Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 337: Tình Hình Nhà Lâm Lão Thái
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:59:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Chấn cứ thế dây dưa thêm vài ngày, vội nhưng Lâm lão tứ thì sốt ruột đến phát cuồng.
Mấy ngày nay, vợ chồng Lâm lão tứ tìm đủ cách trốn việc, chịu bỏ tiền, chịu nộp lương thực mà cũng chẳng chịu bỏ chút công sức nào.
Cuối cùng, bọn họ Lâm lão nhị đè tẩn cho một trận tơi bời hoa lá, lúc mới chịu ngoan ngoãn đôi chút.
Lâm lão tứ ép đồng việc, còn vợ ông ở nhà chăm sóc Lâm lão thái, hễ phát hiện ăn qua loa tắc trách là ăn đòn ngay.
Lâm lão nhị xem như thấu, cái thằng em tư chỉ ưa ăn đòn chứ ưa ngọt, cứ nện cho mấy quả đ.ấ.m thì mới chịu nhúc nhích.
Ngày Lâm lão nhị tẩy não hiếu thuận với cha , nhún nhường cả, nhưng ông ngu đến mức cái gì cũng bao bọc, nâng đỡ cho đứa em trai lười biếng!
Đến cả vợ Lâm lão tứ cũng vợ Lâm lão nhị dạy dỗ cho mấy bận.
“Ông thử xem giờ đây? Đó là ông đấy, bà ị đái dầm dề cả quần, ngày nào dọn dẹp cũng ngất xỉu vì thối, còn đút cơm cho bà ăn nữa. Nhà vốn dĩ chẳng bao nhiêu lương thực, trông chờ mấy điểm công còm cõi của ông thì nuôi nổi ai? Cứ tiếp tục thế thì sống nữa!”
Lâm lão tứ cũng rầu rĩ vô cùng, trốn việc chăm ốm nhưng Lâm lão nhị kè kè giám sát, cả nhà ông trốn đằng trời cũng thoát.
Dạo ép xuống ruộng lụng cật lực, cả ông đau nhức ê ẩm.
“Để giục Đại đội trưởng. Chỗ Lâm Chấn dù đến thì tiền dứt khoát lấy cho bằng .”
Ông chỉ cảm thấy cam lòng, rõ ràng mười mươi Lâm Chấn tiền còn ở nhà cao cửa rộng, mà bản chẳng xơ múi tí lợi lộc nào.
Cứ nghĩ đến điều đó là trong lòng cồn cào đau đớn như d.a.o cứa.
Vợ Lâm lão tứ cũng hậm hực kém, hôm căn nhà bà tận mắt thấy , bề thế sang trọng vô cùng.
Nghĩ đến đây, bà nhịn bèn véo mạnh hông Lâm lão tứ một cái: “Đều từ một nhà chui , ông chẳng chút tiền đồ nào thế hả? đúng là xui xẻo tám đời mới gả cho cái đồ vô dụng nhà ông, hưởng phúc ngày nào mà chịu khổ chịu sở thôi.”
Lâm lão tứ lườm vợ một cái: “Trông cậy gì, bà trông cậy con trai bà ? Dù cũng chẳng cái bản lĩnh đó .”
Ông tính toán đến tiền dưỡng lão mà Lâm Chấn nhắc tới.
Mỗi tháng bốn đồng, hai tháng là tám đồng, cũng mua khối thứ trò .
“Chỗ già thì bà cứ cho ăn qua loa cho xong bữa là , dù nhà giờ cũng nghèo rớt mồng tơi, lấy đồ ngon mà ăn.”
Cuối cùng, Đại đội trưởng dẫn theo mấy vị tộc lão họ Lâm tìm đến Lâm Chấn để bàn bạc.
Dưới ánh mắt trừng trừng như hổ rình mồi của Đại gia gia, đám tộc lão cũng chẳng dám mở mồm đòi hỏi quá đáng.
Tiền dưỡng lão mỗi tháng vẫn giữ nguyên như thế, nhưng bổ sung thêm chút lương thực.
Cũng chẳng nhiều nhặn gì, hai già mỗi mười cân lương thực, bất kể đưa loại lương thực nào, miễn gom đủ hai mươi cân là .
Cuối cùng chuyện cũng chốt xong xuôi.
Lâm Chấn dứt khoát ngay mặt , lấy hai mươi cân khoai lang, đưa ba đồng tiền cho Đại đội trưởng.
“Chú Lôi, phiền chú mang đống đồ sang bên đó giúp cháu, cháu qua .”
Đám tộc lão họ Lâm:...
Khụ... Cái thằng Lâm Chấn đúng là chẳng buồn giả vờ lấy một chút nào.
Tam Thúc Công run rẩy ngón tay chỉ thẳng mặt Lâm Chấn: “Mày... mày chỉ đưa hai mươi cân khoai lang thôi á?!”
Lão Tam Thúc Công nhiều chuyện dứt lời thì Đại gia gia chặn họng mắng té tát:
“Không thì ông còn thế nào nữa? Cho đống khoai lang là phúc đức lắm . Đổi là thì mỗi tháng chỉ cho đúng một đồng thôi, các thích ngả nghiêng gì thì tùy! Suốt ngày rảnh rỗi lo việc nhà , mà thôi, việc nhà ông ông cũng đừng lo nữa, càng lo càng khiến ngứa mắt!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-337-tinh-hinh-nha-lam-lao-thai.html.]
Tam Thúc Công tức đến giậm chân bình bịch, còn các vị tộc lão khác thì vờ như điếc thấy gì.
“Thằng Chấn nó ở cái nhà to thế ...”
“Thôi bớt chỉ trỏ ở đây ! Nhà là do thằng Chấn tự bỏ công sức tiền của xây, ông bỏ một xu đám Lâm lão thái bỏ một cắc nào ? Sao hả, thấy thằng Chấn xây nhà ngói tường gạch đỏ mắt ghen tị ? Thích thì tự mà xây một cái!”
Tam Thúc Công tức tối ú ớ kêu la, ngặt nỗi cãi Đại gia gia.
Cuối cùng ông các tộc lão khác lôi , dọc đường còn khuyên nhủ: “ bảo , ông quản chuyện bao đồng quá đấy. Người cho lương thực , ông quản cho cái gì chi.”
Họ chỉ vì chút đạo nghĩa ngoài mặt mà đến khuyên nhủ Lâm Chấn vài câu thôi, chứ Lâm lão thái nhà họ , sống c.h.ế.t chẳng liên quan gì đến bọn họ cả.
Tam Thúc Công tức đến đỏ bừng cả mặt, đây mà là lời khuyên giải ? Nói thế chẳng thà chọc tức còn hơn.
Bên nhà Lâm lão thái, khi nhận tiền và lương thực do Lâm Chấn gửi, Lâm lão đầu qua một lượt lộ rõ vẻ thất vọng trong ánh mắt. Trong lòng ông thầm oán trách Lâm Chấn quá keo kiệt, năm xưa những chuyện ông nhúng tay , cớ phụng dưỡng ông đàng hoàng chứ.
Lâm lão nhị im lặng một lời, lẳng lặng nhận lấy chỗ khoai lang .
Lâm lão tứ thì bất mãn làu bàu: “Nó thì ăn ngon mặc , còn đưa cho ông bà nội ruột của thứ lương thực đây, là khoai lang chứ chẳng lấy một hạt bột ngô! Cái thứ nuốt trôi?”
Đại đội trưởng mất hết kiên nhẫn quát lên: “Không ăn thì mang trả !”
“Thằng hai, ba đồng mày cầm lấy, mua chút lương thực gì đó tùy mày, mày tự liệu mà tính.”
Lâm lão tứ định xông tới giật lấy tiền đó, nhưng lập tức Lâm lão nhị đạp bay ngoài.
“Tiền là tiền dưỡng lão của bố và , mày dám động một xu thử xem!”
Lâm lão nhị bây giờ đối mặt với Lâm lão tứ chỉ là vẻ hung hãn, tàn nhẫn.
Lâm lão tứ sợ ăn đòn, nhưng thấy tiền thèm thuồng: “Dựa mà tiền dưỡng lão để cho cầm? cũng đang chăm sóc mà!”
Vợ Lâm lão tứ vội gật đầu phụ họa: “ đấy! Anh cũng bảo đây là tiền dưỡng lão của bố , thế dựa cái gì mà chỉ cầm?”
Lâm lão nhị lạnh lùng đáp: “Tiền cầm tìm thôn trưởng mua lương thực.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tiền mà rơi tay Lâm lão tứ thì còn thấy cọng lông nào là chuyện khác.
Vợ chồng Lâm lão tứ sợ ông nuốt trọn tiền đó nên vội vã chạy theo .
Chỉ còn Lâm lão đầu thừ cửa, cầm một cuộn lá t.h.u.ố.c mốc meo đút thẳng miệng hút.
Đến cả cái tẩu t.h.u.ố.c của ông cũng chẳng còn nữa .
Cái nhà , rốt cuộc chẳng còn dáng một gia đình nữa .
lúc , từ trong gian phòng của Lâm Hữu Phú truyền tiếng gào thét giận dữ xen lẫn yếu ớt:
“ đói , cơm !”
Kể từ ngày Lâm lão thái liệt giường, từng ăn một bữa no nê nào.
Cả nhà Lâm lão nhị vì những chuyện xảy đây nên vô cùng ghét bỏ , cơm bưng nước rót cho cũng chỉ qua loa cho xong chuyện. Nhà Lâm lão tứ thì càng khỏi bàn tới.
Lâm lão đầu căn bản chẳng buồn đoái hoài đến đứa cháu trai cùng huyết thống .
Thế nên chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi, cuộc sống của Lâm Hữu Phú t.a.i n.ạ.n gãy chân một nữa rơi xuống vực thẳm, giờ đây ngay cả chuyện ăn uống cũng trở thành một vấn đề nan giải.
Có điều, lúc cũng chẳng còn ai thèm bận tâm đến sự tồn tại của nữa .