Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 34: Nhà Họ Lâm Gây Sự

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:34
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Vi thể để mụ túm ?

 

Cô bế Hắc Đản né sang một bên, mũi chân khẽ hất một viên sỏi nhỏ b.ắ.n thẳng khoeo chân của mụ.

 

Đặng Xuân Hoa, con dâu cả nhà họ Lâm cả lảo đảo một cái ngã nhào úp mặt xuống luống đất.

 

Không một ai thấy động tác của Tống Vi, tất cả đều đinh ninh rằng do Đặng Xuân Hoa dùng sức quá đà nên mới vồ hụt tự ngã.

 

Đặng Xuân Hoa úp mặt xuống đất, lúc đang ôm mặt rên rỉ ối a liên hồi.

 

“Con tiện nhân , mày còn dám né !”

 

Mụ ngoảnh đầu trừng mắt hung dữ lườm Tống Vi, vẻ mặt càng lúc càng dữ tợn.

 

Tống Vi lạnh: “Thím , hiểu cho rõ là thím đ.á.n.h , né chẳng lẽ yên cho thím đánh? Cái mặt thím dày đến cỡ nào mới cái suy nghĩ thiếu não như thế hả?”

 

Đặng Xuân Hoa giận sôi máu: “Con tiện nhân, hôm qua mày đ.á.n.h con trai tao ? Còn cả Hắc Đản cái đồ con hoang nữa, đúng là cái thứ mất cha mất , dám hùa theo ngoài ức h.i.ế.p trai mày. Cái thứ bất hiếu như mày ông trời giáng sét đ.á.n.h c.h.ế.t cho rảnh nợ!”

 

Hắc Đản quá quen với việc c.h.ử.i mắng như thế , chỉ nắm chặt lấy vạt áo Tống Vi, cụp mắt một lời.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Thím , miệng thím ăn phân lợn mà phun thứ dơ bẩn hôi thối thế? Đứa con trai thím chẳng lẽ là cái tên bắt đứa bé vài tuổi như Hắc Đản cắt cỏ lợn hộ , lười biếng ăn còn mang ánh mắt bỉ ổi hạ lưu đó ?

 

Nếu thím đúng tên đó thì quả thực là do đ.á.n.h đấy. Dẫu cái gã đó vô dụng, ánh mắt thì gian xảo đê tiện chẳng khác nào chuột cống, thực sự nhịn nổi.

 

Thím , con trai thím sức khỏe yếu đấy nhé. Một cô gái mảnh mai yếu ớt như còn đ.á.n.h , mới khẽ quẹt chân một cái mà lăn đất , cái thể đúng là kém cỏi quá .”

 

Hít...

 

Mọi xung quanh đều đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.

 

Dân quê bọn họ bao giờ thấy ai c.h.ử.i kiểu . Rõ ràng chẳng dùng từ ngữ thô tục c.h.ử.i bới, nhưng từng câu từng chữ khiến mà choáng váng cả đầu óc.

 

Quan trọng nhất là mặt cô vẫn treo nụ tươi rói, trông chẳng giống như đang cãi mà như đang trò chuyện bình thường với .

 

“Con tiện nhân , mày dám bảo ai yếu ai kém cỏi hả? Con trai tao khỏe mạnh lắm!”

 

Đặng Xuân Hoa tức đến nổ phổi, lồm cồm bò dậy từ đất, giương nanh múa vuốt lao bổ về phía Tống Vi.

 

Tống Vi đẩy Hắc Đản lùi xa một chút, đó giả vờ hoảng loạn né tránh phòng thủ.

 

“Thím đừng thế mà, chúng chuyện gì thì từ từ chứ.”

 

Giọng của cô dường như mang theo vẻ kinh hãi. Cao Nhạc thấy liền ưỡn n.g.ự.c chuẩn xông lên giúp đỡ, bỗng nhiên một tiếng “chát” vang lên giòn giã. Mọi chỉ cảm thấy hoa mắt một cái, Đặng Xuân Hoa ôm mặt bẹp đất .

 

Tống Vi giơ bàn tay lên, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo xinh xắn lộ vẻ vô tội vô cùng.

 

“Xin thím nhé, cố ý , thím đau chứ?”

 

Đầu óc Đặng Xuân Hoa ong ong một hồi, khuôn mặt to như cái mâm in hằn một dấu bàn tay đỏ chót.

 

Mụ mơ cũng ngờ nổi, khi đối đầu với cái con Tống tri thanh yếu đuối thì chịu thiệt chính là bản , chuyện trái ngược với những gì mụ tính toán.

 

“Cái đồ vô dụng!”

 

Lâm lão thái ban đầu chỉ xem kịch, bởi vì vóc dáng mảnh khảnh của Tống Vi thì căn bản chẳng cần bà tay, một con dâu cả của bà là thừa sức giải quyết êm xuôi .

 

Nào ngờ thực tế trớ trêu như .

 

Đặng Xuân Hoa gào ầm ĩ định xông đ.á.n.h Tống Vi nữa. Tống Vi nghiêng né tránh, đồng thời thò chân giẫm mạnh một phát lên mu bàn chân của mụ .

 

Thế là mụ ngã lăn đất tiếp tục mật với mặt đất , ôm chặt lấy bàn chân kêu la t.h.ả.m thiết.

 

Ngã sấp mặt đến thứ ba, tất cả mặt đều đồng loạt im lặng một hồi.

 

“Cái con Đặng Xuân Hoa thế nhỉ, giờ hung dữ lắm cơ mà hôm nay cứ ngã lăn suốt thế?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-34-nha-ho-lam-gay-su.html.]

 

“Ha ha ha... Buồn c.h.ế.t mất thôi, úp mặt xuống đất tận ba liền.”

 

“Tống tri thanh may thật đấy.”

 

Bên ầm ĩ quá mức, tiểu đội trưởng vội vã chạy hùng hục tới.

 

“Mấy đang cái trò gì ở đây thế hả?”

 

Đặng Xuân Hoa lập tức chỉ tay Tống Vi: “Tiểu đội trưởng, nó đ.á.n.h !”

 

Tống Vi vẻ “sợ hãi” lùi hai bước: “Thím ơi thím ngậm m.á.u phun thế, rõ ràng là thím cứ lao đòi đ.á.n.h cơ mà. Tự thím cẩn thận ngã lăn đất thì thể đổ thừa lên đầu .”

 

Tiểu đội trưởng: “... Đồng chí Tống, là cô !”

 

Trước đó mới ầm ĩ với Ngưu bà t.ử xong, mới qua bao lâu mà bây giờ quậy lên nữa .

 

Tống Vi đầy lý lẽ: “Tiểu đội trưởng, chuyện thể trách , là bọn họ tự kéo đến tìm gây chuyện đấy chứ.”

 

Đặng Xuân Hoa: “Hôm qua mày đ.á.n.h con trai tao.”

 

Tống Vi hờ hững nhướng mi liếc sang: “À, thế thì do đáng đ.á.n.h thôi.”

 

“Mày mới là đứa đáng đ.á.n.h ! Cái đồ hồ ly tinh lẳng lơ hổ, mặc đồ lòe loẹt câu dẫn con trai tao. Con tiện nhân điều còn dám đ.á.n.h con tao , nó thèm để mắt đến mày là phúc ba đời nhà mày đấy...”

 

Nghĩ đến cảnh tượng chiều hôm qua con trai tơi tả trở về nhà còn một mực gào thét đòi cưới Tống Vi cho bằng , lúc ánh mắt Đặng Xuân Hoa Tống Vi chẳng khác nào phun lửa.

 

Tiểu đội trưởng thấy những lời dơ bẩn như thì mặt mày cũng sầm xuống.

 

Tống Vi đời nào thèm nhịn mụ , c.h.ử.i bới mà bắt cô ngậm bồ hòn ngọt thì tuyệt đối chuyện đó.

 

“Thím thực sự nghĩ cái nhà thím là cái ổ vàng ổ bạc đấy chứ? Trời đất ơi, cái ngữ nhà thím đến ch.ó nó còn chẳng thèm nhòm ngó chứ, còn bảo con trai thím trúng là phúc phận của . Cái phúc phận đem cho thím thì thím thèm lấy ?

 

Cái thứ việc gì cũng hỏng, ăn gì cũng hết, thì lùn nghèo như nó thì đứa con gái đắn nào thèm để mắt tới hả? Không ngoa , con trai thím từ đầu đến chân chẳng bới nổi một ưu điểm nào thể kể tên, mà vẫn một điểm đấy, chính là cái mặt nó trông cũng giống con !”

 

Lần thì Lâm lão thái xem kịch nãy giờ thể yên nữa.

 

“Mày câm mồm cho tao!”

 

Đôi mắt xếch cay nghiệt của bà trừng trừng Tống Vi.

 

“Tống tri thanh mồm mép tép nhảy gớm nhỉ. Cháu trai tao là đứa xuất sắc nhất cái thôn , nó là phần t.ử trí thức học hết cấp hai đàng hoàng đấy. Một đứa tri thanh cắm bản từ nơi khác đến như mày mà dám ức h.i.ế.p dân bản địa bọn tao ? Đánh cháu trai tao giờ còn bắt nạt con dâu tao, mày tưởng nhà họ Lâm c.h.ế.t hết chắc?”

 

Tống Vi vẻ kinh ngạc: “Cái tên cháu trai đó của bà mà cũng học hết cấp hai cơ ? Trường nào đào tạo cái loại trí thức tố chất kém cỏi đến thế , cái chuẩn đầu cấp hai bây giờ thấp đến mức ? Mắt mũi bà lão cũng kém quá nhỉ? Nhà họ Lâm nếu thực sự c.h.ế.t hết thì cớ kéo cả bầy đàn đến đây ức h.i.ế.p một cô gái nhỏ như gì?”

 

Lâm lão thái ở nhà quen thói uy quyền quản thúc con trai con dâu, ngoài dẫn đám con dâu c.h.ử.i đ.á.n.h lộn cũng từng chịu thua bao giờ.

 

Thế nhưng lúc đây, những câu c.h.ử.i bới của bọn họ lặp lặp cũng chỉ mấy từ ngữ thô tục c.h.ử.i đổng, trong khi Tống Vi mắng một chữ tục tĩu mà thể khiến bọn họ tức đến suýt ngất xỉu.

 

Đảo tròn tròng mắt, Lâm lão thái bỗng nảy một mưu kế.

 

“Tống tri thanh, cháu trai tao kể hết với cả nhà , nó bảo nó đang theo đuổi mày, lén lút tặng cho mày bao nhiêu là đồ đạc ngon ngọt. Dẫu mày trả thì cũng thể trở mặt nhận đ.á.n.h nó như thế chứ!”

 

Tống Vi thực sự sự trơ trẽn của bà già cho mở rộng tầm mắt.

 

Khổ nỗi những chuyện tình cảm mập mờ kiểu khó giải thích cho rõ ràng, ánh mắt mấy bà thím xung quanh về phía Tống Vi lập tức trở nên khác lạ.

 

Đặng Xuân Hoa cũng gào thét theo: “Con hồ ly tinh trơ trẽn, cho con trai tao uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì mà hôm qua cứ nằng nặc đòi cưới nó, con tiện nhân chắc chắn vơ vét ít đồ của con trai tao !”

 

Các thím xem bắt đầu xôn xao bàn tán.

 

“Không thể nào chứ? Tống tri thanh là loại như ?”

 

“Ai mà , cái cô Bạch tri thanh cùng xuống nông thôn với cô chẳng cũng suốt ngày câu dẫn mấy thanh niên trong thôn việc hộ đấy thôi.”

 

 

Loading...