Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 339

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:59:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Con ưng con hổ danh là giống loài chim săn mồi dũng mãnh, lúc mới nở chỉ bé tí teo, thoạt còn chẳng to bằng một con gà con.

 

Thế nhưng nó là loài ăn thịt, càng về sức ăn càng kinh khủng, kích thước cơ thể cứ thế lớn vùn vụt từng ngày.

 

Đến bây giờ, nó biến thành một cục bông tròn xoe mập mạp vô cùng to lớn.

 

Chẳng vì lớp lông tơ quá dày và xù mà vóc dáng của nó trông chẳng khác nào một con gà mái trưởng thành.

 

Tuy đến kỳ lông vũ, nhưng con ưng con lớn còn chịu ngoan ngoãn yên trong giỏ nữa.

 

Những lúc ngủ, cảm thấy buồn chán là nó đập đập đôi cánh nhỏ đầy lông tơ lạch bạch nhảy khỏi giỏ.

 

Ngặt nỗi nó vẫn bay, mỗi đất trông dáng vẻ vô cùng buồn , hệt như một con gà chạy bộ cỡ lớn.

 

Thế nhưng ngoại hình của con ưng con trong giai đoạn thực sự đáng yêu, một cục bông tròn xoe béo múp míp trông cưng hết sức.

 

Tống Vi bế bổng nó lên, ngón tay ấn nhẹ con ưng non liền lún xuống thành một vết lõm sâu.

 

“Gù gù”

 

Con ưng nhỏ cũng ngoan ngoãn, ngay ngắn trong lòng Tống Vi, giấu kỹ những móng vuốt sắc nhọn trong một cách khéo léo.

 

“Đói hả? Vừa nãy mà mày lao thẳng đống lửa than cháy trụi lông thì tao chẳng dám tưởng tượng trông mày sẽ xí đến mức nào .”

 

So với cái dáng vẻ trần trụi , thì bộ dạng lông xù mập mạp thế thuận mắt hơn nhiều.

 

Con ưng non kêu gù gù mấy tiếng, há to cái mỏ bộ đòi ăn.

 

Tống Vi vốn là cưng chiều mấy con non, luôn giữ vững quan niệm ăn thì cứ ăn nhiều , ăn là phúc, bèn nhét con ưng con lòng Lâm Chấn dậy chuẩn thịt tươi.

 

Lâm Chấn đang định dậy:...

 

Tống Vi thoăn thoắt rời , Lâm Chấn chỉ bất lực trừ.

 

Con ưng nhỏ quá quen thuộc với cả ba trong nhà, ai bế nó cũng chịu im.

 

Hắc Đản thấy thế càng cắm cúi bài tập nhanh hơn, bé cũng ôm cục bông lông xù to tướng một chút.

 

lúc , bên ngoài tiếng gõ cửa vang lên, Hắc Đản hiểu chuyện liền dậy:

 

“Để em mở cửa.”

 

Cánh cửa mở , hai đàn ông bước .

 

“Đồng chí Lâm Chấn.”

 

Lâm Chấn gật đầu: “Chúng trong nhà chuyện .”

 

Người đến chính là hai đồng chí công an đang cải trang thành thanh niên tri thanh.

 

Họ đến đây chủ yếu là để thông báo tình hình về Triệu Vũ Âm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-339.html.]

“Triệu Vũ Âm cho Hồ quả phụ về tung tích của lăng mộ Vương gia. Hồ quả phụ tuy chút nghi ngờ nhưng vì hiện tại tiến triển gì mới nên cũng tin lời. Mụ liên lạc với cấp của , ước tính chẳng bao lâu nữa bọn chúng sẽ tiến hành thăm dò lăng mộ. Đồng chí Lâm Chấn, hiện tại nhân lực bên chúng quá mỏng, thể rời vị trí , phiền chuyển tin tức tới cho Cục trưởng của chúng để cấp thể bắt đầu giăng lưới vây bắt.”

 

Họ vô cùng tin tưởng Lâm Chấn, phận của là quân nhân giải ngũ, phía cục công an cũng nắm rõ bộ hồ sơ lý lịch của .

 

Thân phận gián điệp của Hồ quả phụ cũng là do và đồng chí Tống phát hiện báo , cả vị trí của lăng mộ Vương gia, thậm chí kế hoạch lợi dụng Triệu Vũ Âm cũng tham gia bàn bạc.

 

Lâm Chấn gật đầu: “Hôm nay sẽ đạp xe lên thành phố tìm Cục trưởng một chuyến.”

 

Chuyện công an cấp huyện đủ thẩm quyền xử lý, mấy đồng chí cải trang thành tri thanh đều do Cục Công an thành phố điều động xuống.

 

Sau khi lời cảm ơn, hai liền nhanh chóng rời .

 

Lâm Chấn bước ngoài sân, Tống Vi cũng gặng hỏi gì nhiều, chỉ bế con ưng nhỏ gần bắt đầu đút từng miếng thịt cho nó.

 

Mãi cho đến khi nhét no căng đến mức con ưng con ngậm chặt mỏ , sống c.h.ế.t chịu ăn thêm miếng nào nữa cô mới chịu dừng tay.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Con ưng non thể lớn nhanh như thổi thế , công lao to lớn nhất chính là nhờ cách cho ăn kiểu nhồi nhét của Tống Vi.

 

Lâm Chấn bên cạnh kể chuyện của Triệu Vũ Âm cho cô .

 

“Tốc độ của cô chậm chạp quá đấy, mãi đến tận bây giờ mới lấy lòng tin của Hồ quả phụ.”

 

“Lúc các bắt gián điệp, em thể theo cùng ? Em cũng xem thử con rắn canh mộ rốt cuộc to lớn cỡ nào.”

 

Lâm Chấn : “Ngày mai sẽ hỏi thử ý kiến của Cục trưởng xem . Thân thủ của em giỏi, nếu em cùng thì thể giúp ích nhiều.”

 

Tống Vi cũng nài ép, cô chủ yếu chỉ tò mò xem con rắn khổng lồ từng khiến bản cảm nhận sự nguy hiểm hình dáng .

 

Đồng thời cô cũng hiếu kỳ, một ngôi lăng mộ Vương gia rốt cuộc cách nào để khiến một con mãng xà to lớn như tình nguyện ở canh giữ lăng mộ suốt bao năm qua.

 

Trong lòng Lâm Chấn vẫn canh cánh chuyện , đợi Tống Vi cho con ưng nhỏ ăn no nê xong, liền dắt chiếc xe đạp sân.

 

Tống Vi lấy một đôi găng tay len đưa cho :

 

“Trời càng lúc càng lạnh đấy, dáng vẻ chắc sắp đổ tuyết tới nơi , đeo găng tay .”

 

Khóe môi Lâm Chấn cong lên, nụ rạng rỡ tài nào kìm nén nổi. Anh nhận lấy đôi găng tay đeo , bất thình lình ghé sát hôn nhẹ lên má Tống Vi một cái.

 

“Anh đây.”

 

Hai vành tai đỏ bừng, đôi chân đạp bàn đạp xe đạp thoăn thoắt lao vút .

 

Tống Vi ngẩn một chút, bộ dạng hệt như chạy trốn của mà dở dở .

 

Có gì mà ngại ngùng chứ, từng hôn bao giờ .

 

Một đàn ông to lớn vạm vỡ thế mà hở một tí là đỏ mặt ngượng ngùng.

 

mà trông cũng đáng yêu phết.

 

Tới kỳ kinh nguyệt bụng đau quá chừng, hôm nay vốn định xin nghỉ một ngày, nhưng sợ đứt mạch truyện ảnh hưởng đến việc của nên vẫn ráng một chút, cứ tích chương tiếp nhé. Cuốn sách đang chuẩn phần kết , đầu thể loại niên đại văn nên vài chỗ hợp lý, mong lượng thứ bỏ qua nhé.

 

 

Loading...