Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 354: Đại Đội Đánh Cá
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:59:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy Tống Vi bước , mấy bà thím thi nháy mắt hiệu trêu chọc cô.
Tống Vi hiểu thừa ý tứ của họ, dù da mặt dày đến mấy thì cô cũng đỏ mặt ngượng ngùng.
“Thôi nào, đừng trêu chọc con bé nữa, con gái mới lấy chồng da mặt mỏng.”
Đám họ tụ tập chuyện mặn nhạt kiêng dè gì, thỉnh thoảng Tống Vi cũng loáng thoáng vài câu.
nàng dâu mới cưới thì vẫn chút ngượng ngùng e thẹn.
Người nông tay chân đều nhanh nhẹn tháo vát, ngay cả đám thanh niên tri thanh thời gian qua cũng rèn giũa quen tay.
Chẳng mấy chốc các món ăn nấu xong xuôi.
Tính cả nhóm ở điểm tri thanh, sáng hôm đó nhà Lâm Chấn bày hẳn ba bàn, quét sạch gần hết chỗ đồ ăn còn thừa .
Lúc rửa bát cũng chẳng cần Lâm Chấn và Tống Vi đụng tay, các thím cùng các tri thanh xúm giúp một thoáng là xong.
Lớp tuyết giẫm bẩn thỉu trong sân cũng cánh đàn ông xúc đổ hết ngoài.
Khoảng sân trở nên sạch sẽ tinh tươm, đợi đợt tuyết rơi tiếp theo, nơi đây sẽ phủ một màu tuyết trắng tinh khôi.
Rộn ràng tiễn khách về xong thì cả một buổi sáng cũng trôi qua.
Tống Vi giờ đây chính thức trở thành nữ chủ nhân của ngôi nhà .
Buổi chiều cô sang điểm tri thanh dọn nốt vài món đồ thuộc về mang qua.
Thật cũng chẳng nhiều, chỉ là quần áo và mấy thứ linh tinh.
Kể từ lúc đính hôn với Lâm Chấn, Tống Vi như chú chuột đồng tích trữ lương thực, khuân hết đồ săn núi với lương thực sang bên nhà Lâm Chấn.
Lương thực các thứ đều ở bên cả .
Có thể khi kết hôn, ngoài việc buổi tối ngủ đây thì phần lớn đồ ăn thức dùng của cô đều ở chỗ .
Lúc rời , ở điểm tri thanh đều thấy quyến luyến nỡ.
Lưu Lâm Lâm khoác tay cô: “Tống Vi, dọn cảm giác điểm tri thanh của chúng vắng vẻ bao nhiêu .”
Những khác gật đầu tán đồng.
Tống Vi : “Có xa xôi gì , hơn nữa tớ còn dắt Bình An sang tìm các để học nhóm bồi dưỡng thêm mà.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Không còn những kẻ chọc gậy bánh xe, bây giờ đều chung một mục tiêu dốc sức ôn luyện cho kỳ thi đại học, bầu khí ở điểm tri thanh lúc hòa thuận vô cùng.
Rời khỏi điểm tri thanh, phần lớn đồ đạc đều do Lâm Chấn cõng lưng, hai một cao một thấp bước song song bên , đường gặp trong đội thì chào hỏi đôi ba câu, thực cũng chẳng khác gì so với lúc kết hôn.
Ngày thứ ba khi cưới, cảnh của Tống Vi như nên cũng chẳng chuyện mặt nhà đẻ.
Đại đội trưởng dẫn theo mấy sang nhà Lâm Chấn, mục đích là để lấy lưới đ.á.n.h cá.
Số cá hôm nọ họ mang về thật sự khiến thèm thuồng.
Mùa đông ít hoạt động giải trí, ngoài việc để mắt trông nom mấy nhà kính trồng rau thì gần như chẳng việc gì để .
Hoạt động bắt cá quả thực khuấy động cả đại đội sôi nổi hẳn lên.
Lâm Chấn cũng từ chối, trực tiếp cho họ mượn lưới.
Cả nhà , dắt theo cả đàn sói và con cáo trong nhà cũng kéo về phía Hồ Lô Vĩ.
“Hôm nay kéo cá, giữa mùa đông mà dùng tấm lưới to thế đ.á.n.h cá đúng là đầu tiên của làng đấy, vớt lên bao nhiêu đây.”
“Nghe tấm lưới đó là loại chuyên dùng để bắt cá biển, to như mấy con cá biển trong ảnh của tri thanh Tống , lợi hại lắm.”
Tống Vi liếc dòng theo : “Hô, chắc cả đại đội kéo hết nhỉ.”
Đông thế , so với lúc tụ tập xem chiếu bóng lưu động cũng chẳng kém là bao.
Lâm Chấn: “Trừ những thực sự nổi với trẻ con còn ẵm ngửa thì chắc ai đều đến hết .”
“Lâm Chấn, cháu thụt lùi đằng gì, mau đây chỉ huy xem thế nào chứ?”
Đại đội trưởng kéo Lâm Chấn qua để hướng dẫn chỉ huy.
Tống Vi mặc chiếc áo khoác quân đội, đội mũ Lôi Phong bịt kín hai tai, hai tay đút gọn trong ống tay áo.
Dẫu mặt băng cũng thấy ấm áp vô cùng.
Mọi xung quanh đều chiếc áo khoác quân đội của Tống Vi với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
“Cái áo xịn thật đấy, chất vải dày dặn mà mặc lên nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-354-dai-doi-danh-ca.html.]
Thời buổi , cứ thứ gì dính dáng đến bộ đội quân nhân là trông đều khỏe khoắn, đẽ.
Tống Vi : “Sau đất nước ngày càng phát triển hơn, ai nấy đều mặc những bộ quần áo thế đấy ạ.”
“ thế, đất nước nhất định sẽ ngày càng hơn.”
Phải rằng con thời kỳ lòng yêu nước vô cùng chân thành và sâu sắc.
Dù tương lai đất nước sẽ phát triển , họ vẫn kiên định tin tưởng rằng Tổ quốc sẽ ngày một giàu .
Đám đàn ông trai tráng khỏe mạnh đục hố leng keng côm cốp mặt băng, đàn bà, già cùng trẻ nhỏ bên cạnh chăm chú dõi theo.
Cùng với việc mặt băng đục thủng.
Cũng giống như , họ thả một ít thức ăn miệng hố, đợi một lát thấy cá lượn lờ tới là bắt đầu buông lưới.
Đứng mặt băng thế vẫn lạnh giá, ít trong lúc chờ đợi bắt đầu dậm chân xoa tay cho đỡ cóng.
“Bao giờ mới kéo lưới ?”
“Cứ thả lưới xuống như thế là ?”
“Liệu bắt cá thật đấy?”
“Chắc chắn chứ, cá mâm cỗ cưới của Lâm Chấn với tri thanh Tống chẳng cũng bắt từ đây lên ?”
Giữa những tiếng xì xào bàn tán ngớt.
Lâm Chấn ước lượng thời gian hòm hòm, liền với đại đội trưởng.
“Chú Lôi, kéo lưới đấy ạ.”
Đại đội trưởng lập tức xoa hai bàn tay .
“Bà con chuẩn sẵn sàng, kéo lưới nào!”
Theo tiếng hò hét sang sảng của ông, một nhóm thanh niên trai tráng phấn khởi nắm chặt lấy tấm lưới bắt đầu kéo mạnh.
“Nặng quá, bên trong cá, chắc chắn nhiều cá!”
Cách bắt cá ở vùng vốn đơn giản, bơi giỏi thì lội xuống mò cá, bơi thì tìm cách buông cần câu.
bắt cá kiểu đó chậm ít.
May mắn lắm mới bắt vài ba con.
Cả cái Hồ Lô Vĩ rộng lớn, câu cá cũng chỉ dám câu quanh quẩn ven bờ chứ chẳng ai dám tận giữa lòng hồ.
Cũng chỉ đợi tới lúc mặt nước đóng băng cứng mới dám mò đây.
giữa mùa đông lạnh ngắt, nếu đói meo thèm thịt đến cồn cào thì ai rảnh rỗi chạy đây chịu rét chịu cóng.
Cho nên cá trong hồ nhiều, những con to nặng tầm mười cân ước chừng cũng hề ít.
Trong lưới chỉ nặng trịch mà còn cảm nhận rõ độ rung giật truyền qua mắt lưới khi đàn cá bên trong quẫy đạp điên cuồng.
Dù thấy tận mắt cá nhưng ai nấy đều hớn hở mặt.
“Nhanh lên, dồn sức nào!”
Đám xem cũng chẳng buồn buôn chuyện nữa, ai nấy mắt sáng ngời đầy kỳ vọng, nhao nhao hò hét chỉ huy loạn cả lên.
Đại đội trưởng: “Tất cả im mồm hết , đừng cá sợ chạy mất!”
“Cá chui tọt lưới thì chạy đường nào nữa chứ.”
Đại đội trưởng: “Thế nào, thả xong mẻ là thả nữa đúng ?”
Được , thì tất cả đều im bặt.
Tống Vi bước tới phụ giúp.
Những lúc thế thứ cần là sức lực.
Đông thế cơ mà, kể cả mấy sức yếu cũng nhào lên, chủ yếu là để thỏa cái cảm giác thèm thuồng kéo cá.
Đừng bao giờ đ.á.n.h giá thấp sức hấp dẫn của việc câu cá kéo lưới đối với cánh đàn ông.
Dưới sự chung sức của , tấm lưới cuối cùng cũng kéo hẳn lên.
“Cá, cá to !”