Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 374

Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:02:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Vi dùng ba con cá to bằng bàn tay đổi lấy một xô cá nhỏ của lũ trẻ.

 

Cô hớn hở xách đồ về nhà.

 

“Đi về đấy cháu? Thím đang định tìm cháu đây.”

 

Hạnh Hoa thẩm thấy cô liền vội vàng bước tới đón, thấy cá, vịt và trứng vịt thì kinh ngạc thôi.

 

“Ra ngoài một chuyến mà tha về nhiều đồ thế ?”

 

Tống Vi gật đầu: “Hôm nay cháu may mắn, câu mấy con cá ạ.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Hạnh Hoa thẩm tít mắt: “Thế mới bảo cái cháu ăn nhiều cũng đáng, vì bản cháu tài tự nuôi sống mà.”

 

Tống Vi chỉ đống cá nhỏ: “Thím ơi, cháu ăn cá nhỏ chiên giòn.”

 

“Được chứ, để thím cho cháu ngay.”

 

Làm sạch đống cá nhỏ khá mất công, nhưng vì miếng ăn ngon thì chẳng ai thấy phiền hà cả.

 

Cá nhỏ tẩm qua một lớp bột mì thả chảo dầu sôi, chẳng mấy chốc mùi thơm nức mũi bốc lên ngào ngạt.

 

Trước cửa phòng bếp một đàn thú cưng lông xù đang chực sẵn.

 

Hạnh Hoa thẩm xua tay: “Đi , cái dành cho tụi mày nhé, phần của bà chủ tụi mày hết đấy.”

 

Tống Vi: “Nhiều lắm thím ạ, xong chia cho chúng nó một ít , cháu một ăn nhiều đồ dầu mỡ quá cũng .”

 

“Chỉ cháu mới chiều chuộng chúng nó thế thôi, chứ ở nhà khác thì ai mà nỡ đem đồ ăn quý giá cho súc vật ăn bao giờ.”

 

Một chậu cá nhỏ chiên vàng ươm giòn rụm, c.ắ.n một miếng là giòn tan bên ngoài, bên trong thịt cá mềm ngọt.

 

Tống Vi chia cho mỗi con thú cưng hai ba con bát, Hạnh Hoa thẩm và Lâm Bình An cũng chia một phần nhỏ, chỗ còn cô để dành ăn dần.

 

Một ngày cứ thế trôi qua trong êm đềm và thảnh thơi.

 

Sáng sớm hôm , Hạnh Hoa thẩm sang chuẩn bữa sáng.

 

Tống Vi ăn sáng xong liền theo đồng, nhưng công việc phân công cho cô đều là những việc nhẹ nhàng nhất, chỉ cần nhổ cỏ ở ruộng rau là xong.

 

Hạnh Hoa thẩm còn chu đáo mang cho cô một chiếc ghế đẩu nhỏ để cô nhổ cỏ cho đỡ mỏi lưng.

 

“Cháu cứ từ từ thôi nhé, dù chỉ ba điểm công thì cũng chẳng .”

 

Hành động khiến những xung quanh đến mức ngơ ngác cả .

 

“Sao thế bà? Con bé tri thanh họ Tống ốm , hôm qua thấy bà cứ chạy sang nhà nó suốt .”

 

Hạnh Hoa thẩm tươi rói: “Chuyện hỷ đấy!”

 

, nhưng những phụ nữ từng sinh nở ở đây hiểu ngay tắp lự.

 

Ánh mắt của lập tức đổ dồn về phía Tống Vi.

 

“Có thật đấy ?!”

 

Hạnh Hoa thẩm gật đầu: “Chẳng lẽ lừa các bà chắc? Thôi , đừng xúm quanh Tống Vi nữa để nó từ từ việc, các bà cũng mau phần việc của .”

 

Tống Vi ghế đẩu nhỏ, tay thoăn thoắt nhổ cỏ cũng chẳng hề chậm chạp.

 

Chẳng mấy chốc cô sát gần mấy bà thím khác.

 

“Tống Vi, cháu t.h.a.i thật ? Mấy tháng thế?”

 

Tống Vi đáp: “Dạ hai tháng ạ.”

 

“Thế chẳng đúng đợt thằng Lâm Chấn chuẩn xa , cháu m.a.n.g t.h.a.i thế liên lạc với Lâm Chấn ? Bao giờ nó mới về?”

 

“Chưa ạ, chỗ cố định nên thư cũng vô ích, chắc cũng sắp về ạ.”

 

Thời buổi điện thoại nên quả thực chẳng tiện chút nào.

 

“Cũng đúng thật.”

 

Thấy Tống Vi mang thai, cũng chỉ hóng hớt một lát cho vui, dù chuyện đàn bà con gái bầu cũng chẳng chuyện gì quá lạ lẫm.

 

Sau đó họ bắt đầu rôm rả bàn tán sang những chuyện khác.

 

“Nhà Lâm lão thái cãi ỏm cỏi lên , cái nhà ngày nào cũng ầm ĩ, chán chẳng buồn sang xem nữa.”

 

“Nghe bảo nhà Lâm lão tứ cũng đang đòi phân gia ? Tính toán thế nào ?”

 

“Có ầm lên đấy, nhưng Lâm lão đầu chịu, vẫn đang trông mong bắt nhà Lâm lão nhị nộp hết điểm công về để nuôi cả nhà kìa.”

 

“Hả? Người ở riêng , lúc phân gia nhà Lâm lão nhị chia cái gì , giờ bắt nộp hết điểm công về nuôi nhà tổ ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-374.html.]

“Chứ nữa, giờ cả nhà Lâm lão thái chỉ mỗi Lâm lão nhị là lụng việc thôi. Thằng Lâm lão đại đúng là cái thứ vô tích sự mắt cao hơn đầu, uổng công lớn lên ở nông thôn, việc đồng áng chẳng hồn mà cũng thèm học hỏi, một thằng đàn ông to xác một ngày kiếm năm điểm công, còn chẳng bằng cánh phụ nữ chúng nữa là.”

 

“Chuẩn luôn, thằng Lâm lão đại còn khinh mặt, mắt cứ ngước lên tận trời .”

 

“Trong nhà hai thằng đàn ông mà kiếm điểm công thì ít ỏi, lười thèm ăn, bảo Lâm lão đầu chẳng bám riết lấy thằng hai.”

 

Tống Vi lên tiếng, nhưng hai tai vểnh lên ngóng vô cùng chăm chú.

 

Nghe chuyện nhà Lâm lão thái sống thê t.h.ả.m thì tâm trạng cô càng thêm vui vẻ.

 

Các bà thím buôn chuyện xong chuyện thường ngày của nhà họ Lâm, bắt đầu chuyển sang những đề tài khác.

 

Trong đó những chuyện thầm kín mờ ám là bàn tán rôm rả nhất.

 

Chẳng hạn như: “Nói thật cho các bà nhé, tận mắt thấy Mã Tam gia cứ lén lút chui buồng nhà thằng Đại Thuận đấy. Các bà bảo họ họ hàng thích gì, cớ dăm bữa nửa tháng chạy sang đấy chăm chỉ thế ? Mà mỗi là ở lì bên trong ít nhất cả tiếng đồng hồ!”

 

thấy , tám phần là thằng Đại Thuận con vợ nó dắt mũi .”

 

“Haizz, thằng bé cũng thật là tội nghiệp, đầu óc ngớ ngẩn, lúc lâm chung bố nó còn cố tìm cho nó một đứa vợ an phận. Đứa con gái sinh bảo là đẻ non, nhưng cái tạng với thể trạng thì rõ ràng là đẻ đủ tháng đủ ngày. Con nít đẻ non thường đau ốm quặt quẹo khó nuôi lắm, con bé vẻ gì là yếu ớt .”

 

“Bố thằng Đại Thuận cũng chỉ mong tìm cho con trai một vợ để sống qua ngày, ai ngờ cuộc sống còn t.h.ả.m hơn cả cắm sừng nữa. bên nhà đẻ kể , con Hứa Ngân Hoa đấy khi gả về đây vốn chẳng loại đoan chính gì .”

 

Nhắc đến Đại Thuận, Tống Vi đưa mắt về phía một đàn ông đang cắm cúi việc cật lực ở thửa ruộng đằng xa.

 

Đó chính là Đại Thuận trong miệng các thím, một đàn ông thiểu năng trí tuệ.

 

vẫn chăm chỉ lụng để kiếm miếng cơm ăn.

 

Trên bờ ruộng một bé gái chừng ba tuổi đang chơi.

 

Đó cũng chính là đứa trẻ “sinh non” mà các thím nhắc tới.

 

Đại Thuận thương con gái, trong nhà chẳng thèm đoái hoài gì đến sự sống c.h.ế.t của con bé, gần như là một tay kẻ ngốc như Đại Thuận chăm bẵm nuôi lớn.

 

là một phận bất hạnh.

 

Chuyện các thím bàn tán tuy bằng chứng xác thực nhưng ai nấy đều ngầm hiểu, tám chín phần mười là sự thật.

 

Tống Vi nhổ xong chỗ cỏ giao, bụng bắt đầu đói nên dậy về nhà.

 

giờ chẳng bao giờ để bản chịu thiệt thòi.

 

Chặt con vịt thành từng miếng nhỏ, chỉ đợi Hạnh Hoa thẩm về là nấu món thịt vịt thơm ngon.

 

Làm xong những việc , cô vườn ngó nghiêng một chút.

 

Nhổ một ít rau cải non, loại rau ăn lúc còn tươi non mơn mởn mới ngon.

 

Dưa chuột, đậu cô ve đều leo giàn cả , chỉ đợi ngày hoa kết trái.

 

Các loại rau củ khác vẫn đến độ thu hoạch.

 

Lá sen trong ao nhỏ nhú lên một chút, cô xổm bên bờ ao mà thèm thuồng mấy củ sen vẫn lớn .

 

Đáng ghét thật đấy, cảm giác dạo chẳng mấy thứ ngon để ăn cả.

 

“Tống Vi ơi, về cháu?”

 

“Dạ... Cháu ở đây ạ.”

 

Tống Vi lên tiếng đáp lời chạy tót ngoài.

 

Trứng vịt, trứng gà, cá tươi, thêm cả thịt, bữa cơm nhà Tống Vi thể ngày nào cũng vô cùng thịnh soạn, nhưng đồ ăn cũng hết nhanh chóng mặt.

 

Ở nhà nhàn rỗi hơn mười ngày, hết bãi lau sậy câu cá sang bắt vịt trời.

 

cánh rừng rậm rạp ngay cửa nhà mà trong lòng ngứa ngáy thôi.

 

Cuối cùng, cô khoác một chiếc gùi lên lưng tự nhủ: “Mình chỉ lên núi hái nấm với bẻ măng thôi, sẽ về ngay mà.”

 

Sau khi tự thuyết phục bản thành công, Tống Vi vui vẻ dẫn theo Lang Nhất cùng đàn thú cưng tiến trong núi.

 

Đã một thời gian rừng, việc hái nấm thôi cũng đủ khiến tâm trạng cô phấn chấn hẳn lên.

 

“Đi nào, chúng đến rừng trúc xem chỗ hái nấm tre còn nấm .”

 

Dắt theo bầy sói, con cáo cùng chim ưng, cô chui tọt trong rừng trúc.

 

Rừng trúc quả thực là khắc tinh của chim ưng nhỏ, nó chẳng thể nào sải cánh bay lượn thoải mái .

 

Cuối cùng nó đành uất ức đậu lên miệng gùi của Tống Vi, còn buồn bực kêu lên một tiếng gù gù.

 

“Chờ một chút nhé, chúng hái xong nấm tre là ngoài ngay thôi.”

 

Vuốt ve bộ lông của ưng con xong, đôi mắt tinh tường của cô bắt đầu đảo quanh tìm kiếm khắp nơi, quyết bỏ sót bất kỳ góc khả nghi nào!

 

 

Loading...