Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 37: Phen Này Nhà Họ Lâm Đúng Là Mất Cả Chì Lẫn Chài

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:37
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lâm lão thái, bà bớt dát vàng lên mặt , Lâm Chấn nhận bà nội ?”

 

“Còn cho Hắc Đản ăn mặc nữa chứ, nó ăn gì mặc gì chúng mù, còn ngày nào cũng việc cho nhà bà. Chưa từng thấy bà ruột nào như , Lâm Chấn mà về thấy Hắc Đản nuôi thành cái dạng , chừng nó cầm đuốc đốt luôn nhà bà đấy.”

 

Mặt Lâm lão thái đen , miệng la lối rằng Lâm Chấn là cháu nội bà , nó dám thế.

 

thực tế trong lòng vẫn thấy rờn rợn, suy cho cùng Lâm Chấn đúng là một con sói con chuyện gì cũng dám .

 

Hơn nữa căn bản sợ chỉ trích là bất hiếu.

 

Thấy chiếm tiện nghi, Lâm lão thái hung hăng trừng mắt Tống Vi và Hắc Đản một cái định rời .

 

Tống Vi gọi bà : “Lâm lão thái, chuyện thì các dùng bất cứ lý do gì để gọi Hắc Đản về nữa.”

 

“Dựa ? Hắc Đản việc trả nợ cho mày chứ bán cho mày , tao là bà nội ruột của nó mà sai bảo ? Trên đời cái đạo lý đó, mỗi ngày Hắc Đản bắt buộc nhặt củi cho nhà họ Lâm tao, đó là nó hiếu kính tao và ông nội nó.”

 

Đại đội trưởng những lời hổ của Lâm lão thái, đen mặt hít sâu một .

 

“Hắc Đản mới bao lớn, bà bắt nó nhiều việc như nó mệt c.h.ế.t ?”

 

quan tâm, Hắc Đản nhà họ Lâm , thì nó việc cho nhà họ Lâm !”

 

Đại đội trưởng lạnh: “Vậy bảo bọn Lâm Hữu Phú, Lâm Hữu Tài ? Lâm Hữu Phú lớn ngần , công việc cho lợn ăn của nó cũng nên nhường cho khác , dù cũng chẳng hồn, lớn tồng ngồng mà còn bắt một đứa trẻ mấy tuổi cắt cỏ lợn giúp!”

 

Lâm lão thái lập tức chịu, vỗ đùi phịch xuống đất gân cổ lên gào .

 

Cứ một mực đại đội trưởng ức h.i.ế.p nhà họ Lâm bà các kiểu...

 

Gân xanh trán đại đội trưởng giật giật.

 

Công việc cắt cỏ lợn nhẹ nhàng, đây cũng là Lâm lão thái dẫn theo Đặng Xuân Hoa mặt dày mày dạn đến nhà ông cầu xin giao việc đó cho Lâm Hữu Phú, lúc đó Lâm Hữu Phú mới từ trường học về.

 

mấy năm , Lâm Hữu Phú là một thanh niên mười tám tuổi mà vẫn chiếm giữ công việc cắt cỏ lợn buông, ông mấy đến hỏi thì Lâm lão thái đều giở cái thói .

 

Ông là một đàn ông, đối phó với đàn bà ăn vạ thế quả thực đau đầu.

 

vợ ông là Ngô Hạnh Hoa thì sợ, bà trực tiếp xông tới chỉ Lâm lão thái c.h.ử.i ầm lên.

 

“Bà già hổ, thật sự tưởng ai trị bà đúng .”

 

Bà ngó nghiêng xung quanh, đột nhiên thấy đống phân ủ ngoài ruộng liền lao tới, cầm gáo múc một gáo đầy.

 

Phân bón ở nông thôn đều múc từ hố xí , là phân phân lợn ủ , cái mùi đó thật sự khó mà diễn tả bằng lời.

 

Ngô Hạnh Hoa hầm hầm tức giận: “Bà còn dám ăn vạ nữa, bà đây sẽ cho bà nếm thử mùi vị phân hắt lên là thế nào!”

 

tới , những xung quanh đều bịt mũi lùi xa ba thước.

 

Lâm lão thái thấy bà cầm gáo phân về phía , sợ bà hắt lên thật nên vội vàng dậy.

 

“Đại đội trưởng, ông cứ thế dung túng cho đàn bà điên ức h.i.ế.p một bà già như ?!”

 

Ngô Hạnh Hoa hung hãn c.h.ử.i : “Tao nhổ , bà mà cũng đòi già, bà là đồ già hổ! Lâm Hữu Phú bao lớn trong lòng bà chút tự ? Còn học qua cấp hai cơ đấy, xem bà đắc ý kìa.

 

Sao thấy Lâm Hữu Phú nhà bà tiền đồ gì, nó lớn thế mà còn hổ giành công việc cắt cỏ lợn với đám trẻ con trong thôn, đúng là thượng bất chính hạ tắc loạn!”

 

Đặng Xuân Hoa thể chịu khi bà con trai cưng của như : “Con trai chỉ là tìm cơ hội thôi, bây giờ nó đang chuẩn thi nhà máy , đợi nó thi đỗ thì sẽ là một công nhân đàng hoàng giống như bố nó.”

 

Ngô Hạnh Hoa bật : “Cái thằng Lâm Hữu Phú suốt ngày lêu lổng với mấy tên lưu manh trong thôn, thế mà gọi là chuẩn thi ? Ây dô, mặt mũi nhà họ Lâm các lớn thật đấy, nếu Lâm Hữu Phú mà thi đỗ thì đám trẻ trong thôn chẳng đứa nào là đỗ cả.

 

Lâm Đại Hải bao nhiêu năm nay vẫn chỉ là công nhân thực tập thôi đúng ? Ngày nào cũng lấy chút chuyện đó khoe khoang, các còn chuyện gì khác để , công việc của Lâm Đại Hải cũng chỉ miễn cưỡng nuôi sống bản nó thôi!”

 

Lâm Hữu Phú thật sự tưởng bọn họ mù chắc, cũng chỉ nhà họ Lâm mới tâng bốc vô não như .

 

Lâm Hữu Phú lớn thế mà vẫn chiếm điểm công cắt cỏ lợn quả thực quá đáng, trong thôn còn đầy đứa trẻ cần điểm công . Đại đội trưởng, ông dứt khoát đuổi nó cho xong, nhà ai lớn ngần tuổi mà xuống đồng việc kiếm điểm công chứ?”

 

, từ lâu , nhà họ Lâm cũng quá hổ.”

 

Xung quanh ít gia đình đang nhòm ngó điểm công cắt cỏ lợn đó.

 

Bọn họ tuy nhưng trong nhà trẻ con mà.

 

Kiếm thêm chút điểm công là kiếm thêm khẩu phần ăn cho gia đình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-37-phen-nay-nha-ho-lam-dung-la-mat-ca-chi-lan-chai.html.]

 

“Hơn nữa trừ khi Hắc Đản giúp đỡ, chứ mớ cỏ lợn Lâm Hữu Phú tự cắt lợn cũng chẳng thèm ăn. Mấy con lợn đại đội chúng nuôi gầy trơ xương, năm nay còn nộp lên nữa.”

 

Thấy nhiều nhắm cháu nội như , Lâm lão thái giở trò ăn vạ.

 

Ngô Hạnh Hoa trừng mắt chằm chằm bà , gáo phân trong tay giơ lên.

 

Lâm lão thái: …………

 

Đại đội trưởng trực tiếp chốt hạ: “Công việc cắt cỏ lợn của Lâm Hữu Phú từ bây giờ sẽ thu hồi, ngày mai sẽ chọn một đứa trẻ khác trong đại đội.”

 

Những khác lập tức vui mừng, còn Lâm lão thái thì ngớ .

 

Tống Vi dẫn Hắc Đản bên cạnh xem say sưa.

 

Hahaha... Phen nhà họ Lâm đúng là mất cả chì lẫn chài.

 

Cuối cùng Lâm lão thái đành lủi thủi rời .

 

Đợi đám đông vây xem giải tán ai việc nấy, Tống Vi đầu thì thấy Cao Nhạc đang c.ắ.n hạt dưa ngon lành.

 

Thấy còn chuyện để hóng, còn tỏ vẻ khá tiếc nuối.

 

Tống Vi: Đáng ghét, còn chẳng hạt dưa mà cắn!

 

“Chị đến , nãy chị lợi hại thật đấy.”

 

Thấy Tống Vi tới, Cao Nhạc lập tức nịnh nọt sấn gần, còn đưa cho cô một nắm hạt dưa.

 

Tống Vi chia cho Hắc Đản một ít bắt đầu cắn.

 

“Quá khen quá khen.”

 

Cắn hạt dưa xong thì bắt tay việc, Hắc Đản như tiêm m.á.u gà hăng hái giúp đỡ trồng rau.

 

bé cũng còn nhỏ, chỉ giúp một lúc Tống Vi gọi một góc nghỉ ngơi.

 

“Chị Tống, em mệt.”

 

Tống Vi: “Em xem mồ hôi đầu hẵng câu ?”

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hắc Đản nở nụ ngốc nghếch.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Cậu bé vui lắm, thật sự , sẽ sống cùng chị Tống .

 

Mấy bà thím bên cạnh việc trò chuyện.

 

“Đồng chí Tống ngốc thật, một trăm ba mươi mấy đồng lận, đổi thì chắc chắn sẽ đòi tiền, Hắc Đản nhỏ thế thì giúp việc gì?”

 

thế, đó là đồng hồ đeo tay đấy, chỉ một cái thôi cũng thấy xót ruột.”

 

“Bà xem đồng chí Tống hết đồng hồ đến phiếu xe đạp, cảnh gia đình cô chắc hẳn , còn đưa xuống nông thôn?”

 

“Chuyện ?”

 

Mấy bà thím tự cho là đang nhỏ, nhưng thực tiếng to.

 

Không chỉ Tống Vi thấy mà Cao Nhạc cũng thấy.

 

Cao Nhạc lén cô một cái, thấy cô mặt đổi sắc thì vô cùng khâm phục.

 

Bị chê ngốc mà vẫn tức giận.

 

Tống Vi những tức giận mà còn ngâm nga hát.

 

Chiếc đồng hồ đó tất nhiên do Hắc Đản hỏng, thực hỏng từ lâu .

 

Đồng hồ là do trai nguyên chủ gửi cho cô, nhưng lúc đó nguyên chủ vẫn còn ở nhà họ Tống, đeo lên con gái của kế thấy, hai con đó tìm đủ cách cướp lấy.

 

Thậm chí gã bố ruột cặn bã của nguyên chủ còn bắt cô nhường đồng hồ cho chị kế.

 

Nguyên chủ chịu còn tát một cái, cuối cùng trong lúc tức giận cô dứt khoát đập nát chiếc đồng hồ ngay mặt hai con đó chứ nhất quyết đưa cho họ.

 

 

Loading...