Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 367: Đàn Chó Giúp Sức
Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:02:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhờ mạng lưới thông tin của Vương đại nương, Tống Vi mua thành công hơn chục con gà con.
Đám gà con lông tơ mềm mại, vàng óng ả, bé xíu xiu.
Đừng thấy chúng nhỏ bé mà khinh, đôi chân mảnh khảnh chạy thoăn thoắt cực kỳ nhanh nhẹn.
Hơn nữa gà con lúc nhỏ đặc biệt thích chạy bám theo hoặc bám đuôi gà .
Nhà họ gà , Lâm Bình An thích mấy con vật nhỏ , bèn đào giun đất băm vụn cho ăn. Thế là đàn gà con cứ kêu chiêm chiếp lũn cũn chạy bám sát gót chân Lâm Bình An.
Gần như tới là chúng theo tới đó.
Mới đầu Lâm Bình An còn thấy lạ lẫm thích thú, nhưng về thì đ.â.m đau đầu khôn xiết.
Bởi vì bé sợ sơ ý một cái là dẫm c.h.ế.t tươi mấy con gà con mất!
“Anh ơi, bao giờ thì quây xong chuồng gà thế ạ?”
Lâm Chấn đang dùng tre nứa rào một đất.
Loài chim vốn ruột thẳng, cứ ăn là thải ngay chẳng thể nào kiểm soát .
Đám gà con tuy bé tí tẹo nhưng cũng ỉa bậy khắp nơi.
Dù là nền cỏ, nhưng bước chân xuống dẫm phân gà thì chẳng ai chịu nổi.
Mùi còn nồng nặc nữa chứ.
“Xong đây, lùa qua .”
Đặt chiếc búa trong tay xuống, Lâm Chấn cất tiếng gọi. Lâm Bình An lập tức háo hức dẫn đàn gà con nhốt gọn trong chuồng.
Lại rắc thêm chút giun đất băm nhỏ với tấm gạo vỡ trong, đám gà con lập tức chẳng thèm đoái hoài đến Lâm Bình An nữa mà cắm cúi mổ thức ăn.
Tiếng vỗ cánh phần phật từ cao truyền tới.
Lâm Bình An ngoái đầu , thôi ... chim ưng nhỏ bay tới.
“Chim ưng nhỏ, bắt gà con đấy!”
Là loài chim săn mồi, bắt chuột, thỏ gà con vốn là bản năng trời sinh của nó. Đôi mắt to tròn đảo liên hồi, móng vuốt trông cũng ngứa ngáy lao .
Chỉ điều nó mới sải cánh định sà xuống thì Tống Vi tóm chặt lấy cổ.
“Quác!”
Chim ưng nhỏ đập cánh phành phạch giãy giụa kịch liệt.
“Hơ cái con , mày vẫn chịu lời hả? Đây là thứ mấy ? Lần mà còn dám bắt gà con nữa là tao nhốt biệt giam bỏ đói hai bữa cho mặt!”
Thế nhưng cùng một giống loài, chim ưng nhỏ hiểu nổi tiếng .
Đến tối, nó lén lút bay lên bờ rào chuồng gà, đôi mắt ưng rõ mồn một trong màn đêm ghim chặt đám gà con tí hon trong ổ.
Nó lập tức lao bổ xuống.
Chỉ hiềm nỗi do kỹ năng bay lượn vững vàng, nó cắm thẳng đầu xuống đất một cách bẽ bàng, chẳng tóm nổi một con gà con nào.
Nó ngoẹo đầu đảo mắt, toan tiếp tục vồ bắt.
“Gâu gâu!”
“Gâu gâu, ẳng ẳng...”
Giọng sủa của lũ sói trong nhà ít nhiều bầy ch.ó trong làng cho lệch tông, thỉnh thoảng buột miệng “gâu” lên một tiếng.
Bị phát hiện, chim ưng nhỏ lập tức vỗ cánh toan tháo chạy.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Thế nhưng Tống Vi và nhanh chóng bước , trừng mắt nó chằm chằm.
Chim ưng nhỏ nhốt cấm túc, Tống Vi , thực sự bỏ đói nó một bữa trò.
Lúc thả , trông nó vẻ ủ rũ ỉu xìu.
cho ăn thịt là nó dần lấy tinh thần ngay.
Cứ lặp lặp như thế hai ba , dù hiểu tiếng , nhưng khi nếm đủ đòn roi trừng phạt, chim ưng nhỏ cũng hiểu rằng những sinh vật nhỏ xíu chạy lăng xăng kích thích bản năng săn mồi trong nhà tuyệt đối đụng tới.
Ngoài việc huấn luyện nó bắt gà con, cứ cách một thời gian Tống Vi dắt nó rừng tìm những con ưng khác để học cách bay lượn.
Khoản thì chẳng cần Tống Vi dạy, chim ưng nhỏ vốn khao khát bay lượn bầu trời nên tự giác học tập vô cùng chăm chỉ.
Nó luyện tập cũng hết sức nghiêm túc.
Tống Vi đưa nó lên ngọn cây thật cao, hoặc đặt lên tận nóc nhà.
Chim ưng nhỏ liền chẳng chút do dự lao từ cao xuống, bắt chước dáng vẻ của đồng loại mà dang rộng đôi cánh.
Quá trình học tập vô cùng gian nan và vất vả.
Giai đoạn đầu hầu như nào nó cũng từ giữa trung cắm đầu rơi xuống.
May trong quá trình rơi rụng, nó đều dùng đôi cánh để giữ thăng bằng cho cơ thể nên khi chạm đất cũng đau quá mức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-367-dan-cho-giup-suc.html.]
Nó chẳng hề nản lòng, mệt thì nghỉ ngơi, ăn no uống say tiếp tục luyện tập.
Cứ như suốt nửa tháng trời, nhờ sự nỗ lực ngừng nghỉ của chim ưng nhỏ, cuối cùng nó cũng học cách bay lượn.
Ngày nó bay lượn thành công, cả nhà đều mặt đông đủ, ai nấy đều ngửa mặt lên trời mỉm rạng rỡ.
Lâm Bình An càng phấn khích reo hò ầm ĩ, chân giậm thình thịch:
“Bay , chị dâu ơi chim ưng nhỏ nhà bay thật kìa!”
Trong giọng ngập tràn niềm vui sướng và tự hào khôn xiết.
Tống Vi gật đầu: “Không uổng công chị vất vả dắt nó học lỏm.”
Chẳng trôi qua bao lâu, con ưng vẫn cứ lượn lờ vòng quanh bầu trời, Lâm Bình An thắc mắc:
“Sao chim ưng nhỏ vẫn chịu sà xuống hả chị?”
Tống Vi động tác mấy lượn xuống vút lên của con ưng, nụ khóe môi bỗng cứng đờ.
“Chẳng lẽ con nhóc ... vẫn cách hạ cánh?”
Sự thật chứng minh, phỏng đoán của Tống Vi chính xác.
Tên nhóc đúng thật là hạ cánh.
Mãi cho đến khi đôi cánh mỏi nhừ, nó đành c.ắ.n răng lao thẳng xuống sân, ngay mắt nhóm Tống Vi, nó trình diễn một cú “phanh bằng mặt” nhớ đời.
Cả một mảng cỏ sân mặt nó cày xới tung lên.
Chim ưng nhỏ rũ rượi hai cánh, cái m.ô.n.g và cặp chân chổng ngược cả lên trời.
Tống Vi xuýt xoa một tiếng, cô cũng thấy ê ẩm cả mặt mũi lẫn cổ họng cho con ưng.
Cô vội vàng bước tới nhấc bổng nó lên kiểm tra.
“Sao , thương chỗ nào ?!”
Lâm Chấn kiểm tra khắp một lượt: “Không , thương, chỉ là trông vẻ mệt lả thôi.”
Lần đầu tiên bay mà bay lâu như thế, mà mệt cho ?
Nghe thấy nó thương, Tống Vi chẳng thèm giữ kẽ mà bật ha hả trêu chọc:
“Lúc cất cánh ngầu bao nhiêu thì lúc hạ cánh t.h.ả.m hại bấy nhiêu.”
“Chiếp!”
Chim ưng nhỏ bất mãn lườm Tống Vi một cái. Đừng tưởng nó hiểu tiếng thì cảm nhận cô đang nhạo nó nhé!
Dù là bay lượn hạ cánh, chuyện chỉ thể để chim ưng nhỏ tự mày mò rút kinh nghiệm thôi.
“Ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi nhé, bọn tao đồng đây.”
Đặt chim ưng nhỏ ổ và cho nó ăn no nê xong, Tống Vi và Lâm Chấn cùng đồng việc.
Lại là một mùa vụ bận rộn.
Lúa mì, khoai lang, lúa nước, cả các loại rau củ quả theo mùa...
Thứ gì cũng cần gieo trồng.
Nhắc mới nhớ, nhờ sản lượng lúa nước vượt trội của Đại đội Bình An năm ngoái, cộng thêm năm nay báo đài sức tuyên truyền quảng bá giống lúa Nam Ưu Số 1, hiện tại chỉ Đại đội Bình An mà các đại đội lân cận cũng vô cùng tích cực chọn gieo cấy giống lúa .
Vào đợt cao điểm mùa vụ, trường học tạm thời cho học sinh nghỉ học, lũ trẻ con đều tranh thủ từng giây từng phút đồng phụ giúp, quyết tâm gieo hạt xuống đất đúng thời điểm thời tiết nhất, mong năm nay sẽ một mùa màng bội thu.
Đàn ch.ó trong đại đội cũng huy động tới giúp một tay.
Đây cũng là sáng kiến do Tống Vi nghĩ , buộc hai cái giỏ lên lưng những con ch.ó trưởng thành, trong giỏ xếp đầy mạ non để chở mạn ruộng nước.
Cô vốn chỉ lười biếng một chút, thêm đó Lang Nhất và Lang Nhị ngoan ngoãn lời.
Thực nếu đường sá bằng phẳng và đủ rộng rãi, cô thậm chí còn thể đóng một chiếc xe kéo nhỏ để lũ ch.ó kéo xe chở mạ qua đó, như tiện lợi đỡ tốn sức hơn nhiều.
Gấu con cũng thế, lẽ bắt chước học theo lũ trẻ, nó cũng tự quàng một chiếc gùi nhỏ lên lưng lon ton chạy giúp vận chuyển cây giống với mạ non.
Mọi thấy cảnh tượng thì thấy lạ lẫm, thích thú vô cùng:
“Còn cả trò nữa cơ , chúng nó chạy nhanh hơn nhiều đấy chứ.”
“Tiện thế cơ mà, hì hì, lát cũng dắt con Vượng Tài nhà phụ mới .”
Tống Vi vội vàng dặn dò: “Mọi xếp ít mạ thôi nhé, đừng để chúng nó đè nặng quá.”
“Biết , đúng là bọn trẻ các cô đầu óc nhanh nhạy thật, mấy con ch.ó ngày nào cũng chạy lăng xăng quanh chân , giờ chẳng ai nghĩ việc nhờ chúng nó phụ giúp nhỉ.”
“Chó ngoan lắm, tối về tao thưởng cho đồ ăn ngon nhé.”
Loài ch.ó vốn dồi dào năng lượng, chỉ cần bắt chúng việc quá sức thì việc cõng thêm chút đồ đạc cũng chẳng nhằm nhò gì.
Trước nghĩ , mà nghĩ thì chắc nổi.
Dù ch.ó cũng chạy nhảy lăng xăng, sơ sẩy một cái là mạ non hất tung tóe khắp nơi ngay.