Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 332: Ve Sầu Non

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:59:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cùng việc như Lâm Chấn và Tống Vi còn hai nhà nữa.

 

Mật ong nguyên chất thì nỡ đem cho, nhưng nước mật ong pha loãng thì thể chia sẻ .

 

Số mật ong rừng , phía Tống Vi thu tổng cộng 38 cân, gần tròn 40 cân.

 

Ít nhất là nhà đại đội trưởng cũng tới 23 cân.

 

Quan trọng nhất là trong mật ong phấn hoa của nhiều cây t.h.u.ố.c quý, vị ngọt thanh tự nhiên mà hề khé cổ ngấy ngán.

 

Ngày nào cũng pha nước mật ong rừng uống thì cả sẽ khỏe khoắn, sảng khoái hơn hẳn.

 

Lâm Chấn đem biếu Quý lão một chai, ông cụ chỉ mới nếm thử một ngụm thốt lên kinh ngạc:

 

“Đây đúng là đồ quý hiếm thực sự! Mảng mật ong của các cháu phần lớn là mật hoa câu kỷ tử, hàm lượng dinh dưỡng của nó tầm thường chút nào . Bình thường chăm pha nước uống cho sức khỏe, trong nhà già cũng nên uống nhiều .”

 

Lâm Chấn gật đầu: “Vâng, chúng cháu ạ.”

 

Đồ thế , Tống Vi đương nhiên cũng để dành riêng một phần cho trai và ruột.

 

Ăn hết thì sang năm rừng kiếm tiếp một chuyến.

 

Trong lúc Lâm Chấn nấu cơm, Tống Vi cầm vài con nhộng ong về phòng.

 

Con chim ưng non bên trong đói đến mức kêu quang quác liên hồi.

 

Thấy Tống Vi bước , nó lập tức há to mỏ chờ đút ăn.

 

Tống Vi dùng chiếc kẹp gỗ nhỏ do Lâm Chấn tự đẽo, gắp một con ấu trùng béo mầm nhét mỏ nó, con nhóc liền nuốt chửng ngay tức khắc.

 

Bây giờ chim ưng non mở mắt, đầu tiên nó thấy chính là Tống Vi, hơn nữa đó phần lớn thời gian đều do Lâm Chấn cùng Tống Vi mớm mồi, nên nó sớm coi hai như bố ruột của .

 

Cứ hễ đói bụng là nó há to mỏ kêu chiêm chiếp đòi ăn.

 

Chim ưng non lúc trông ưa hơn nhiều. Những chỗ trơ trụi da thịt đây nay mọc lên lớp lông tơ trắng muốt bồng bềnh, ngoại trừ phần gốc cánh và đỉnh đầu lông mọc kín, thì bây giờ nó thể xem như một cục bông xù trắng nõn nà.

 

Con nhóc lười chảy thây, ngoài ăn thì chỉ ngủ.

 

nó lớn nhanh, ban đầu chỉ bằng ngón tay cái của lớn, bây giờ lông tơ bung xòe trông to cỡ lòng bàn tay trẻ con.

 

Nuốt một con nhộng ong vỡ bọc dịch béo ngậy, chim ưng non vẻ thích thú vô cùng, cái cổ nhỏ vươn dài hơn nữa, mỏ há to, tiếng kêu cũng lảnh lót, vang dội hơn.

 

Tống Vi gắp thêm một con sâu béo múp đưa tới, con nhóc háu ăn đớp lấy một cách đầy sốt sắng.

 

Chẳng bao lâu , sâu trong chiếc bát nhỏ hết sạch.

 

Chim ưng non ngơ ngác , dường như vẫn còn thèm thuồng miệng.

 

Tống Vi nhẹ nhàng giữ lấy chiếc mỏ nhỏ vẫn đang định há to của nó:

 

“Ăn hết , còn nữa .”

 

“Chíu”

 

Con nhóc hẳn là no căng diều , nhưng lẽ do quá mê món nhộng ong béo ngậy nên dù no nê vẫn ăn thêm nữa.

 

Mùi thơm ngào ngạt của món nhộng ong chiên giòn bên chỗ Lâm Chấn bắt đầu lan tỏa , khiến trong khắp điểm tri thanh đều chun mũi hít hà.

 

“Món gì mà thơm phức thế ? Quá đáng thật đấy! Từ ngày Lâm Chấn dọn sang đây ở, hầu như ngày nào chỗ cũng bay đủ loại mùi thơm nức nở, cái cảm giác ngửi thấy mà ăn khó chịu c.h.ế.t , hu hu hu…”

 

Tống Vi và Lâm Chấn chẳng thiếu thịt ăn, thức ăn nấu mùi thơm bay ngào ngạt khắp bốn phía.

 

Điều đối với những thanh niên tri thanh chỉ nấu nướng qua loa cho đầy bụng mà chẳng khác nào một sự tra tấn, một cực hình khủng khiếp!

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Thỉnh thoảng sang ăn chực một bữa thì , chứ ai mà đủ dày mặt để ngày nào cũng vác bát sang xin ăn cơ chứ.

 

Hôm nay cũng , mùi thơm quả thực quyến rũ đến mức chịu nổi.

 

Cao Nhạc nhịn , bưng bát mì bước khỏi phòng, nhất quyết sang xem xem hôm nay hai món gì mà ngon thế.

 

Đến khi thấy thứ mà Lâm Chấn đang chiên trong chảo, Cao Nhạc cùng mấy khác: “!”

 

“Mùi thơm nức mũi nãy giờ là từ mấy con sâu rán đấy ?”

 

, bảo món ngon lắm mà.”

 

Tống Vi bắt đầu thưởng thức, cô thảy một con miệng nhai giòn rụm rôm rốp.

 

“Mọi nếm thử ?”

 

thử, cho thử với!”

 

Mùi thơm quá đỗi hấp dẫn, Cao Nhạc dày mặt gõ gõ miệng bát của .

 

“Chỉ một con thôi nhé, cũng nhiều nên chẳng chia thêm .”

 

“Rõ !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-332-ve-sau-non.html.]

Cao Nhạc dù cũng là đàn ông con trai, tuy lúc việc đồng áng khi còn chẳng bằng phụ nữ, nhưng gan thì vẫn phần nhỉnh hơn một chút.

 

Cậu nhắm tịt mắt ném ngay con nhộng mồm.

 

Ngay đó hai mắt sáng rực lên: “Ngon tuyệt!”

 

“Thấy ! Món chẳng cần tay nghề nấu nướng gì nhiều, chỉ cần chiên ngập dầu rắc thêm tí muối hạt là xong. Có điều tốn dầu ăn một chút, nhưng chỗ dầu thừa vẫn dùng mà.”

 

Cao Nhạc và Triệu Tốc thì thiếu dầu ăn.

 

Ngặt nỗi thứ bọn họ thiếu lúc là nhộng ong.

 

Triệu Tốc cũng ăn thử một con, quả đúng là kiểu ăn một ăn thêm mãi.

 

Đám Lý Quyên c.ắ.n răng nhắm mắt nếm thử một miếng, đó khỏi tiếc nuối:

 

“Chẳng tìm tổ ong ở nữa, chứ bảo tận rừng sâu thì thôi, dám .”

 

Đối với việc Tống Vi rủ họ lấy tổ ong, trong lòng chẳng hề chút để bụng bất mãn nào.

 

Dù là bạn bè thiết, nhưng ai nấy đều chừng mực, chuyện gì cũng xía .

 

Hơn nữa họ đều , tổ ong rừng đó tận sâu trong núi hoang, cheo leo vách đá cao.

 

Cứ cho là họ gan rừng sâu chăng nữa thì cũng chẳng ai dám trèo lên vách đá dựng .

 

Con cái lớn lên ở nông thôn leo cây, trèo núi tay chân thoăn thoắt, nhưng bọn họ thì khác, leo nổi.

 

Huống hồ nghĩ cũng , nhiều tổ ong đến mức chia đều cho tất cả hái, kéo hết thì bầy ong rừng sống bằng niềm tin .

 

“Tổ ong thì , nhưng một thứ khác đấy.”

 

Người lên tiếng là Lâm Chấn.

 

Anh : “Bây giờ đang là mùa bắt ve sầu non. Bắt ve sầu non về đem chiên giòn ngập dầu giống như nhộng ong thế , ăn cũng ngon lắm.”

 

Nghe , đám Cao Nhạc lập tức hào hứng hẳn lên:

 

“Mau xem nào, tìm thế nào?”

 

Hiện tại vị giác của họ món nhộng béo ngậy khơi dậy, ai nấy đều nếm thử ve sầu non xem .

 

“Buổi tối là dễ tìm nhất, nếu ngại phiền thì tối nay bắt luôn.”

 

Tống Vi: “Em cũng nữa!”

 

Món ve sầu non thực chất chính là ấu trùng ve sầu chuẩn lột xác.

 

Vào thời buổi thiếu thốn thịt thà, ve sầu non cũng coi như một món ăn mặn béo ngậy.

 

Có điều món chiên ngập dầu mới ngon, mà phần lớn dân tiếc dầu ăn, thành ve sầu non xong hương vị chẳng .

 

Một vài đứa trẻ con thì xiên từng con ve sầu non que nướng thẳng lửa để ăn. Chẳng riêng gì ve sầu non, đến cả châu chấu chúng cũng nướng trui lên ăn ngon lành.

 

Thế nhưng ngon và thơm nhất vẫn là đem chiên giòn.

 

Ăn tối xong, đợi trời sập tối, những thanh niên tri thanh hứng thú đều hăm hở kéo lên núi tìm ve sầu non.

 

Ấu trùng ve sầu non lúc chui từ lòng đất lên, đang trong giai đoạn chuẩn bám cành lột xác.

 

Thời điểm chúng phần lớn đều bám chặt cây hoặc cọng cỏ.

 

Lên đến triền núi họ mới phát hiện cũng những khác đang soi ve sầu non, điều đông lắm, đa phần là đám thanh niên trai tráng dồi dào sức lực hoặc lũ trẻ con trong làng.

 

“Anh Lâm Chấn, mấy chị cũng lên đây bắt ve sầu non !”

 

Cả nhóm vui vẻ chào hỏi .

 

“Ừ, các em cứ bắt tiếp , bọn sang mé bên tìm.”

 

Khu rừng rộng mênh mông, chẳng việc gì xúm một chỗ kẻo sinh xích mích đáng .

 

Mọi cầm đèn pin rọi khắp nơi, nhanh đó bắt đầu thu hoạch.

 

“Tìm thấy , tìm thấy ! Có con ?”

 

“Bên nhiều lắm !”

 

Mấy cô nữ tri thanh thấy hình dáng ve sầu non thì sợ hãi như tưởng tượng.

 

So với những con sâu mềm nhũn nhớp nháp thì loại vỏ cứng cáp dễ tiếp nhận hơn nhiều.

 

Không ai cũng đèn pin riêng, dù món đồ cũng tốn một khoản tiền nhỏ.

 

Thế nên thỉnh thoảng vài ba dùng chung ánh sáng của một chiếc đèn pin để tìm.

 

Mọi bàn bạc xong xuôi, ve sầu non bắt sẽ mang về để ngày mai cả nhóm cùng chế biến liên hoan một bữa.

 

 

Loading...