Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 348: Tứ Đại Kiện
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:59:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyến của Lâm Chấn kéo dài lâu hơn nhiều so với dự tính của Tống Vi.
Nhà kính trồng rau lên xanh , mãi đến tận lúc gần Tết mới trở về.
Thế nhưng mới về tới nơi, lập tức gây chấn động cho thể Đại đội Bình An.
Bởi vì Lâm Chấn mang theo cả đài thu thanh lẫn máy may về!
Người thời nay cưới xin, sính lễ khiến đỏ mắt ghen tị nhất chính là “tứ đại kiện”.
Xe đạp, đài thu thanh, máy may và đồng hồ đeo tay.
Đồng hồ đeo tay là thứ nhỏ gọn nên rõ Lâm Chấn mua , nhưng đài thu thanh và máy may thì lù lù đó, giấu cũng chẳng giấu nổi.
Ở vùng nông thôn gả con gái, nhà trai đừng là gom đủ cả bốn món, chỉ cần sắm một món trong đó thôi là đủ để thiên hạ ngưỡng mộ xuýt xoa .
Hiện tại nhà Lâm Chấn vốn sẵn xe đạp, nay tậu thêm đài thu thanh và máy may, rõ ràng mười mươi là chuẩn đồ sính lễ để cưới vợ.
“Trời đất ơi, là đồ mới tinh tươm cả! Chỗ tốn bao nhiêu là tiền cơ chứ!”
Lâm Chấn tươi gọi vài đàn ông giúp một tay khiêng chiếc máy may nhà.
Anh đưa hai điếu t.h.u.ố.c lá cho đồng chí lái máy kéo chở máy may đến để cảm ơn, cũng quên đáp những câu hỏi của các thím các bác đang vây quanh.
“Cũng tốn bao nhiêu ạ, cháu mua từ mạn phía Nam mang về nên rẻ hơn bên nhiều lắm.”
Lời thốt , ai nấy đều đinh ninh chuyến tận miền Nam.
thực tế, nơi đến là vùng Tây Bắc.
Trên thùng xe máy kéo, ngoài máy may và đài thu thanh thì còn thêm vài món đồ khác nữa.
Mấy cây vải vóc, tấm nào tấm nấy màu sắc đều nhã nhặn mà chất lượng thượng hạng.
Ngoài còn một quần áo may sẵn, áo măng tô nữ dáng dài, áo bông, giày dép, và đương nhiên món bắt mắt nhất chính là một chiếc áo khoác quân đội.
Chiếc áo khoác quân đội đó cũng may theo kiểu dáng dành riêng cho phụ nữ, kích thước nhỏ nhắn hơn nhiều so với chiếc áo của Lâm Chấn.
Áo khoác quân đội thời chỉ trong quân đội mới cấp phát, coi là quân trang tài nguyên của quân đội, ngoài lén lút mua bán lượng lớn đều coi là phạm pháp.
Chiếc áo khoác quân đội là do vợ của vị thủ trưởng cũ tin sắp lấy vợ nên đặc biệt gửi tặng.
Thời gian còn ở trong quân ngũ, mối quan hệ giữa và gia đình thủ trưởng vốn dĩ thiết.
Mang về nhiều đồ đạc quý giá như thế , dẫu khiêm tốn cũng thể nào giấu .
Tống Vi vốn đang ở trong nhà trông Hắc Đản bài tập, Lâm Chấn về đến nơi là lập tức chạy vội sang báo tin cho hai .
Hai chị em cùng đàn sói và mấy con cáo trong nhà đều ùa hết cổng đón Lâm Chấn.
Lâm Chấn xách chiếc đài thu thanh tay, thấy Tống Vi liền nở một nụ rạng rỡ.
Tuy lời nào, nhưng ánh mắt biểu đạt quá rõ ràng ý tứ: Anh trở về .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lâm Chấn và Tống Vi cùng khuân đống đồ đạc sân, những thích xem náo nhiệt cũng ùa theo bước .
Không ít ghen tị chua chát trêu chọc Tống Vi: “Tứ đại kiện thế là đủ ba món đấy nhé, sính lễ cưới hỏi của cô ở Đại đội Bình An chúng chắc chắn là độc nhất vô nhị .”
“Nhà cửa cũng xây mới tinh tươm, thiếu thốn mấy thứ nữa. Tống tri thanh , cô xem Lâm Chấn mua đồng hồ đeo tay cho cô thế?”
“Chắc chắn là mua chứ còn gì nữa, cái đồng hồ nó nhỏ tí xíu, khéo đang nhét trong túi áo cũng nên, cô bảo Lâm Chấn móc cho bọn mở rộng tầm mắt với nào!”
“Tống tri thanh , cô đúng là vớ báu vật đấy nhé! Thằng Chấn nó đối xử với cô thật lòng đấy, hai đứa cứ yên tâm mà sống cho . Bằng kinh nghiệm của thì cuộc sống của hai đứa chắc chắn sẽ đỏ rực rỡ, ấm êm lắm cho mà xem!”
Tống Vi mỉm lời cảm ơn với những chân thành chúc phúc.
Còn những ai đòi xem đồng hồ thì cô vờ như thấy hoặc xòa vài câu cho qua chuyện.
Về phần những kẻ lời mỉa mai, ghen ăn tức ở, chỉ cần c.h.ử.i bới x.úc p.hạ.m quá giới hạn thì cô đều coi như gió thoảng bên tai.
Ngày vui lớn thế , tiện tay đ.ấ.m .
Mãi mới tiễn đám hiếu kỳ về, Lâm Chấn cài then cổng lớn, bước gần ôm chầm lấy Tống Vi lòng.
“Khoảng thời gian vắng nhà, ở đây xảy chuyện gì chứ em?”
Tống Vi cũng ngoan ngoãn để mặc cho ôm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-348-tu-dai-kien.html.]
Người đàn ông quanh năm tràn trề dương khí, ấm sực, nép lồng n.g.ự.c chẳng khác nào đang ôm một chiếc lò sưởi di động cỡ lớn.
Cảm giác cô bắt đầu thấy háo hức mong chờ đến ngày kết hôn đấy. Mùa đông lạnh cắt da cắt thịt thế , giường mà một chiếc lò sưởi sống thế thì tay chân chẳng lo lạnh ngắt, ôm ngủ chắc chắn sẽ thoải mái vô cùng.
“Chuyện lớn thì , nhưng mà Lâm Đại Hải trở về .”
Lâm Chấn khẽ ừ một tiếng, tỏ ý nắm tình hình.
“Về chúng cần tay gì nữa, kết cục của bọn họ tự khắc sẽ chẳng .”
Hiện tại cuộc sống ngày một khấm khá, tươi hơn, Lâm Chấn tuy hận gia đình bà Lâm lão thái, nhưng sẽ lãng phí quá nhiều tâm sức và thời gian lên đầu bọn họ nữa.
Bên nhà họ Lâm phát triển đến nông nỗi t.h.ả.m hại như ngày hôm nay, Lâm Chấn thậm chí còn từng đích động thủ, chỉ thỉnh thoảng ngầm đẩy nhẹ một cái là chuyện tự biến thành như bây giờ .
Chỉ thể rằng, sức mạnh của cánh bướm tuy nhỏ bé, nhưng hậu quả mà nó kéo theo vô cùng to lớn.
Không tiếp tục bàn luận về chuyện của gia đình bà Lâm lão thái nữa, Tống Vi thấy hai quầng thâm đen sì lộ rõ bọng mắt , liền giục giã đẩy phòng ngủ ngay.
Thể chất của Lâm Chấn hiện tại khỏe mạnh, thêm đặc thù nghề nghiệp đây nên đôi khi thức trắng hai ba ngày đêm liền cũng chẳng thành vấn đề.
Thế nhưng lúc quầng thâm mắt của hằn sâu nghiêm trọng đến mức , chẳng trong chuyến bôn ba vất vả bao lâu mà chợp mắt t.ử tế.
Lâm Chấn quả thực cũng kiệt sức . Đừng lúc nãy ăn lưu loát, đối đáp đấy với bên ngoài, nhưng Tống Vi đẩy phòng, đầu chạm xuống gối là lập tức ngủ say như c.h.ế.t.
Tống Vi xắn tay áo lên, bắt đầu chuẩn đồ ăn tẩm bổ cho .
Đến tận bây giờ cô vẫn chẳng thể nào học nổi cách nấu nướng. Rõ ràng các bước đều giống hệt , nhưng thức ăn qua tay cô nấu lúc nào cũng kỳ quái chẳng giống ai.
Không hiểu cứ hết khét lẹt thì thành sống sượng, lúc thì mặn chát khé cả cổ, thậm chí khi nhạt thếch chẳng chút mùi vị gì.
Nấu nướng thì xong, nhưng tay nghề hấp bánh bao màn thầu của cô lúc thì khá áp.
Đương nhiên phần nhân bánh vẫn nhờ khác giúp nêm nếm gia vị giùm.
Lực tay của cô khỏe, nên phần bột bánh do cô nhào lúc nào cũng dai mềm và đàn hồi nhất.
Nhào bột xong xuôi để đó cho bột nghỉ và lên men, Tống Vi tìm tảng thịt hươu mà hôm qua cô săn núi về, hai tay cầm hai con d.a.o phay băm thịt lia lịa thớt, tiếng d.a.o gõ chan chát vang lên dồn dập, đôi tay thoăn thoắt nhanh đến mức chỉ còn thấy tàn ảnh.
Chẳng mấy chốc, phần thịt hươu băm nhuyễn mịn màng.
Cho hết phần thịt băm trong chậu, dặn Hắc Đản ở nhà trông chừng, Tống Vi bước thoăn thoắt như bay mang chậu thịt sang điểm tri thanh tìm cứu viện.
Lý Quyên là nấu ăn ngon nhất trong điểm tri thanh, khoản pha chế nhân bánh cũng là đỉnh nhất.
Thế nên cô thẳng tới tìm Lý Quyên.
Nghe tin Tống Vi sang chơi, các thanh niên tri thanh đang mặt ở đó ai nấy đều xúm hóng hớt tin tức.
“Tống Vi, Lâm Chấn mua đủ cả tứ đại kiện về thật đấy ?”
Tống Vi khẽ gật đầu. Tuy hiện tại cô vẫn thấy chiếc đồng hồ đeo tay , nhưng đó Lâm Chấn từng với cô là cũng sẽ mua đồng hồ.
Hơn nữa còn mua hẳn hai chiếc, một đôi nam nữ đồng bộ.
Lưu Lâm Lâm tấm tắc: “Oa, ghen tị với cô c.h.ế.t ! Tình cảm giữa cô với Lâm Chấn thật đấy. Nếu cũng gặp một đàn ông đối xử với như Lâm Chấn đối với cô, cũng chẳng bài xích chuyện lấy chồng nữa .”
Cao Nhạc tính tình thẳng thắn bèn bồi thêm một câu: “ cũng thấy cô bài xích chuyện lấy chồng bao giờ . Trước cái ngữ như La Nghiệp Thành mà cô còn mắt cơ mà.”
Lưu Lâm Lâm lập tức xị mặt khó chịu: “Ngày lành tháng thế thể đừng nhắc tới cái thứ xúi quẩy ? Ai mà chẳng lúc mù mắt chứ!”
Bây giờ mỗi nhớ cái dáng vẻ si mê mù quáng của đối với La Nghiệp Thành hồi là Lưu Lâm Lâm thấy buồn nôn. Cô chỉ bổ đầu xem lúc bên trong chứa cái thứ bã đậu gì mà mê mệt cái loại như gã .
Hiện tại, ở điểm tri thanh mỗi khi nhắc đến chuyện của Lâm Chấn và Tống Vi đều giấu nổi sự ngưỡng mộ.
Dù cái cách hai bọn họ chung sống và đối xử với , bất kỳ ai mắt đều tình cảm đến nhường nào.
Lâm Chấn cái thói gia trưởng trịch thượng, cách quan tâm, chăm sóc khác.
Những việc như giặt giũ quần áo, nấu nướng cơm nước vốn thời nay mặc định là bổn phận của phụ nữ, nhưng hết sức tự nhiên. Anh chỉ giặt đồ của mà còn gom luôn cả quần áo bẩn của Tống Vi đem giặt sạch sẽ.
Lúc rửa bát thì hai cùng xắn tay , rõ ràng là còn chính thức cưới mà qua toát lên cái cảm giác hòa thuận, gắn bó hệt như một đôi vợ chồng già .
Là con gái, thử hỏi ai xiêu lòng một đàn ông như thế chứ.
Chỉ tiếc là, một đàn ông hảo như Lâm Chấn đời quá đỗi hiếm hoi.