“Đi tìm đại đội trưởng và mấy vị trưởng bối đáng tin cậy trong tộc rõ ngọn ngành xem , cảm thấy lẽ họ đôi điều về chuyện đấy.”
Tống Vi gật đầu.
Lâm Chấn ăn cơm xong liền tìm Đại gia gia của .
Anh kể bộ chuyện con đại xà ở Đại Bối Sơn và đám gián điệp, việc Triệu Vũ Âm cùng Hồ quả phụ bắt cũng thể giấu giếm .
Đại gia gia xong thở dài một thật sâu: “Rốt cuộc vẫn nhòm ngó tới .”
Tống Vi tò mò ông.
“Chuyện ít lắm, nhiều chuyện đều c.h.ế.t cả .”
“Thôn Đại Tảo chúng ban đầu vốn chỉ ba dòng họ. Ba họ đều là thuộc hạ trung thành nhất của vị vương gia năm đó. Sau khi vương gia qua đời và an táng tại đây, tổ tiên của ba họ chúng liền định cư ở chốn , đảm nhận việc trông mộ.”
“Từ đời tổ tiên trở , chỉ tộc trưởng mới bí mật . năm tháng trôi qua, giờ gì còn tộc trưởng nào nữa. Trong tộc họ Lâm chúng , tộc trưởng đời chính là ông nội , tức là cụ cố của cháu đấy Lâm Chấn. Ông đem chuyện kể cho bố , bố lúc lâm chung truyền cho .”
Đại gia gia rít một t.h.u.ố.c lá sợi: “Bí mật quá lớn, vốn định mang nó xuống mồ luôn, để ai nữa. sợ khi c.h.ế.t, đám con cháu giữ mồm miệng sẽ rước họa sát về cho cả làng.”
Bí mật vẫn luôn ông chôn chặt đáy lòng.
“Không ngờ, cuối cùng vẫn lộ ngoài.”
Nhóm ban đầu tuyệt đối trung thành với vương gia, nhưng ai dám đảm bảo con cháu đời đời nào cũng giữ lòng trung, khắc ghi lời tổ tông dặn, động lòng khối tài sản khổng lồ chứ.
“Bây giờ truy cứu xem ai lộ bí mật cũng chẳng còn quan trọng nữa , ước chừng là chuyện từ thời chiến tranh loạn lạc, nếu thì chẳng đám nhòm ngó.”
Đại gia gia gõ gõ tẩu thuốc: “Nếu cả thì để gọi những khác cũng chuyện tới. Tiện thể gọi cả đại đội trưởng sang đây nữa, chúng cùng bàn bạc xem giải quyết việc thế nào.”
Lâm Chấn gật đầu gọi đại đội trưởng.
Còn ông cụ họ Lâm thì chắp tay lưng tìm những khác.
Chẳng mấy chốc, những chuyện đều tụ tập nhà ông cụ họ Lâm.
Đi cùng ông cụ chỉ một .
Đó là một cụ già họ Khương, trông tuổi tác còn lớn hơn cả Đại gia gia.
“Bên nhà họ Vương chẳng còn ai chuyện nữa .”
Đại đội trưởng mà đầu óc mơ màng, chẳng hiểu mô tê gì.
“Con rắn lớn đó, g.i.ế.c .”
Sau khi xuống, ông cụ họ Khương liền lên tiếng.
“Vùng chúng phần lớn đều thờ cúng Liễu Tiên, tục cũng là truyền thừa từ phía mộ vương gia mà .”
Vị rõ ràng nhiều chuyện hơn cả Đại gia gia.
“Con rắn đó, lời đồn rằng năm xưa nó vị vương gia trong mộ cứu mạng, đó nuôi dưỡng suốt nhiều năm. Vương gia mất , nó tự chui lăng mộ canh giữ cho ngài . Đạo trưởng xem phong thủy cho vương gia khi ghi chép chuyện , dặn dò tổ tiên chúng rằng con rắn đó linh tính, tuyệt đối động nó.”
“Khu vực đó nhiều rắn, thế hệ thường dặn dò con cháu trong nhà bén mảng tới đấy.”
Đôi mắt đục ngầu của ông lão lộ vài phần sắc bén: “Nếu các cháu , ắt hẳn là tận mắt thấy con đại xà , nó ăn thịt ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-345-cau-chuyen-ve-mo-vuong-gia.html.]
Lâm Chấn: “Nó nuốt mấy tên gián điệp, nhưng g.i.ế.c c.h.ế.t mà đó nhả ạ.”
“Lâm Chấn , ông xin cháu một chuyện.”
Nói ông cụ dậy: “Đừng g.i.ế.c con rắn lớn đó. Con rắn đó linh tính, g.i.ế.c nó sẽ mang tai ương cho cả làng chúng đấy.”
Lâm Chấn vội đỡ lấy cánh tay ông: “Thúc công, cháu sẽ chuyển lời của ông tới lãnh đạo ạ.”
Chuyện bàn bạc tới đây cũng xem như hòm hòm, đại đội trưởng cuối cùng cũng vỡ lẽ bộ sự tình.
“Mấy thằng ch.ó má đúng là chịu an phận!”
Ông chút sợ hãi, nếu trong tình trạng gì mà để đám tìm kho báu, đại đội của họ chắc chắn sẽ chẳng ngày nào yên .
“May mà các phát hiện kịp thời.”
Lâm Chấn: “Cháu xa một chuyến.”
Tống Vi hiểu lẽ tìm vị lãnh đạo cũ của , chuyện nhất nên đè nén ém xuống.
“Anh , em ở nhà đợi về.”
Trở về nhà, Lâm Chấn thu dọn hành lý, thậm chí chẳng kịp nghỉ ngơi một đêm chuẩn lên đường ngay.
Trước lúc , ôm chặt lấy Tống Vi.
“Đợi về.”
“Vâng.”
Tống Vi, Hắc Đản cùng đám thú cưng trong nhà dõi mắt tiễn Lâm Chấn rời khỏi Đại đội Bình An trong đêm tối.
Sau đó, Tống Vi dọn hẳn sang ở bên nhà Lâm Chấn.
Người trong đại đội chỉ qua hai ngày là Lâm Chấn xa, nhưng ai việc gì.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tuy nhiên so với chuyện của Lâm Chấn, họ chú ý đến một việc khác hơn.
Các đồng chí công an tới đại đội bắt giữ Vương Thụ, tức là đàn ông mà Hồ quả phụ tái giá.
Không chỉ Vương Thụ, ngay cả bố của Vương Thụ cũng bắt.
Đến lúc mới vỡ lẽ, Hồ quả phụ, tri thanh Triệu và một thanh niên tri thanh khác đều tóm.
Hơn nữa trong các đồng chí công an đến bắt , hai chính là thanh niên tri thanh mới chuyển tới đợt .
Dù các đồng chí công an rõ ngọn ngành, nhưng lớn chuyện và bắt nhiều như thế, đều đoán già đoán non là liên quan đến gián điệp.
Nếu thì cớ vô duyên vô cớ bắt nhiều đến .
Sau khi áp giải , đại đội trưởng lên tiếng trấn an bà con:
“Mọi đừng đoán mò nữa, ai việc nấy thì mau , đoán lung tung ngày cũng bắt đấy thì đừng trách!”
Lời thốt , lập tức thi ngậm chặt miệng .
Cảnh tượng quả thật chút đáng sợ.