Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 335: Sự Thay Đổi Trong Sân

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:59:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm lão thái liệt, chỉ vì tin Lâm Chấn xây nhà mới mà kích động quá mức.

 

Tống Vi chậc chậc hai tiếng, trong lòng chẳng lấy một mảy may thương hại.

 

Bây giờ nhà Lâm lão thái chừng đang nháo nhào loạn cào cào lên cũng nên.

 

Thế nhưng vụ hóng hớt Tống Vi tiện mò tới xem, nếu để khác bắt gặp thì thế nào cũng lời tiếng .

 

“Để mấy bà già sang ngó nghiêng tình hình bên nhà mụ Lâm về kể cho cháu . Dù bây giờ phận của cháu cũng là vợ cưới của thằng Lâm Chấn, nếu thấy cháu chẳng những tới giúp mà còn xem trò , thì mấy kẻ hồ đồ trong thôn chắc chắn sẽ đàm tiếu lưng cháu đấy.”

 

Tống Vi chỉ đành tiếc nuối gật đầu.

 

Mấy bà cụ rời , Tống Vi và Lâm Chấn cũng nhắc thêm gì về chuyện của gia đình bên nữa, mà chỉ chuyên tâm tiếp tục trang trí, thu dọn tổ ấm của hai .

 

Lâm Chấn tìm về hai cây ngân hạnh, một đực một cái trồng ở hai bên cổng chính.

 

Đợi cây lớn lên là thể thu hoạch quả ngân hạnh để ăn.

 

Lại thêm mấy gốc nho giống hỏi thăm từ cũng trồng đất trống trong sân, chờ giàn nho lớn lên sẽ một chiếc giàn cao, mùa hè thể kê bàn ghế hóng gió bóng mát.

 

“Còn mua thêm ít cây tường vi nữa để nó leo kín bờ tường rào. Tường vi gai nhọn, sợ kẻ lén lút trèo tường nhà nữa.”

 

Lâm Chấn: “Để tìm giống.”

 

“Có nên đào một cái ao nhỏ ở sân ? Đất nhà rộng rãi lắm, thả ít cá, trồng thêm ít sen lấy củ với củ niễng đều thể dùng đồ ăn .”

 

Ý tưởng của cô phần lớn đều xuất phát từ việc ăn uống, nhưng sắp đặt như thế trông mắt và hữu dụng.

 

“Làm một con đường lát đá cuội trải dài từ cổng nữa, như ngày mưa lên sẽ lấm lem bùn đất.”

 

“Vườn rau nhà cũng quy hoạch một chút, chẳng còn thừa ít gạch xanh ? Chúng dùng gạch xanh với đá cuội ngăn thành từng ô đất vuông vắn, tiện trồng trọt mắt, giữa các luống đất chừa một lối nhỏ…”

 

“Khoảng thềm mái hiên thì dùng ván gỗ phẳng lót lên, sạch sẽ gọn gàng, thấy thoải mái…”

 

Tống Vi hết những gì thể nghĩ , Lâm Chấn lặng lẽ ghi nhớ từng chi tiết trong lòng.

 

Cả hai đều là những , lập tức rừng chọn những gỗ thích hợp đốn hạ mang về. Lâm Chấn mượn chiếc máy kéo chở gỗ đó lên thành phố một chuyến, tìm xưởng mộc gia công xẻ thành những tấm ván độ dày, bề rộng và chiều dài đều tăm tắp như .

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Gỗ xẻ mất trọn một ngày, trong thời gian chờ đợi đó, họ tranh thủ bờ sông nhặt đá cuội về rải lối .

 

Ngày hôm Lâm Chấn chở ván gỗ về, hai bắt tay lắp sàn gỗ mái hiên, bề rộng khéo mái hiên che phủ kín đáo, chừng một mét.

 

Cả hai đều sức khỏe vô song, những thanh xà ngang dùng trụ đỡ nặng trịch Tống Vi một ôm gọn gàng nhấc bổng lên.

 

Tiếng búa đục leng keng lách cách rộn ràng, chỉ mất một ngày là thành.

 

Sau đó Lâm Chấn đào ao, còn Tống Vi chia mảnh đất trồng rau thành những ô hình chữ nhật thẳng tắp, ngay ngắn.

 

Ngày nào cũng bận rộn từ sáng đến tối, nhưng tinh thần của cả hai đều vô cùng phấn chấn, tràn trề năng lượng.

 

Hôm , khi xới nhẹ lớp đất ở sân , Tống Vi bốc từng nắm hạt cỏ gieo đều lên mặt đất.

 

Đây là hạt giống cỏ do Dư Uy - vị cựu trung đội trưởng của Lâm Chấn - gửi từ vùng Đại Tây Bắc xa xôi về, là một loại cỏ chăn nuôi mà các loài thú ưa thích.

 

Sân trồng cây, lát một lối bằng đá cuội nhưng vẫn còn khá trống trải, nên Tống Vi dự tính biến bộ phần đất trống còn thành một t.h.ả.m cỏ xanh mướt.

 

trong nhà vẫn còn nuôi hươu và hoẵng cơ mà.

 

Hạt cỏ gieo xong thì tiếng gõ cửa vang lên ngoài cổng.

 

Tống Vi mở cửa, thì là mấy bà cụ trong thôn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-335-su-thay-doi-trong-san.html.]

“Ối chao, mới mấy ngày ghé qua mà cái sân nhà hai đứa dọn dẹp, bày biện cái bộ dạng đẽ thế !”

 

Các bà ngạc nhiên con đường lát đá cuội quanh co, sân mới vài hôm gặp da đổi thịt mà mắt ai nấy đều trợn tròn, trong chốc lát còn ngập ngừng chần chừ dám bước chân .

 

Tống Vi mỉm đon đả mời: “Các bác mau cả ạ.”

 

Mấy bà cụ cọ cọ lớp bùn đất dính đế giày cổng, bước con đường đá cuội với cảm giác vô cùng lạ lẫm, thích thú, trong làng từng nhà nào kiểu bao giờ.

 

“Đẹp quá, con đường nhỏ xinh xắn thật đấy! Ai mà ngờ mấy hòn đá cuội vứt lăn lóc ngoài bờ sông thể dùng theo cách , trời mưa cũng chẳng lo bước một bước là dính đầy bùn đất nữa .”

 

“Vẫn là đầu óc của lũ trẻ các cháu nhanh nhạy, còn cái sàn gỗ hiên nhà trông mới , cả bậc thang nhỏ nữa chứ.”

 

“Chà, chắc chắn ghê!”

 

Các bà nhún nhảy thử sàn gỗ. Những tấm ván độ dày chuẩn, bên chống đỡ bằng những thanh gỗ to như bắp chân, bao nhiêu giẫm lên cũng chẳng lo sập gãy.

 

“Trước bác còn thắc mắc mái hiên nhà hai đứa nhô dài thế, hóa là để kiểu ! Tốt thật đấy chứ, kê cái bàn con với mấy cái ghế nhỏ ở đây, mùa hè hóng gió thì mát rượi.”

 

“Lại còn sạch sẽ nữa chứ! Đi một mạch từ cổng chân dính tí đất nào, trong nhà cứ sạch bong kin kít thì đỡ tốn bao nhiêu công lau dọn.”

 

Tống Vi bưng mấy chiếc ghế đẩu đặt sàn gỗ, ở đây phóng tầm mắt ngắm sân quả thực vô cùng thư thái.

 

“Căn nhà của hai cháu quá, ở sướng thật đấy! Nếu tốn kém quá nhiều tiền thì già cũng bắt chước một cái để hưởng thụ.”

 

Tống Vi bưng một đĩa đầy lạc, hạt dưa, hạt thông và đủ loại hạt khô đặt lên chiếc bàn nhỏ, lấy thêm một chiếc giỏ đan nhỏ đặt chân:

 

“Mọi c.ắ.n vỏ thì vứt đây nhé, lát cháu gom mang bếp nhóm lửa.”

 

Tống Vi c.ắ.n hạt dưa vứt vỏ trong chiếc giỏ nhỏ.

 

“Ngoại trừ tiền vật liệu xây nhà , những thứ lặt vặt căn bản chẳng tốn thêm bao nhiêu tiền ạ, chủ yếu là chịu bỏ công bỏ sức thôi.”

 

Mấy thứ cây cối thì trong rừng bạt ngàn, các bác trồng thì cứ rừng mà đào về; đá cuội lát đường thì nhặt ngoài bãi sông, chẳng mất xu nào.

 

Còn cái sàn gỗ là cháu với Lâm Chấn tự núi đốn gỗ mang về, chỉ đem lên xưởng mộc phố xẻ hộ, trả chút tiền công cưa xẻ chứ tốn kém gì nhiều.

 

mà mái hiên nhà các bác , ngắn quá, trời mưa xuống một cái là nước tạt ướt sũng hết cả sàn gỗ ngay.”

 

“Nói cho cùng thì bỏ thời gian với tâm huyết . Thêm nữa là ở sân nhất đừng nuôi gà, vịt, ngan ngỗng gì cả, thì phân tụi nó ỉa bậy vung vãi khắp nơi.”

 

Chuồng nuôi hươu nhà mới của họ đều xây ở tít sân , cách gian nhà chính một khá xa.

 

Cũng may nhờ hồi Lâm Chấn mua mảnh đất nền diện tích rộng.

 

“Bác về thử xem , dời ngay chuồng gà nhà bác vườn nuôi mới .”

 

Khoảng sân do Tống Vi thu dọn, bày trí quả thực quá đỗi đẽ, khiến các bà khỏi đỏ mắt thèm thuồng.

 

Tống Vi mỉm , lúc mấy bà cụ mới bắt đầu rôm rả kể về chuyện bên nhà Lâm lão thái.

 

Đây mới chính là mục đích chính mà hôm nay họ kéo sang đây.

 

“Tống tri thanh, bác kể cháu , nhà con mụ Lâm bây giờ loạn như cào cào ! Mụ Lâm lão thái liệt một chỗ, mồm méo xệch, mắt lác hẳn sang một bên. Quý lão bảo chỉ thể như thế thôi, nếu tin thì cứ đưa lên bệnh viện lớn tỉnh mà khám.

 

bệnh viện lớn thì tốn tiền! Với cái tình cảnh kiệt quệ của nhà bọn họ hiện giờ thì moi tiền nữa chứ, cuối cùng chỉ cõng mụ lên trạm y tế thị trấn khám qua loa. Bác sĩ đó thấy tình trạng của mụ Lâm chẳng buồn nhận chữa trị, xua tay bảo cứu vãn nổi.

 

Lâm lão thái bây giờ ngoài hai con mắt với một cánh tay gầy gò gượng gạo cử động thì bất động. Mấy hôm nay hai thằng con trai của mụ đang cãi chí chóe xem ai chăm sóc già. Bác thấy thằng hai còn chút trách nhiệm, nó chịu phụng dưỡng mụ Lâm nhưng dứt khoát thèm chăm sóc thằng Lâm Hữu Phú.

 

Còn cái thằng tư thì cạn tình cạn nghĩa hết chỗ , ngay cả ruột nó cũng chẳng thèm ngó ngàng tới mà còn giãy nảy lên đòi phân chia tài sản cơ! Cuối cùng lão Lâm gầm lên mới tạm thời đè nén nó xuống. Chuyện ầm ĩ đến hôm nay mời cả thôn trưởng, đại đội trưởng với mấy vị tộc lão họ Lâm tới họp bàn xem giải quyết thế nào.

 

Tuy nhiên hai đứa cẩn thận đấy nhé! Bác thấy thằng tư thất đức xúi bẩy bảo thằng Lâm Chấn cũng là cháu ruột của mụ Lâm, đòi thằng Lâm Chấn cũng chịu trách nhiệm gánh vác việc phụng dưỡng. Bác đoán chắc mẩm thế nào bọn họ cũng sẽ kéo sang tìm thằng Lâm Chấn cho mà xem.”

 

 

Loading...