Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 352: Ném Bọn Họ Ra Ngoài
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:59:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cách ăn mặc trang điểm của Tống Vi nghi ngờ gì là vô cùng thành công.
Lúc Lâm Chấn sang đón dâu cũng vô cùng náo nhiệt.
Bởi vì khiêng theo cả ba chuyển một vang.
Mặc dù ai cũng rõ lễ vật ba chuyển một vang chắc chắn thể thiếu, nhưng tận mắt thấy, một vẫn kìm ghen tị đỏ cả mắt.
“Thằng Chấn hào phóng thật đấy.”
“Sau con gái nhà mà chuẩn đủ ba chuyển một vang thế thì chắc chắn là rể quý .”
“Bà thừa thế?”
“Không Lâm Chấn đưa cho Tống Vi bao nhiêu tiền sính lễ nhỉ.”
“Cái , thím Hạnh Hoa bảo , đưa tận ba trăm đồng tiền sính lễ đấy!”
“Cái gì? Ba trăm đồng?!”
Sính lễ thời , đưa một trăm đồng khiến nể phục lắm , đằng Lâm Chấn đưa hẳn ba trăm!
Thế là rước một búp bê bằng vàng về nhà còn gì.
“Thật so với tiền Tống Vi bài kiếm thì cũng chẳng đáng là bao , tiền sính lễ chỉ đưa một , còn con bé Tống Vi chỉ cần còn thì tiền cứ thế chảy về liên tục.”
“Lâm Chấn chẳng bảo nó hết tiền , đằng mua ba chuyển một vang chi ba trăm đồng sính lễ, giống tiền chứ.”
“Bà lạ , xe đạp mua từ , mấy thứ ba chuyển một vang cuối cùng chẳng cũng về nhà Lâm Chấn ? Nhà đẻ Tống Vi ở đây, đài thu thanh với máy khâu quanh quẩn vẫn là của nhà Lâm Chấn, tính lỗ.”
“Thế ba trăm đồng tiền sính lễ Tống Vi cũng tự giữ lấy ?”
“Mấy bà bảo nhà Tống Vi con bé lấy chồng ? Sao chỉ mỗi trai tới thế nhỉ?”
Dân làng vốn thích hóng hớt buôn chuyện, cứ tụ tập là kìm bàn tán rôm rả.
miễn là ai gây chuyện trong ngày vui lớn là .
Đón dâu thì nhà gái vẫn chặn cửa thử thách một chút.
Tống Cảnh là nhà đẻ danh chính ngôn thuận, các tri thanh ở điểm tri thanh lúc cũng đóng vai trò nhà gái.
Họ cũng khó nhiều, chỉ bắt Lâm Chấn chống đẩy vài chục cái và uống hai chén rượu.
Lâm Chấn dễ dàng chống đẩy một trăm cái trong thời gian ngắn, khiến đám đông vây xem vỗ tay hò reo nhiệt liệt.
“Xem thể lực của kìa, các xem, chống đẩy một lèo một trăm cái các nổi ?”
Mấy thanh niên trẻ đỏ mặt tía tai dám hó hé lời nào.
“Con gái bây giờ ngoài một thích mấy mặt trắng thư sinh , thì một chuộng vóc dáng vạm vỡ khỏe khoắn thế . Mặt trắng thì mấy nổi , cái mặt thấy cả đời cũng chẳng trắng , thế nên lo mà rèn luyện thể cho , cố mà cưới cô vợ xịn như Lâm Chấn.”
Cô vợ của Lâm Chấn chỉ tháo vát, đ.á.n.h đ.ấ.m giỏi mà còn kiếm tiền nữa chứ.
Tống Vi bước trong sự chú ý của .
Nhìn bước từ trong phòng, ai nấy đều trầm trồ kinh ngạc.
Cô vốn xinh , chỉ cần trang điểm nhẹ một chút là gương mặt nhỏ nhắn trở nên tinh xảo, rạng rỡ đầy sức sống.
Lâm Chấn mặc áo khoác quân đội, n.g.ự.c cài hoa đỏ, cả toát lên vẻ tràn đầy phấn chấn.
Hai đưa mắt , Tống Vi mỉm , trong mắt Lâm Chấn tràn ngập hình bóng của cô gái .
Anh vươn tay : “Anh đưa em về nhà.”
Tống Vi đặt bàn tay trắng trẻo thon thả của lòng bàn tay to lớn màu lúa mạch của , sự đối lập giữa một đen một trắng hài hòa đến lạ kỳ.
“Vâng.”
“Ô ô ô... Chú rể rước cô dâu về !”
Lũ trẻ con xúm hò reo vang dội.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Người lớn xung quanh ai nấy cũng tươi rạng rỡ.
Duy chỉ Tống Cảnh là chút bùi ngùi xúc động.
Em gái lấy chồng .
Đi một mạch tới nhà Lâm Chấn, bàn ghế bày biện tươm tất từ sớm.
Họ bước gian chính, hai sóng vai , bái đường tiếng hô vang dội của bậc trưởng bối.
Nhất bái thiên địa.
Nhị bái cao đường.
Ngồi ở vị trí cao đường là Đại gia gia, Đại nãi nãi, cùng với bài vị cha Lâm Chấn đặt ngay ngắn bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-352-nem-bon-ho-ra-ngoai.html.]
Còn về ông bà nội của Lâm Chấn, đều ăn ý ai nhắc tới.
Cuối cùng, phu thê giao bái.
Tống Vi và Lâm Chấn mặt , cúi vái lạy.
“Lễ tất!”
Trong tiếng reo hò của lũ trẻ và tiếng đùa của lớn, hai vây quanh đưa phòng tân hôn.
Ăn sủi cảo sống, uống rượu hợp cẩn.
Sau đó Tống Vi mặc chiếc áo khoác quân đội dáng nữ , cùng Lâm Chấn ngoài mời rượu.
Chào hỏi nhận mặt một lượt những cần nhận diện.
Tống Vi cũng sống ở đây một năm rưỡi , cần quen đều quen cả nên chẳng hề thấy xa lạ.
Vừa vặn lúc đồ ăn bưng lên.
Mâm cỗ cưới của Lâm Chấn và Tống Vi chắc chắn là xịn nhất trong mấy đại đội quanh vùng những năm gần đây.
Riêng món thịt tận ba món.
Đĩa cá to nguyên con bày giữa mâm, đúng là coi là ngoài chút nào.
Trong lúc ăn cỗ, Lâm Chấn và Tống Vi thấy cả nhà Lâm lão tứ mặt dày mò tới.
Nếu hôm nay là ngày đại hỷ tiện động tay động chân thì họ đuổi thẳng cổ đám đó ngoài từ sớm .
Lâm Chấn vỗ nhẹ lên vai Tống Vi: “Hôm nay tạm thời kệ họ em.”
Lâm lão tứ cũng thấy Lâm Chấn, vội vàng rụt cổ né tránh ánh mắt.
Mấy cùng bàn với Lâm lão tứ ông hỏi: “Lâm lão tứ, bố mày tới? Chỉ mỗi nhà mày đến thôi ?”
Thật đều thừa hiểu rõ là chuyện gì.
Lâm lão tứ hậm hực: “Đã cưới xin mà thằng Chấn chẳng buồn sang mời ông nội nó lấy một tiếng, đúng là chẳng thể thống gì cả.”
“Thế mày mò tới?”
Lâm lão tứ năng hùng hồn: “Tao là chú ruột nó, nhà tao đến?”
Chậc chậc... đúng là mặt dày mày dạn.
Đến lúc ăn cơm, những khác cùng bàn đều cho phát ngấy phát tởm.
Chỉ vì tướng ăn của cả nhà Lâm lão tứ quá mức khó coi.
Cứ như tám đời ăn miếng thịt nào, thức ăn bưng lên là lao thẳng mấy đĩa thịt, mấy đứa nhỏ thậm chí còn thò thẳng bàn tay bẩn thỉu bốc.
Mấy khác lập tức tức cành hông.
“Cả nhà các thế thì khác ăn uống kiểu gì nữa!”
Lâm lão tứ trơ trẽn: “Có gì mà ăn chứ, trẻ con hiểu chuyện thì lớn các nhường nhịn một chút . Sao, các ăn ? Không ăn thì kéo gần cho nhà ăn, chẳng chê , chẳng vẫn còn mấy món khác ?”
“Lâm lão tứ, mày còn hổ đấy, bỏ tiền mừng mà mò sang đây ăn chực uống chực, Lâm Chấn mời nhà mày!”
Vốn dĩ chuyện giữa nhà Lâm lão tứ và nhà Lâm Chấn chẳng liên quan mấy đến họ, chung một bàn cùng lắm chỉ trêu chọc đôi câu.
ai mà ngờ nổi cả nhà tướng ăn xí đến mức , ngang nhiên chiếm trọn đĩa thịt, còn bẩn thỉu như thế thì ai nuốt cho trôi?
Đi ăn cỗ bỏ tiền mừng thì ai chẳng nhắm tới mấy món thịt, hôm nay nhà Lâm Chấn cá to thịt lợn, tối qua họ còn nhịn cả bữa tối để bụng đói hôm nay ăn cho đẫy thịt.
Cả nhà Lâm lão tứ thế là chọc giận cả bàn ăn.
Những bàn xung quanh thấy cũng bằng ánh mắt khinh bỉ.
Không mời, bỏ tiền mừng thì thôi , đằng ăn uống như cướp giật, nhà nào vớ loại họ hàng đúng là xui xẻo đủ đường.
Tống Vi và Lâm Chấn cũng thấy động tĩnh.
Đi sang một cái, sắc mặt hai đều đen sì.
Lâm Chấn lạnh mặt : “Làm phiền giúp một tay, ném mấy bọn họ ngoài giúp .”
“Các chú các thím, đồ ăn bàn cháu sẽ cho mâm mới.”
Nghe Lâm Chấn , những cùng bàn lập tức tươi hớn hở.
Họ xắn tay áo lên: “Chuyện cứ để bọn lo, đúng là từng thấy loại nào như thế , cứ như ở tù tám trăm năm hột cơm bụng .”
“Các định gì? Lâm Chấn, tao là chú ruột mày, tao là chú ruột mày đấy!”
“Xùy, loại như mày mà cũng dám xưng là chú ruột , cút !”
Thật là, còn để cho ăn ngon bữa cơm chứ.