Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 356: Lại Đụng Độ Bọn Bắt Cóc

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:59:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh về .”

 

Kỳ nghỉ lúc nào cũng trôi qua thật nhanh. Tống Cảnh nếm thử cảm giác bán rau nhà kính mùa đông xong thì cũng đến lúc lên đường.

 

“Thế mà nửa tháng cơ đấy.”

 

Tống Cảnh trừ hao sẵn thời gian tàu hỏa trở về.

 

Tống Vi vẫn chút nỡ xa trai.

 

“Đợi sang năm kỳ nghỉ, em xin nghỉ phép chúng cùng tìm nhé.”

 

“Được chứ.”

 

Lần cũng giống , Lâm Chấn cùng Tống Vi tiễn tận ga xe lửa.

 

Dẫu nỡ, nhưng con khi trưởng thành thì lúc nào cũng sum họp thì ít mà ly biệt thì nhiều.

 

Tống Vi giờ tổ ấm mới, xem như định cư hẳn ở Đại đội Bình An, thời gian em gặp e là cũng chẳng nhiều.

 

Tiễn xong, Lâm Chấn dẫn cô tới tiệm cơm quốc doanh đ.á.n.h chén một bữa trò.

 

Bỗng nhiên, Tống Vi huých nhẹ khuỷu tay Lâm Chấn, khẽ hất cằm hiệu một góc quá lộ liễu.

 

Lâm Chấn và cô vốn vô cùng ăn ý, lập tức thuận theo hướng cô chỉ mà kín đáo liếc mắt sang.

 

Chỉ một cái , với khả năng quan sát tỉ mỉ của , nhận ngay vấn đề.

 

Ở chiếc bàn phía họ một đôi vợ chồng trông vẻ ngoài đỗi thật thà chất phác.

 

Điều vốn chẳng gì lạ, thế nhưng trong lòng phụ nữ đang bế một đứa trẻ.

 

Quần áo đứa bé tuy cũ kỹ nhưng hề vặn.

 

Quan trọng nhất là, làn da lộ ngoài của đứa trẻ trắng trẻo mịn màng vô cùng, vả nó còn đang trong trạng thái hôn mê bất tỉnh.

 

Trong lòng Lâm Chấn suy đoán.

 

Hai vờ như chuyện gì xảy , tiếp tục cúi đầu ăn cơm. Đợi đến khi hai kẻ đằng ăn xong bế đứa trẻ rời , họ mới lặng lẽ bám theo .

 

Hai kẻ bế đứa trẻ cất bước vội vã. Đầu tuy ngoái quá lộ liễu, nhưng đôi mắt đảo lia lịa cực kỳ nhạy bén để dò xét xung quanh.

 

Cuối cùng, chúng tới một sân cũ kỹ gõ cửa, tiếng gõ cửa còn mang theo nhịp điệu riêng.

 

Rõ ràng là đang khớp ám hiệu.

 

Cánh cửa mở , một gã đàn ông thò đầu ngoài.

 

Sau khi để hai kẻ bế đứa trẻ trong, gã còn bước hẳn ngoài ngó nghiêng quan sát xung quanh một hồi.

 

Tống Vi và Lâm Chấn đều nấp trong con ngõ cách đó xa.

 

Đợi đến khi chắc chắn phát hiện điều gì bất thường, sân đóng chặt cửa , hai mới nhỏ giọng bàn bạc.

 

“Giờ tính ?”

 

Không ngờ đụng bọn buôn .

 

Nói cũng , đám buôn gặp mấy bà cụ trong đại đội hành cho một trận bã.

 

Cái giống táng tận lương tâm như bọn bắt cóc đúng là từ xưa đến nay bao giờ tuyệt chủng.

 

“Vẫn rõ bên trong bao nhiêu tên, tới đồn công an một chuyến.”

 

Tống Vi gật đầu: “Anh , em ở đây canh chừng .”

 

Lâm Chấn rời , Tống Vi cũng chẳng chôn chân một chỗ chờ đợi.

 

Tiến gần sân , cô tìm một vị trí ghé sát tai lên tường ngóng, xác nhận bên mới tung nhảy tót trong.

 

Động tác của cô dứt khoát gọn gàng.

 

Thế nhưng ngờ đám buôn nuôi một con ch.ó để trông cửa.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Độ cảnh giác của loài ch.ó nhạy bén hơn con nhiều. Khi Tống Vi mò gần tới chỗ tụ tập của bọn buôn , con ch.ó bỗng nhiên phắt dậy.

 

“Bá Vương, thế mày?”

 

Đám buôn thấy phản ứng của con ch.ó liền lập tức đề cao cảnh giác.

 

“Đi tìm xem , chúng cái nghề tuyệt đối lơ là.”

 

Mấy tên buôn dắt theo con ch.ó bắt đầu lùng sục khắp nơi.

 

Tống Vi chẳng hề hoảng loạn, hình nhẹ bẫng như một con nhện bật nhảy lên xà nhà, treo ẩn nấp đó.

 

Ngay khoảnh khắc con ch.ó sắp tiến gần, ngón tay cô búng một viên sỏi nhỏ.

 

“Ăng ẳng ẳng...”

 

Con ch.ó tru trét vài tiếng t.h.ả.m thiết lăn đùng đất co giật liên hồi.

 

“Bá Vương, Bá Vương mày thế !”

 

Chẳng một ai phát hiện hành động của Tống Vi.

 

Còn viên sỏi cô b.ắ.n , xung quanh vốn quá nhiều đất đá vụn, viên sỏi lăn tọt bụi cỏ chẳng hề bắt mắt chút nào.

 

“Ngũ gia, con Bá Vương mà tự dưng lăn thế .”

 

Gã đàn ông gọi là Ngũ gia khẽ nheo mắt .

 

“Mấy đứa tụi mày lục soát xung quanh xem, đừng bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào.”

 

“Báo cho những khác, mang theo hàng, chúng đổi địa bàn ngay.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-356-lai-dung-do-bon-bat-coc.html.]

Tống Vi thầm nghĩ: Tên xem cẩn trọng hơn đám bắt cóc nhiều.

 

Mấy tên tiếp tục lùng sục khắp nơi, những kẻ còn cuống cuồng thu dọn đồ đạc chuẩn chuyển dời trận địa.

 

Chỉ tiếc là mở toang cửa , chúng thấy một toán công an đang rầm rập ập tới.

 

“Mẹ kiếp! Cớm tới , chạy mau!”

 

“Đi cửa , nhanh lên, nhanh lên...”

 

“Tao bảo hôm nay mí mắt cứ giật liên hồi mà! Đứa nào cũng ôm theo con nít, lúc cần thiết thì lôi bọn nó con tin!”

 

“Đoàng! Đoàng...”

 

Toán công an đuổi tới nhanh, lập tức nổ s.ú.n.g giao tranh dữ dội với những tên bọc hậu phía .

 

Tống Vi lướt như một cơn gió, lao thẳng về phía đám buôn đang tháo chạy.

 

Những viên sỏi trong tay cô phóng với uy lực chẳng khác nào đạn bắn.

 

Chuẩn xác nện thẳng cổ tay cầm s.ú.n.g của từng tên một.

 

“Đứng , chúng mày hết cho tao!”

 

Ngũ gia thấy tình hình chuyển biến , họng s.ú.n.g trong tay liền chĩa thẳng đầu đứa trẻ đang bế, nét mặt vặn vẹo dữ tợn vô cùng.

 

“Đứa nào dám bước tới một bước, tao b.ắ.n c.h.ế.t nó!”

 

“Vút...”

 

Một tiếng xé gió khe khẽ vang lên. Giây tiếp theo, bàn tay cầm s.ú.n.g của Ngũ gia một vật sắc nhọn xuyên thủng.

 

“A!”

 

Khoảnh khắc gã buông tay , Lâm Chấn như mãnh hổ vồ mồi lao tới khống chế chặt cứng đối phương.

 

“Đội trưởng, ở đây còn cả s.ú.n.g ống đạn d.ư.ợ.c nữa!”

 

là thu hoạch ngoài dự kiến, đám chỉ bắt cóc buôn bán trẻ em mà còn buôn lậu cả vũ khí quân dụng.

 

“Còng tay hết bọn chúng !”

 

Tống Vi cũng từ chỗ ẩn nấp bước ngoài.

 

Lâm Chấn vội lên tiếng: “Đừng nổ súng, cả.”

 

Cùng lúc đó, một đồng chí công an nhặt viên sỏi dính m.á.u đất lên, khỏi kinh ngạc thốt lên:

 

“Lợi hại thật, đúng là cao thủ! Dùng một viên sỏi mà thể b.ắ.n xuyên thủng cả xương bàn tay thế !”

 

Vị đội trưởng công an liền đưa mắt sang Lâm Chấn và Tống Vi.

 

“Chắc là do nữ đồng chí tay đúng ?”

 

Dù trong lòng đôi phần khó tin, nhưng khả năng Tống Vi tay quả thực là lớn nhất.

 

Hơn nữa ông cũng , đồng chí từng giám sát gián điệp trở về hết lời khen ngợi bản lĩnh của Tống Vi, rằng cô chẳng hề thua kém Lâm Chấn chút nào.

 

Mà Lâm Chấn là ai cơ chứ?

 

Đó chính là cựu chiến binh đặc chủng từng nhiều năm liền đoạt danh hiệu Vua lính nơi biên cương khói lửa!

 

“Đồng chí Lâm Chấn, thực sự cân nhắc chuyện chuyển về việc ở đồn công an ?”

 

đấy, Lâm Chấn vốn quyền ưu tiên lựa chọn công việc cơ mà.

 

Thế nhưng Lâm Chấn lắc đầu từ chối.

 

“Thôi ạ, bây giờ cháu chỉ đổi sang một cách sống khác.”

 

Đội trưởng công an tiếc nuối khôn nguôi: “Thế thì tiếc quá. Nữ đồng chí là vợ ?”

 

Khóe môi Lâm Chấn cong lên, gật đầu: “Chúng cháu mới cưới lâu ạ.”

 

“Úi chà, thế thì chúc mừng hai ! Vậy thủ của nữ đồng chí xuất sắc như thế, cô hứng thú về việc tại đồn công an ?”

 

Đây cũng tính là một “bát cơm sắt” đàng hoàng, còn là bát cơm sắt trong cơ quan nhà nước nữa chứ.

 

Tống Vi vẫn tiếc nuối lắc đầu từ chối.

 

Cô vẫn thích cảm giác tự do tự tại tung hoành núi non hơn. Dù là lính công an thì đều đòi hỏi tính kỷ luật và phục tùng tuyệt đối.

 

Một kẻ sống sót từ thời mạt thế như Tống Vi tự thấy bản chẳng nổi cái đức tính , chi bằng đừng đến đó loạn thêm.

 

Đội trưởng công an mơ cũng chẳng ngờ nổi, công việc bát cơm sắt mà bao nhiêu tranh vỡ đầu , hôm nay liên tiếp hai từ chối thẳng thừng.

 

Dẫu ông cũng chẳng hề giận dữ. Có thể dựa thực lực để lên vị trí ngày hôm nay, tấm lòng bao dung của ông đương nhiên rộng mở.

 

“Hai vợ chồng các cô đúng là tâm đầu ý hợp thật đấy, ha ha ha...”

 

Tống Vi và Lâm Chấn tới đồn công an xong biên bản lời khai, đó mới cùng đạp xe trở về nhà.

 

Trên đường , Lâm Chấn chợt cất tiếng hỏi Tống Vi:

 

“Bây giờ vẫn việc chính thức, em suy nghĩ gì ?”

 

Nếu đổi là phần lớn những phụ nữ khác, rõ ràng cơ hội chọn bát cơm sắt mà từ chối thì chắc chắn đàn ông sẽ mắng té tát cho coi.

 

Tống Vi vòng tay ôm lấy eo , cả lười biếng dựa hẳn tấm lưng vững chãi của đối phương:

 

“Suy nghĩ gì chứ? Bộ nhà sắp hết gạo ăn ?”

 

Lâm Chấn kìm bật thành tiếng.

 

Vợ của đúng là thuần khiết đến mức đáng yêu, trong lòng trong mắt chỉ mỗi chuyện ăn uống, chỉ cần đồ ăn no bụng là vạn sự đủ đầy.

 

 

Loading...