Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 336: Tiền Dưỡng Lão
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:59:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Chấn đương nhiên chuẩn sẵn tâm lý.
là nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến, mấy bà cụ dứt lời thì một đám đông rầm rộ kéo về phía .
Dẫn đầu là các vị tộc lão họ Lâm cùng với vợ chồng Lâm lão tứ.
Lâm lão tứ vốn gian xảo, giả vờ lóc, đưa mắt căn nhà khang trang của Lâm Chấn mà đáy mắt giấu nổi vẻ tham lam cùng đố kỵ.
Dù , ông cũng để lộ mặt mà lập tức giở bài tình cảm:
“Lâm Chấn , chú cháu ưa bọn chú. Ngày bà nội đối xử với bố cháu, cháu và cả Hắc Đản. Nếu trong nhà vẫn êm ấm thì chú cũng chẳng mặt dày đến tìm cháu gì. giờ bà cháu xong , bộ dạng chỉ thể liệt một chỗ thôi. Dù thích thì cháu cũng thể mặc kệ !”
Đứng cửa nhà Lâm Chấn, các vị tộc lão họ Lâm đều về phía .
“Thằng nhóc Lâm Chấn , bà dẫu cũng là bà nội cháu, giờ nông nỗi , chẳng chừng ngày nào đó cũng mất. Mấy chuyện ân oán đừng tính toán gì nữa, đàn ông con trai so đo mấy thứ coi cho đặng. Cháu từng bộ đội, là đấng nam nhi đại trượng phu thì gánh vác trách nhiệm.”
Lâm Chấn mặt cảm xúc đám bên ngoài: “Các chịu trách nhiệm thế nào?”
Không đợi các tộc lão lên tiếng, Lâm lão tứ vội vã chen : “Bọn chú bàn bạc thế , nhà chú và nhà bác hai cháu sẽ luân phiên phụng dưỡng hai ông bà. Ông nội cháu vẫn lụng , tự kiếm chút điểm công thì thành vấn đề, nhưng bà nội cháu thì chịu c.h.ế.t. Sau hai nhà bọn chú sẽ phiên chăm sóc bà, cứ mỗi nhà một tháng xoay vòng. Cháu bên cũng theo đúng quy củ đó mà .”
“Không đời nào!”
Đại gia gia sầm mặt bước : “Mày với thằng hai là do một tay Lâm lão thái nuôi lớn, chăm sóc bà là trách nhiệm của chúng mày. Đợi thằng cả trở về, nó cũng gánh vác việc . thằng Chấn ăn của Lâm lão thái dù chỉ một hạt cơm! Năm xưa vợ chồng thằng ba gặp chuyện thế nào, c.h.ế.t oan uổng chúng mày quên hết chắc? Phải, thằng Chấn quan hệ m.á.u mủ với chúng mày, nhưng chúng mày cũng chính là kẻ gián tiếp hại c.h.ế.t bố nó!”
Năm đó đám Lâm lão thái việc quá tuyệt tình, khiến Lâm Chấn động t.h.a.i khí suy nhược, bố vì lo cho vợ con mới liều núi sâu tìm nhân sâm rừng bỏ mạng. Mẹ Lâm Chấn nhận tin dữ, cộng thêm cơ thể vốn yếu ớt nên khó sinh mà qua đời.
Chuyện , khắp cả Đại đội Bình An ai chút tuổi tác mà rõ?
Thế nhưng lòng vốn quên và luôn mù quáng thương hại kẻ yếu.
Bây giờ Lâm lão thái liệt, bỗng chốc biến thành kẻ yếu thế.
Đám liền thấy bà đáng thương, sang ép buộc Lâm Chấn, một nạn nhân chịu bao uất ức, phụng dưỡng kẻ thủ ác là Lâm lão thái.
Đại gia gia thật lòng thương xót Lâm Chấn và Hắc Đản nên kiên quyết đồng ý chuyện .
Đám tộc lão ngoài miệng bô bô chữ hiếu lớn hơn trời, chẳng qua là vì mũi d.a.o đ.â.m trúng họ mà thôi.
Lâm Chấn cũng chẳng buồn dây dưa nhiều lời với bọn họ.
“Người thì sẽ đón về chăm sóc.”
Các vị tộc lão lập tức bằng ánh mắt thất vọng, thậm chí chuẩn mở miệng mắng mỏ.
“ cũng phương án giải quyết, cứ chiếu theo mức dưỡng lão thông thường, mỗi năm sẽ góp tiền dưỡng lão, ngoài đừng hòng đòi hỏi thêm gì khác.”
Không thỏa hiệp, mà là sợ phiền phức.
Nếu hôm nay thật sự dứt khoát mặc kệ, đám tộc lão chắc chắn sẽ còn đến quấy rầy dứt.
Anh sợ đời đàm tiếu, nhưng chẳng kiên nhẫn để ngày nào cũng tiếp ứng bọn họ.
Nếu bỏ chút tiền mà giải quyết mối phiền toái , thà bỏ tiền cho xong chuyện.
Hơn nữa, tiền đến tay Lâm lão thái còn chừng.
Lâm lão nhị dù cũng là hiếu, lẽ sẽ chăm sóc Lâm lão thái t.ử tế, nhưng cả nhà Lâm lão tứ thì chắc.
Đến lúc đó, việc tiếp tục sống lay lắt đối với Lâm lão thái sẽ còn khổ sở hơn c.h.ế.t.
Còn về phần Lâm lão tứ dám đớp tiền của , cứ thong thả, sẽ lúc thu dọn ông .
Đại đội trưởng dàn xếp: “ đôi câu nhé. Chuyện năm xưa Lâm Chấn và nhà Lâm lão thái đoạn tuyệt quan hệ còn nhớ chứ? Khi tất cả chúng đều mặt ở đó, các đừng tưởng lúc Lâm Chấn còn nhỏ tuổi mà lời nó tính nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-336-tien-duong-lao.html.]
Đã giao hẹn từ là đến c.h.ế.t qua với , nếu cứ an phận thủ thường thì thôi, đằng đám Lâm lão thái vì chiếm sữa bột và tiền trợ cấp của Lâm Chấn mà cướp lấy Hắc Đản, còn ngược đãi đứa nhỏ nông nỗi , những việc các chớ quên.
Làm thì hiếu, quên cội nguồn, nhưng cũng dáng con . Những chuyện thất đức thể vì Lâm lão thái liệt mà coi như từng xảy ?
chỉ hỏi các một câu, nếu chuyện rơi đúng đầu các thì các bỏ qua ? Các thể vui vẻ chút khúc mắc mà đón Lâm lão thái về hầu hạ phụng dưỡng t.ử tế ?”
Đại gia gia lập tức phụ họa: “Nói lắm!”
Những khác cũng lặng thinh đáp.
Lâm lão tứ cuống lên: “Thế... cháu bây giờ cũng mà! Sau bà cụ ân hận lắm, cũng hòa với Lâm Chấn nhưng bọn họ chịu!”
“Ai thèm hòa với chúng mày!”
Đại gia gia tức giận vung gậy nện thẳng Lâm lão tứ.
“Đừng tưởng chúng tao chúng mày đang tính toán cái gì. Tưởng ai cũng ngu ngốc chỉ mỗi chúng mày khôn chắc? Nhìn thấy thằng Chấn tiền liền hòa, hòa cái mả chúng mày ! Chúng mày chỉ tiếp tục bám thằng Chấn để hút m.á.u thôi!”
Lâm lão tứ đ.á.n.h đau đến nhe răng trợn mắt, trong lòng ngập tràn oán hận:
“Bác, đây là chuyện riêng của nhà cháu, bác đừng chuyện gì cũng xía !”
“Tao là bác mày mà mày dám ăn cái giọng đó ? Bố mày mặt tao còn chẳng dám ho he nửa lời, mày ăn hiếu thế đấy hả? là cùng một giuộc sói mắt trắng với Lâm lão thái!”
Bọn họ lấy chữ hiếu ép Lâm Chấn, thì Đại gia gia cũng dùng chính chữ hiếu để đè bẹp Lâm lão tứ.
Lâm Chấn vẫn giữ nguyên thái độ kiên định: Tuyệt đối đón về chăm sóc, chỉ chấp nhận góp tiền dưỡng lão.
Dưới sự dàn xếp của Đại đội trưởng, phần lớn tộc lão họ Lâm đều đồng ý với cách giải quyết .
Chỉ một ít chịu, chẳng qua cũng là vì thói đố kỵ, đỏ mắt ghen ghét với Lâm Chấn mà thôi.
“Vậy tiền dưỡng lão cháu định đưa thế nào?”
Lâm Chấn lạnh lùng : “Mỗi tháng bốn đồng, nhiều hơn thì .”
Lâm lão tứ nhảy dựng lên gào thét: “Lâm Chấn, mày giỏi lắm! Đó là bà nội mày đấy, bà mày nông nỗi mà mày còn tính toán chi li bủn xỉn. Mày ở nhà to cửa rộng thế mà một tháng chỉ cho ông bà bốn đồng, mày còn lương tâm hả?!”
Tống Vi khoanh tay châm chọc: “Nói cứ như thể ông lương tâm lắm .”
Lâm lão tứ tức giận: “Mày câm mồm! Ở đây phần cho loại đàn bà như mày lên tiếng!”
Khí thế quanh Lâm Chấn lập tức lạnh lẽo đến thấu xương: “Tiền dưỡng lão cho nữa.”
Lời thốt , tất cả đều giật kinh hãi.
Mỗi tháng bốn đồng thực chẳng hề ít chút nào.
Ở nông thôn thời , nếu công ăn việc đàng hoàng, trong tay gom góp một hai đồng mỗi tháng là khá giả lắm .
Phần lớn dưỡng lão chỉ góp lương thực chứ gì tiền mặt.
Lâm Chấn lạnh nhạt : “Các vị, bàn chuyện thì đừng dẫn ông tới. Bây giờ tâm trạng chuyện tiền bạc gì nữa, để hôm khác tính .”
Từ “ông ” ám chỉ ai thì cần cũng rõ, đồng loạt sang Lâm lão tứ.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Mặt Lâm lão tứ tím tái như gan lợn.
Lâm Chấn dẫn Tống Vi trong nhà dứt khoát đóng chặt cửa lớn, dùng hành động để chứng minh thái độ cứng rắn của .
Đại đội trưởng rít một t.h.u.ố.c lá, lườm Lâm lão tứ cháy mặt: “Không mở mồm thì đừng gào thét bậy bạ! Bốn đồng mà mày còn chê ít, mày móc nổi bốn đồng !”
Mấy bà cụ cũng liếc xéo Lâm lão tứ: “Oai phong gớm nhỉ, còn phần cho đàn bà con gái lên tiếng, tưởng là nhân vật to tát lắm chắc!”