Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 350: Tống Cảnh Đến
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:59:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kể từ ngày Tống Vi tiết lộ cho bọn họ tin tức về kỳ thi đại học, những thanh niên tri thanh còn cảm thấy mịt mờ phương hướng nữa.
Mỗi khi thành xong công việc giao trong ngày đều sức miệt mài học tập. Thậm chí đến buổi tối, bọn họ còn lập một nhóm tự học, cùng quây quần bên gian phòng dãy giường sưởi lớn để ôn bài. Hễ gặp chỗ nào hiểu là lập tức hỏi han , cùng tìm cách giải quyết.
Tống Vi tuy ý định tham gia thi đại học, nhưng thỉnh thoảng cô vẫn tạt qua đó ngó nghiêng một chút.
Nhân tiện, cô còn thể cho học trò nhỏ Lâm Bình An học ké một buổi phụ đạo chất lượng cao.
Xét về thái độ học tập, Lâm Bình An so với Tống Vi thì ngoan ngoãn và chăm chỉ hơn gấp bội .
Cậu bé vô cùng thông minh, ham học hỏi, nay thêm cả một đội ngũ thầy cô giáo tri thanh tận tình kèm cặp riêng, Lâm Bình An hề nảy sinh chút tâm lý bài xích nào, ngược còn nỗ lực tiếp thu bộ kiến thức giống như một miếng bọt biển háo hức hút nước .
Nhờ sở hữu những điều kiện ưu việt như thế, thành tích học tập của Lâm Bình An ở trường lúc nào cũng đầu bảng với cách điểm bỏ xa thứ hai.
Các thanh niên tri thanh cũng vô cùng yêu quý bé, bởi vì dạy dỗ một đứa trẻ thông minh hiểu chuyện như thế thực sự mang cảm giác thành tựu lớn.
Trong bầu khí học tập tích cực và hăng say , ngày Tết ông Táo cũng cận kề.
Đàn lợn nuôi trong chuồng lúc béo đẫy đà. Đại đội trưởng lựa chọn một ngày trời tuyết tạnh ráo, theo một tiếng hô vang của ông, những đàn ông trai tráng khỏe mạnh trong đại đội đều reo hò ầm ĩ ùa bắt lợn ngoài.
Người thợ mổ lợn chuẩn sẵn đồ nghề liền tiến lên phía .
Cả ba con lợn đều đem mổ thịt, con nhỏ nhất cũng đạt tới ba trăm bảy mươi cân.
Tổng trọng lượng của cả ba con cộng ngót nghét hơn một nghìn cân thịt, đương nhiên đây chỉ là tính theo cân nặng lúc lợn còn sống.
Sau khi mổ bỏ phần lòng mề nội tạng thì trọng lượng thịt thực tế sẽ giảm một chút.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Thế nhưng phần nội tạng cũng nhiều thứ ăn , chỉ là những tảng thịt tươi ngon thì đều sẽ ưu tiên chọn lấy thịt .
Toàn bộ Đại đội Bình An tổng cộng hơn một trăm năm mươi hộ gia đình, tính gộp cả phần của các thanh niên tri thanh thì mỗi nhà đều chia một lượng thịt khá tươm tất.
“Đàn lợn là do công sức của các đồng chí tri thanh ngày đêm chăm bẵm vỗ béo, để bọn họ lên chọn thịt thì bà con ý kiến gì chứ?”
Mọi ai nấy đều đang háo hức chờ đợi đến lượt chia thịt lợn, thấy lời của đại đội trưởng, đại đa bà con đều gật đầu đồng tình.
Những kẻ cảm thấy khó chịu trong lòng chẳng qua chỉ là mấy thành phần thích chiếm phần hơn, lúc nào cũng nơm nớp sợ khác chia nhiều hơn mà thôi.
Thế nhưng uy quyền trấn áp của đại đội trưởng, những kẻ ý kiến cũng chỉ dám lấm lét lẩm bẩm vài câu cằn nhằn lưng chứ chẳng dám ho he mặt.
Các thanh niên tri thanh thì vô cùng xúc động và phấn khởi. Bọn họ lặn lội tìm sách báo tài liệu học cách chăn nuôi lợn, ngày ngày cắt cỏ lợn, ngay cả các thầy cô giáo giờ dạy học lớp cũng tranh thủ đồng cắt cỏ, lội xuống sông mò ốc, lên rừng nhặt các loại quả hạch đem về nghiền nát cho lợn ăn.
Vất vả bận rộn suốt bấy lâu nay, cuối cùng cũng đến ngày hưởng thành quả ngọt ngào.
Nhờ lượng thịt lợn dồi dào, hộ chia ít nhất cũng nhận hai cân thịt, còn chọn thêm một ít lòng mề nội tạng.
Đương nhiên, ở thời đại vẫn chuộng nhất là những tảng thịt mỡ, thứ rán lên nhiều mỡ nước, tuyệt nhiên chẳng ai chê thịt quá béo ngấy cả.
Từng lượt lượt lên nhận phần, đến phiên Tống Vi, cô dứt khoát chọn tảng thịt đùi của con lợn.
Chỗ thịt đó hầu như là nạc, là loại nạc m.ô.n.g thượng hạng mềm ngon, đúng gu sở thích của cô.
Sau đó cô chọn thêm một ít lòng lợn.
Mấy thứ nội tạng chỉ cần sạch sẽ chế biến lên thì hương vị thơm ngon chẳng kém gì thịt nạc.
Lâm Chấn cũng chọn xong phần thịt của . Hai bọn họ dẫu vẫn chính thức đám cưới, nên đương nhiên phần của ai nấy nhận riêng.
Mọi ai nấy đều hớn hở, mặt mày rạng rỡ xách phần thịt tươi rói về nhà. Những nhà chịu chơi thì về đến nơi là lập tức băm thịt chan chát để gói sủi cảo ăn mừng.
Lâm Chấn bể nước sân vớt con cá cuối cùng lên.
Con cá chép vảy rồng sức sống vô cùng bền bỉ, chỉ cần thả cho chút thức ăn thừa là nó cứ thế sống khỏe re cho tới tận bây giờ.
Hôm nay nhà bọn họ chỉ ăn sủi cảo nhân thịt lợn, mà còn cả sủi cảo nhân thịt cá nữa.
Con cá to, một phần thịt lọc băm nhuyễn nhân sủi cảo, phần còn đem chặt khúc hầm chung với miến dong.
Bên trong gian phòng ấm cúng, cả ba ăn uống vô cùng ngon miệng và no nê.
“Cũng sắp đến Tết đấy nhỉ.”
Tống Vi dường như hàm ý sâu xa ẩn giấu câu của : Sắp đến Tết , và cũng sắp đến ngày hai họ chính thức thành hôn.
Đôi khi cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm chạp, nhưng lắm lúc thấy nó trôi nhanh như một cái chớp mắt.
Mùa đông ở vùng nông thôn vốn ít trò giải trí, mùa vụ bận rộn đồng áng, nên đây là thời điểm thích hợp nhất trong năm để tổ chức tiệc cưới xin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-350-tong-canh-den.html.]
Trong đại đội của họ năm nay chỉ Tống Vi và Lâm Chấn, mà còn thêm hai gia đình khác cũng tổ chức việc cưới gả.
Một nhà là cưới vợ về cho con trai, còn một nhà khác là gả con gái sang đại đội bên cạnh.
Nói cũng , kể từ ngày Đại đội Bình An từng bước phất lên khấm khá, các đại đội xung quanh ít gia đình rục rịch tìm cách dò la, dạm hỏi con trai con gái của đại đội bọn họ, những nam thanh nữ tú lập gia đình bỗng chốc trở thành những đối tượng vô cùng đắt giá.
Ngày cưới của hai gia đình ấn định sớm hơn ngày cưới của Tống Vi và Lâm Chấn một chút.
Vào ngày cưới, cả hai nhà đều bày biện những mâm cỗ khá tươm tất. Dù ngày Tết ông Táo, rau xanh trồng trong nhà kính của đại đội bán ngoài thu về một khoản kha khá, nhà nào nhà nấy ít nhiều đều kiếm thêm chút tiền rủng rỉnh.
Ngoại trừ thịt thà thì các loại rau tươi lúc đối với họ là thứ bao nhiêu liền bấy nhiêu, bán cho trong đại đội với giá hữu nghị, nên việc một mâm cỗ thịnh soạn chẳng là chuyện gì quá khó khăn.
Tống Vi và Lâm Chấn cũng cùng ăn cỗ cưới.
Cô dâu khoác lên bộ quần áo màu đỏ rực rỡ mang đầy vẻ hỷ khí, tuy váy cưới cầu kỳ nhưng trông vẫn ưa và duyên dáng.
Phụ nữ thời khi kết hôn thường trang điểm giản dị và mộc mạc.
Chẳng mấy chốc, ngày cưới của Tống Vi và Lâm Chấn cũng cận kề.
Trước ngày cưới đúng ba ngày, Tống Cảnh trong bộ dạng phong trần mệt mỏi vì đường xa đặt chân tới nơi.
“Anh!”
Nhìn thấy trai, Tống Vi mừng rỡ reo lên.
Trên gương mặt Tống Cảnh nở một nụ rạng rỡ: “Anh xin nghỉ phép , thể ở đây chơi nửa tháng.”
Anh trở thành duy nhất của Tống Vi tại mảnh đất .
Cả hai đều vô cùng ăn ý, tuyệt nhiên ai hé răng nhắc tới những khác trong gia đình họ Tống .
Sau khi Tống Cảnh nghỉ ngơi hồi phục sức lực, nhân lúc ngoài ở đó, mới chủ động nhắc qua một câu về chuyện của gia đình họ Tống ở quê nhà.
“Kể từ ngày em xuống nông thôn, cắt đứt gửi một đồng tiền phụ cấp nào về bên đó nữa. Bọn họ chẳng ngóng tin tức từ mà ngay Tết mò tới tận đơn vị quân đội để tìm .”
Nhớ những gương mặt của gia đình trong ký ức, đáy mắt Tống Vi thoáng xẹt qua một tia chán ghét cùng cực.
“Anh chứ?”
Ánh mắt Tống Cảnh lóe lên tia sắc lạnh: “Anh cả, nhưng đơn tố cáo bọn họ . Cái suất thanh niên tri thanh xuống nông thôn của em vốn là do bọn họ lén lút giở trò tráo đổi để gánh cho con Tống Điềm. Có điều chuyện cùng lắm cũng chỉ khiến bọn họ kỷ luật phê bình một trận xám xịt cuốn gói cút về thôi.”
“Như thế cũng là lắm ạ.”
Tống Vi xong, bỗng nhiên sực nhớ một chuyện: “Hình như bọn họ cũng từng gửi thư cho em đấy, nhưng thấy tên gửi ở ngoài phong bì là em tiện tay vứt thẳng luôn, chẳng thèm bóc xem.”
Bức thư gửi đến đúng đợt Tống Cảnh cũng gửi thư sang, hai lá thư tới cùng một lúc, nhưng cô chỉ mở lá thư của Tống Cảnh , còn lá thư liếc thấy tên gửi là cô ném thẳng góc xó.
“Không thèm là đúng đấy.”
Tống Cảnh nhắc đến mấy lá thư thì trong mắt liền lộ rõ vẻ ghê tởm: “Bọn họ cũng thư cho , giở giọng đòi tiếp tục gửi tiền phụ cấp về. Anh chẳng thèm đếm xỉa tới, đó bọn họ gửi thêm mấy lá nữa cũng vứt xó thèm mở , chắc là vì thế nên mới tức tối mò tới tận nơi tìm .”
“May mà bọn họ dám mò tới đây tìm em.”
Tống Vi xua tay: “Thôi nhắc tới cái đám xúi quẩy nữa! Anh tới đúng lúc lắm đấy, lát nữa em cùng bắt cá , mang theo lưới đ.á.n.h cá về ?”
Mâm cỗ cưới chắc chắn món mặn, việc lên rừng săn b.ắ.n thú hoang thì khả thi cho lắm, bởi vì thịt thú rừng ăn hương vị khác biệt lớn so với thịt gia súc gia cầm nuôi ở nhà, dễ nhận sinh chuyện rắc rối đáng .
Thế nhưng thịt cá thì vấn đề gì. Chỉ là một lúc mua lượng cá lớn như thế thì khó tìm mối, đường sá mùa đông tuyết phủ ngoài thị trấn lúc trơn trượt khó .
Ở vùng bán loại lưới đ.á.n.h cá chuyên dụng, thế nên ngay khi nảy ý định , Tống Vi chủ động gửi một bức điện tín cho Tống Cảnh từ khi xuất phát.
Gửi điện tín tuy nhanh hơn gửi thư tay nhiều, nhưng chi phí đắt đỏ vô cùng, mỗi một chữ tốn tới tận ba hào tiền.
“Anh mang theo đây.”
Sông hồ ở mạn Đại đội Bình An lúc đều đóng băng cứng ngắc, nơi ba bọn họ tìm đến chính là khu vực Hồ Lô Vĩ.
Mặt nước hồ đóng băng vô cùng chắc chắn, lớn thể thoải mái mặt băng.
Trước tiên họ dùng xẻng sắt và búa tạ để đục một cái lỗ thủng xuyên qua lớp băng dày.
Cả ba bọn họ đều sở hữu sức lực phi phàm, việc đục băng đối với họ chẳng gì là khó khăn cả.
Những công đoạn còn thì càng đơn giản hơn nhiều.
Trước hết rải một ít mồi nhử mà loài cá ưa thích xuống miệng hố băng để dụ cá tụ , đợi một lát thấy đàn cá bắt đầu kéo đến kiếm ăn là thể thả lưới xuống tóm gọn.