâm Chấn tay xách nách mang đồ đạc, gần như phi nước đại lao thục mạng về phía nhà .
Mấy bà thím thấy vèo một cái mất hút tăm , vài giây đồng loạt ồ lên.
“Đấy, điềm tĩnh đến mấy thì khi sắp bố cũng chẳng giữ nổi bình tĩnh .”
Còn nữa .
Lâm Chấn chạy nhanh như một cơn gió về nhà, dọc đường chào cũng chẳng màng để ý.
Đẩy cánh cổng , ngước mắt lên thấy ngay phụ nữ đang thảnh thơi phơi nắng trong sân nhỏ.
Nghe thấy tiếng mở cổng, Tống Vi mở mắt đầu sang.
“Anh về đấy ?”
Thấy ở cổng, trong mắt Tống Vi lóe lên vẻ vui mừng, nhảy cẫng lên một cái.
Khoảnh khắc đó, tim Lâm Chấn như hẫng một nhịp.
Anh vội vàng vứt hết đồ đạc trong tay sang một bên, chạy như bay tới ôm chầm lấy cô.
“Nhẹ nhàng thôi em.”
Giọng Lâm Chấn khàn đặc trầm thấp, cằm còn lún phún râu đen lởm chởm, trông vẻ phong trần mệt mỏi.
Vừa ôm lấy, lập tức cảm nhận sự khác biệt ở bụng Tống Vi.
“Anh hả?”
Tống Vi phản ứng của là đoán ngay chắc chắn với .
Cô ưỡn cái bụng nhỏ , nắm lấy tay Lâm Chấn đặt lên: “Cho sờ thử một cái .”
Bụng cô nhô lên một chút, nhưng lớn lắm.
Mặc quần áo thì căn bản chẳng , nhưng chỉ cần đặt tay lên sờ là nhận ngay sự khác biệt.
“Chỉ tiếc cho cơ bụng 11 của em thôi.”
Giọng điệu cô mang theo vài phần tiếc nuối.
Từ khi tới đây, cô thường xuyên rèn luyện thể, hở là chạy rừng núi, eo bụng những đường cơ 11 vô cùng mắt.
bây giờ, cơ bụng rốn biến mất còn tăm .
“Không tiếc, luyện cùng em.”
Lâm Chấn ôm cô hồi lâu nỡ buông tay.
“Cảm ơn em.”
Cảm ơn em bước thế giới của , cho một mái ấm gia đình.
“Đói em? Có ăn món gì ?”
“Em ăn xong đấy chứ, nhưng hình như vẫn no lắm. Nếu chọn thì em ăn thịt bò khô, tiếc là ở thảo nguyên, nếu em thể săn bò yak hoang dã , một con bò yak nhiều thịt lắm, bao nhiêu là thịt bò khô luôn.”
Lâm Chấn yên lặng lắng cô , đó cổng nhặt hết những túi đồ vứt đất lên.
“Bánh bông lan , còn các loại bánh quy, thạch rau câu, bánh quẩy, bánh phồng giòn rụm, cả kẹo sữa Đại Bạch Thố mà em thích nữa.”
Mấy cái túi lớn là đồ ăn.
Mắt Tống Vi sáng rực lên.
là đàn ông của cô hiểu cô nhất!
Tống Vi chẳng khách khí chút nào, bóc ngay bánh quy và bánh bông lan ăn ngon lành.
“Ở đây còn táo, đào, mận, xoài nữa...”
Anh lấy hết tất cả đồ ăn mang về .
Tống Vi: ()
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-376-toan-la-do-an.html.]
Nhiều đồ ngon thế , hạnh phúc c.h.ế.t mất thôi!
“Em ăn xoài.”
Lâm Chấn dừng tay lấy một giây, chạy tót bếp gọt vỏ xoài cắt thành từng miếng nhỏ miệng.
“Anh ngủ một lát , để em tự ăn .”
Lâm Chấn rời , trái còn bưng ghế tới cạnh cô, tay cầm một con d.a.o găm nhỏ gọt vỏ táo.
“Thịt táo ngọt hơn, em ăn phần thịt .”
Còn phần vỏ cũng lãng phí, tự ăn hoặc cho Hùng Nhãi ăn đều .
Hùng Nhãi ngửi thấy mùi thơm liền lon ton chạy tới, xổm ngay bên cạnh hai , giương đôi mắt tròn xoe thèm thuồng chằm chằm.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lâm Chấn:... Thôi , chỗ vỏ táo khỏi ăn nữa.
Hùng Nhãi cũng chẳng chê là vỏ, ôm lấy nhét lia lịa miệng, ăn đến là ngon lành cành đào.
Tống Vi ăn kể cho tình hình của .
“Được ba tháng đấy, hôm em mới sang nhờ Quý lão bắt mạch, ông bảo khả năng là sinh đôi, hèn chi bụng em mới to nhanh như thế.”
“Hai... hai đứa!”
Vừa mới tiếp nhận tin vợ m.a.n.g t.h.a.i xong, giờ đến một tin tức chấn động khác.
Lâm Chấn mừng lo.
Phụ nữ sinh con vốn nguy hiểm, m.a.n.g t.h.a.i đôi thì rủi ro khi sinh nở càng lớn hơn gấp bội.
Anh tìm cơ hội lên bệnh viện hỏi thăm kỹ càng về chuyện sinh nở mới .
Anh để lộ suy nghĩ trong lòng ngoài mặt.
Tống Vi cầm một miếng bánh bông lan đưa tới bên miệng .
“Anh cũng ăn một miếng .”
“Táo thì chúng chia đôi mỗi đứa một nửa.”
“Xoài , ăn .”
Cô đoán chừng dọc đường Lâm Chấn về nhà chắc cũng kịp ăn uống gì.
Ăn một hồi, Tống Vi lăn ngủ .
Dạo gần đây cô như thế, ăn thì ngủ.
Có điều những lúc thức, phần lớn thời gian cô đều ăn ngoài dạo loanh quanh.
Quý lão dặn , vận động nhiều thì mới dễ sinh nở.
Bản cô cũng chẳng thích cứ ru rú mãi trong nhà.
Thấy cô ngủ say, Lâm Chấn bước tới rón rén bế bổng cô lên đưa phòng, đó cũng leo lên giường lò ôm lấy cô chìm giấc ngủ.
Buổi chiều Lâm Bình An học về, ngửi thấy mùi thịt thơm nức mũi bay từ trong nhà là nước miếng ứa thèm thuồng.
Dạo cơm nước nhà bọn họ ngon tuyệt cú mèo, bé thấy sắp xu hướng béo tròn .
Cất cặp sách xong bước bếp, bé mới phát hiện trong bếp chỉ Hạnh Hoa thẩm mà còn cả trai nữa!
“Anh, về từ bao giờ thế!”
Lâm Bình An mừng rỡ vô cùng, trai cuối cùng cũng về .
Lần bé cần lo lắng chăm sóc chu đáo cho chị dâu nữa.
Lâm Chấn liếc em một cái: “Buổi trưa.”
Đáp gọn lỏn hai chữ xong, tiếp tục dán mắt nồi canh cá đang hầm bếp.
Hạnh Hoa thẩm đang phổ biến cho những món bà bầu ăn, cũng như cách chăm sóc phụ nữ t.h.a.i .
Anh chăm chú lắng từng câu từng chữ, thậm chí còn cầm một cuốn sổ tay nhỏ cặm cụi ghi chép .
Hạnh Hoa thẩm vô cùng hài lòng thái độ của .
“Đàn bà con gái m.a.n.g t.h.a.i vất vả lắm, nhà nào điều kiện thì nhất đừng để nó xuống đồng lụng, bụng mang chửa mà cứ cúi gập với xổm suốt ngoài đồng thì khổ sở trăm bề.”
Nhà nông thôn câu nệ chuyện , phụ nữ t.h.a.i chẳng quý hóa như thế, bụng to vượt mặt vẫn xuống đồng cuốc đất, đó là vì nhà nghèo, cứ thêm một sức lao động là tranh thủ từng giây từng phút kiếm điểm công, nếu thì cả năm bao nhiêu miệng ăn trông ?
Gia cảnh nhà Lâm Chấn khấm khá, chẳng thiếu thốn miếng ăn, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i nhất là nên đồng.
Lâm Chấn gật đầu: “Cháu ạ, cháu sẽ xin nghỉ bên Trạm Vận Tải một thời gian, việc đồng áng cứ để cháu lo.”
“Thế mà ! Bên Trạm Vận Tải là công việc đàng hoàng t.ử tế, việc đồng áng sánh bằng chứ!”
Vẻ mặt Lâm Chấn nghiêm túc: “Đi ở Trạm Vận Tải xa quá, dù chạy xe đường dài thì nhiều khi bận rộn cũng suốt cả ngày chẳng về nhà, cháu yên tâm.”
Hạnh Hoa thẩm: “Có gì mà yên tâm chứ, đợt cháu nhà con bé vẫn khỏe mạnh đấy thôi, cứ giao nó cho thím, thím đảm bảo chăm sóc cho nó béo trắng trẻo , công việc bên Trạm Vận Tải cháu tuyệt đối bỏ đấy, đó là bát cơm sắt bao nhiêu thèm mà !”
Thời buổi , một công việc chính thức đàng hoàng là ước mơ của bao nhiêu .
Nếu chỉ vì vợ m.a.n.g t.h.a.i mà để mất việc thì tiếc đứt ruột đứt gan mất thôi!