Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 342: Hão Huyền
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:59:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi đại đội trưởng thông báo sẽ mời nhân viên chiếu bóng về đại đội chiếu phim, cả làng xôn xao, nhộn nhịp hẳn lên.
Phim ảnh đối với con ở thời đại mang một ý nghĩa vô cùng đặc biệt.
Bất kỳ ai cũng luôn tò mò với những điều mới mẻ. Mọi đối với chiếc đài bán dẫn chỉ phát tiếng thôi vô cùng yêu thích , huống chi là phim ảnh thể phát cả hình ảnh lẫn âm thanh sống động.
Hiện tại trời trở lạnh, tuy tuyết rơi.
điều đó chẳng hề ngăn cản ngọn lửa hào hứng xem phim đang hừng hực cháy trong lòng .
Trên tay ai nấy đều xách theo một chiếc lò sưởi tay cồng kềnh. Món đồ đơn giản, chỉ cần một chiếc hũ sành cũ hoặc chiếc ca tráng men, dùng nan tre đan bọc quanh chiếc hũ bện thành chiếc quai xách như cái giỏ.
Khi ngoài thì gắp ít than hồng bỏ trong hũ, tới xách tới đó, đặt xuống cạnh chân là sưởi ấm tay sưởi ấm chân, chỉ cần than bên trong tàn thì ấm vẫn còn mãi.
Ở vùng hầu như nhà nào cũng dùng món đồ đó.
Những lúc đốt giường sưởi thì quây quần bên lò than nướng lửa, vả gì ai lì giường sưởi suốt cả ngày cơ chứ?
Mỗi khi ngoài cứ xách theo chiếc lò nhỏ , chỉ cần bão tuyết mịt mù thì việc dạo, sang nhà hóng chuyện rôm rả vô cùng.
Bây giờ tin sắp chiếu phim, lập tức lôi chiếc lò nhỏ cất giấu suốt cả mùa hè , than củi cũng chuẩn sẵn sàng từ sớm.
Tống Vi cũng tò mò. Đến hôm chiếu phim, chẳng riêng gì đại đội bọn họ mà các đại đội xung quanh khi nhận tin tức cũng dắt díu cả gia đình kéo sang Đại đội Bình An từ sáng sớm tinh mơ, ai nấy đều tự mang theo ghế đẩu của nhà .
Nhân viên chiếu bóng còn tới nơi mà sân phơi lúa chật kín , những còn chỗ đành chen chúc, nhưng tuyệt nhiên chẳng ai chịu bỏ về.
Đủ thấy sức hút của buổi chiếu phim lớn đến nhường nào.
Phần lớn đều đặt một chiếc lò sưởi nhỏ nhắn bên cạnh .
Đãi ngộ dành cho nhân viên chiếu bóng tự nhiên là nhất, đại đội trưởng trực tiếp cho mang hẳn một chiếc lò sưởi lớn tới để họ sưởi ấm.
Tống Vi ghé qua xem một cái cũng giật kinh ngạc.
Mấy bà lão quan hệ với cô thấy liền cất tiếng gọi rối rít:
“Bên , bên ! Tri thanh Tống qua bên , bọn bác chen một chút là chỗ ngay. Sao cháu tới muộn thế, bác bảo , xem phim là đến muộn , chuyện chẳng tích cực chút nào hả?”
Tống Vi nghĩ thầm trong bụng, cháu chỉ ghé qua xem thử thôi mà.
Thực cô cũng xem phim, nhưng cô cũng xem con rắn khổng lồ trong núi , càng chứng kiến kết cục của đám gián điệp hơn.
Cho nên giữa hai việc, cô chỉ thể chọn một.
Tống Vi đành c.ắ.n răng bỏ qua buổi chiếu phim.
Dù phim ảnh vẫn còn cơ hội xem, lên rạp chiếu bóng thành phố mua vé là .
xem gián điệp đ.á.n.h với rắn khổng lồ thì hiếm vô cùng, khéo cả đời cũng chỉ duy nhất một mà thôi.
“Cháu chỉ ghé qua xem chút thôi, cháu với Lâm Chấn còn việc nên ngay bây giờ ạ.”
“Việc gì mà quan trọng hơn cả xem phim chứ? Cháu thằng Lâm lão tứ kìa, già liệt ở nhà còn chẳng quan trọng bằng bộ phim .”
Tống Vi theo hướng tay bà lão chỉ, Lâm lão tứ cùng vợ con gã đang chen chúc trong biển .
Khoảng cách giữa họ cũng quá xa, dường như thấy lời bàn tán, Lâm lão tứ sa sầm nét mặt đầu lườm một cái.
Tống Vi và mấy bà lão chẳng thèm sợ hãi, lưng thì ? Trước mặt bọn họ cũng dám thẳng chứ!
Lâm lão tứ ngoảnh mặt , gã mới thèm chấp nhặt với đám đàn bà tóc dài kiến thức ngắn !
Tống Vi xổm giữa mấy bà lão, móc một nắm hạt dưa đưa cho họ:
“Các bác cứ xem nhé, lúc nào cháu về chuyện tiếp.”
Nói xong, cô dậy rời .
Cô chủ yếu là tới cảm nhận bầu khí của buổi chiếu phim một chút mà thôi.
là chào đón nồng nhiệt thật.
Phủii phủi tay, cô rảo bước về nhà.
Lâm Chấn chuẩn sẵn sàng tất cả thứ.
Cung tên, súng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-342-hao-huyen.html.]
, còn cả súng, là s.ú.n.g lục, đây là thứ xin phê duyệt từ bên đồn công an cấp xuống.
“Em dùng khẩu ?”
Tống Vi cầm khẩu s.ú.n.g lục, mặt lộ rõ nụ thích thú: “Tất nhiên .”
“Cầm cả d.a.o găm theo nữa, lúc tấn công cận chiến thể dùng tới.”
“Còn đống nữa, tất cả đều là t.h.u.ố.c xin từ chỗ Quý lão, t.h.u.ố.c chuyên dùng để trị nọc rắn, trúng nọc nhẹ thì thể giải độc, còn nọc kịch độc thì chỉ tạm thời kìm hãm, thêm bột xua đuổi côn trùng...”
Có thể là tính toán vô cùng chu .
Tống Vi ở bên cạnh thấy thoải mái vô cùng, cần bận tâm suy nghĩ.
Chuẩn xong xuôi đồ đạc, họ lên đường hội quân với các đồng chí công an.
Cùng lúc đó, bọn Hồ quả phụ cũng nhân cơ hội xuất phát.
Triệu Vũ Âm cũng ở trong nhóm đó, tay cô cầm một tấm bản đồ do chính tự vẽ.
“Theo lời bọn họ kể thì Đại Bối Sơn ở vị trí .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Để lấy kho báu, cô cũng dốc hết tâm sức, vẽ bộ vị trí của Đại Bối Sơn.
“Đã thỏa thuận từ đấy, đến lúc đó kho báu chia cho một phần.”
Thế nhưng trong thâm tâm Triệu Vũ Âm đang toan tính, đợi các tàn sát lẫn với đám rắn xong xuôi, bộ kho báu đó sẽ là của một .
“Đó là điều đương nhiên.”
Một đàn ông trung niên để hai chòm râu mép trả lời Triệu Vũ Âm bằng thứ tiếng Trung lơ lớ.
“Cô Triệu, mong sự hợp tác của chúng sẽ thành công .”
Ánh mắt gã lóe lên tia giảo hoạt, đúng là con đàn bà ngu ngốc.
Trong đám , ai nấy đều mang theo những mưu tính riêng của bản .
Bọn chúng bắt đầu tiến bước theo tuyến đường mà Triệu Vũ Âm vạch sẵn.
Ở phía , nhóm Lâm Chấn cũng lặng lẽ bám sát theo.
Họ cầm ống nhòm, bám theo ở cách đám thể thấy, kỹ năng ẩn nấp của từng đều vô cùng điêu luyện.
Đã một bộ phận đồng chí mai phục sẵn ở khu vực lối lăng mộ vương gia, nhóm bám theo lúc là những thủ cừ khôi, thuận tiện cho việc thu thập thông tin về đám gián điệp.
“Quả nhiên là của cái quốc gia đó, đồ ch.ó má, mới đầu hàng bao lâu mà chịu an phận .”
“Bọn chúng mà chịu an phận thì mới là chuyện lạ. thế cũng , đám ít, thấy trong đó mấy tên tiếng Trung lưu loát, chắc hẳn là gián điệp cài cắm ở nước từ lâu, nhân cơ hội tóm gọn một mẻ cũng .”
“Cô thanh niên tri thanh tên Triệu Vũ Âm thế chẳng khác nào bảo hổ lột da, cô thật sự nghĩ đám gián điệp sẽ chia kho báu trong mộ cho đấy chứ, ngây thơ quá thể.”
Tống Vi treo ngược cành cây nhẹ nhàng nhảy xuống: “Cô chỉ dám nghĩ thế , mà còn mơ tưởng lớn hơn nhiều. Triệu Vũ Âm đang tính bài trai cò tranh ngư ông đắc lợi cơ, đợi đám gián điệp đ.á.n.h sống c.h.ế.t với bầy rắn trong mộ vương gia, khi bọn chúng đạp hết bẫy rập trong mộ thì cô thể một ẵm trọn kho báu đó.”
Mọi câm nín.
là hão huyền đến nực .
Chẳng lẽ cô nghĩ tới việc đám gián điệp sẽ dùng cô bia đỡ đạn để dò đường ?
Kẻ tiền tài cho mờ mắt thường những hành động thiếu suy nghĩ và vô lý hết sức.
Huống chi Triệu Vũ Âm vốn dĩ cũng chẳng là thông minh gì cho cam.
Lần theo lộ trình gian nan của Triệu Vũ Âm, cuối cùng cả bọn cũng tới điểm đích.
Gã đàn ông trung niên thận trọng, ban đầu vốn mấy tin tưởng Triệu Vũ Âm, nhưng đến lúc gã tin.
Suốt dọc đường gã liên tục thăm dò, việc Triệu Vũ Âm đầu tiên đặt chân tới nơi là thật, hề chút giả tạo.
“Có đằng , cái hang núi đó !”
Lúc trông Triệu Vũ Âm vô cùng nhếch nhác, nhưng thấy cái hang núi thì cả cô liền kích động hẳn lên.
Cuối cùng cũng tìm thấy ! Kho báu trong mộ vương gia giàu ngang một quốc gia, chỉ cần cô lấy nó thì cô sẽ trở thành kẻ vạn !