Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 333: Sát Ý Của Triệu Vũ Âm

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:59:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mải miết tìm suốt ba tiếng đồng hồ, gom của tất cả tới 12 cân ve sầu non, qua thấy nhiều vô cùng.

 

Về phòng ngủ một giấc thật say, sáng hôm Cao Nhạc hăm hở xách dầu ăn sang:

 

“Cứ dùng dầu của , đừng ngại! Dùng hết mua chai khác.”

 

Cậu chẳng thiếu chút tiền .

 

Triệu Tốc thấy bạn đem dầu thì thôi lấy nữa, lập tức xắn tay áo bận rộn.

 

Bắc chảo lên bếp đun nóng dầu, đợi dầu sôi lăn tăn thì trút bộ ve sầu non sơ chế sạch sẽ .

 

Xèo xèo…

 

Chẳng mấy chốc, mùi thơm nức mũi của món ve sầu non chiên giòn lan tỏa khắp nơi.

 

“Có bột ớt , ăn cay một chút.”

 

“Có , chuẩn sẵn cả đây.”

 

Điểm tri thanh rộn rã tưng bừng, mấy dân trong làng ngang qua ngửi thấy mùi thơm đều nán lượn lờ cổng.

 

“Lại cái gì mà thơm lừng thế .”

 

“Là ve sầu non đấy! Con trai bảo tối qua bọn họ rủ lên núi bắt ve sầu non. Cái mùi thơm quá chừng, thằng nhóc nhà cũng bắt về một mớ mà nấu chẳng cái mùi thơm như thế nhỉ.”

 

“Bà lạ , bà nỡ đổ cả muôi dầu chiên ngập như ? Nhìn chảo dầu của họ xem, chả tốn bao nhiêu dầu mỡ đấy.”

 

Tuy lượn lờ hóng hớt nhưng chẳng ai dám dày mặt bước xin ăn.

 

Trái , mấy thanh niên tri thanh tối qua chê phiền chịu cùng thì hối hận đến đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân.

 

Sao lúc họ lười biếng, nghĩ món ngon lành gì mà chịu theo cơ chứ.

 

Tống Vi và chẳng thèm bận tâm, chiên xong là lập tức đ.á.n.h chén.

 

Mấy con sói, con cáo và ch.ó cũng chia vài con ve sầu non nếm thử cho mùi.

 

Cuối cùng họ còn xào thêm vài đĩa rau, hấp mấy cái màn thầu bột tạp món chính ăn kèm.

 

“Đã quá mất! Tối nay lên núi bắt ve sầu non tiếp.”

 

Thứ ăn quả thực quá thơm ngon.

 

Đám Lý Quyên thì chút áy náy: “ cũng thể cứ dùng mãi dầu của , để góp thêm ít dầu ăn, điều chắc nhiều lắm.”

 

Cứ chiếm hời của khác mãi như trong lòng vẫn thấy bứt rứt yên.

 

“Có gì ! góp dầu chiên ve sầu non, các góp chút rau dưa, trứng gà hoặc gạo mì gì đấy, chúng cùng đ.á.n.h chén no nê vài bữa cho đời.”

 

Nói như thì đều phản đối nữa.

 

Tống Vi cũng phản đối. Mọi đều là điều, thích lợi dụng ai, vả ve sầu non chiên lên ăn ngon thật, cô cũng thích.

 

Thế nhưng đến tối nay khi rừng tìm ve sầu non, họ phát hiện trong rừng đông hẳn lên!

 

Có lẽ là do ban ngày mùi thơm của món ve sầu non chiên giòn kích thích, nên ít dân trong làng cũng rủ lùng sục thứ .

 

May mà ve sầu non núi cũng nhiều.

 

Sau khi ăn liên tục suốt ba ngày, cả nhóm quyết định dừng .

 

“Không nữa, nữa ! Cảm giác ve sầu non quanh đây bắt gần hết , vả ăn thế cũng thèm lắm .”

 

Mùa bắt ve sầu non bước giai đoạn cuối, nhiều con lột xác thành ve sầu trưởng thành, loại đó thì ăn nữa.

 

Cuộc sống trở về với nhịp điệu êm ả thường ngày. Hôm , đưa thư ghé đến Đại đội Bình An.

 

“Tống Vi ở đây ?”

 

“Ôi dào, Tống Vi thư , cái chừng là tiền nhuận bút đấy chứ!”

 

Tống Vi lúc cũng đang việc đồng, các thím trêu chọc thì mỉm .

 

Trong lòng cô nghĩ e rằng đúng là thế thật.

 

Sau đợt bận rộn mùa màng, cô tranh thủ thời gian thêm mấy bài bản thảo.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Tống Vi phủi phủi tay bước gần, nhưng một động tác còn nhanh hơn cả cô.

 

Triệu Vũ Âm lao vụt tới mặt đưa thư.

 

“Có thư của ? tên là Triệu Vũ Âm.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-333-sat-y-cua-trieu-vu-am.html.]

Giọng điệu cô mang theo vài phần sốt ruột và nôn nóng.

 

Người đưa thư đáp: “Để tìm xem.”

 

Vài phút , ông lắc đầu: “Không , thư nào của Triệu Vũ Âm cả.”

 

Triệu Vũ Âm cam lòng: “Không thể nào, bác tìm kỹ nữa xem!”

 

thể thua kém cả một con tri thanh bản địa thời chứ!

 

Tống Vi bước tới, eo thon khẽ uốn một cái huých văng cô sang một bên: “Làm phiền nhường đường chút, đừng chắn lối khác nhận thư.”

 

Người đưa thư chuyển bưu phẩm cho Tống Vi, quả nhiên là phiếu chuyển tiền của tòa soạn báo cùng mấy tờ báo mới in.

 

Lần Tống Vi riêng về vài loài động vật khác cũng như những mẩu chuyện gặp lúc chăn thả gia súc, gửi cho tòa soạn ba bài và tất cả đều chọn đăng.

 

Những bài đây của cô độ lan tỏa khá rộng nên tạo dựng danh tiếng nhất định. Chỉ cần văn phong tệ, kèm theo hình ảnh chụp minh họa chân thực thì bài căn bản sẽ trượt.

 

Lại thêm một khoản thu nhập nữa, những xung quanh tuy thấy rõ con cụ thể nhưng ai nấy đều thèm , ghen tị mặt.

 

là chăm học chữ khác, kiếm tiền nhẹ nhàng ! Tống tri thanh thế cũng coi như một công việc đàng hoàng còn gì.”

 

“Cũng chắc nhé, các bà mấy tri thanh khác xem, ai cũng chữ với văn cả ? Có thấy bài của họ tòa soạn chọn đăng bao giờ .”

 

“Chẳng lẽ là do bài của họ ảnh chụp kèm theo?”

 

“Không , đó Triệu tri thanh cũng mượn máy ảnh của Cao tri thanh chụp hình đấy thôi, mà thấy tin tức gì .”

 

“Cho nên cái vẫn xem , xem bản lĩnh thực sự của từng đứa.”

 

Triệu Vũ Âm những lời bàn tán xì xào của đám phụ nữ mà tức đến mức phổi như nổ tung.

 

Tống Vi, Tống Vi, là Tống Vi! Tại từ ngày cô xuyên tới đây, cứ hễ đụng Tống Vi là chuyện gì cũng thuận buồm xuôi gió!

 

Lúc mới xuyên sách khi xuống nông thôn, Triệu Vũ Âm vẫn luôn đinh ninh đối thủ của là nữ chính.

 

một núi thể hai hổ, nữ chính ở đó thì một kẻ may mắn ông trời chọn lựa như cô tính là cái thá gì? Nữ phụ chắc?

 

Khi Triệu Vũ Âm hạ quyết tâm, cô tuyệt đối kép phụ cho khác, cô nghịch tập vươn lên nữ chính, giẫm đạp nữ chính nguyên tác chân!

 

Thế nhưng ngờ rằng, khi xuống nông thôn, cô kịp đối đầu với nữ chính thì một kẻ thậm chí còn chẳng hề nhắc tên trong sách đè bẹp .

 

Triệu Vũ Âm trừng mắt Tống Vi với ánh ngập tràn oán độc.

 

Tống Vi: “Hai tròng mắt của cô cần nữa đúng ?”

 

Ăn gan hùm mật gấu mà dám trừng mắt cô như thế. Chẳng hiểu ông trời nghĩ cái gì mà để cho một đứa não tàn thế xuyên sách, năng lực , chỉ thông minh cũng bằng .

 

Triệu Vũ Âm vội thu ánh mắt của :

 

“Sao cô vô cớ mắng c.h.ử.i khác thế, gì cô .”

 

Tống Vi đảo mắt khinh bỉ: “Bớt đem cái chỉ thông minh của cô khoe mẽ . Hai con mắt trợn trừng như sắp rớt ngoài, cái bộ dạng nghiến răng nghiến lợi xí thế nào tự soi gương bao giờ ?”

 

Nói xong, cô vui vẻ cầm phiếu nhận tiền nhuận bút bước , định bụng tìm lúc rảnh rỗi sẽ cùng Lâm Chấn lên thị trấn gửi tiền sổ tiết kiệm.

 

Mấy bà thím xung quanh xúm thì thầm to nhỏ với :

 

“Ánh mắt con bé Triệu tri thanh trông ghê thật đấy, cứ như ăn tươi nuốt sống Tống tri thanh .”

 

“Xì, tài cán mà bài chọn, tính khí hung hăng thế , hẹp hòi quá thể.”

 

“Mấy bà chẳng gì cả! Con bé Triệu tri thanh thích thằng Lâm Chấn, thế nên Tống tri thanh mới gai mắt đấy. Quan hệ tình địch với mà, thấy tình địch giỏi giang hơn thì trong lòng mà dễ chịu cho nổi.”

 

Đàn bà ở nông thôn vốn ăn to lớn, họ cứ ngỡ là đang thì thầm to nhỏ nhưng từng câu từng chữ đều lọt sạch tai Triệu Vũ Âm. Cô tức đến đỏ hoe hai mắt, dứt khoát vứt cả cuốc xẻng thèm việc nữa mà bỏ về!

 

Mấy tiểu đội trưởng thấy thế liền quát lên: “Làm cái gì đấy! Có việc nữa hả mấy !”

 

Việc đồng áng thì đương nhiên vẫn tiếp tục .

 

Trên đường về, ánh mắt Triệu Vũ Âm tràn ngập vẻ oán hận độc địa, cô luôn cảm thấy Tống Vi sinh là để khắc chế .

 

Có Tống Vi ở đây, những thứ cô đều thể nào chạm tay tới .

 

“Không , tuyệt đối thể tiếp tục như thế !”

 

Giờ phút , sự thôi thúc của lòng đố kỵ và oán hận đến tột cùng, trong đầu Triệu Vũ Âm chợt nảy sinh ý nghĩ g.i.ế.c c.h.ế.t Tống Vi.

 

“Chỉ cần nó, chuyện sẽ trở đúng quỹ đạo của nó.”

 

“Tất cả đều tại nó! Nó vốn nên tồn tại đời ! Mình sống một kiếp , tuyệt đối thể sống nghèo hèn và uất ức hơn cả kiếp !”

 

“Mình mới là nhân vật chính, mới là đứa con trời chọn! Tất cả chuyện đều là của Tống Vi! thế, tất cả đều do nó!”

 

 

Loading...