Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 331: Nước Mật Ong

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:59:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lấy trộm tổ ong thành công, cả nhóm vắt chân lên cổ chạy thục mạng xuống núi.

 

Đàn ong đuổi theo một quãng đường khá xa, cuối cùng đành giận dữ vo ve bay trở về.

 

vách núi vẫn còn nhiều tổ khác của chúng.

 

“Ha ha ha ha… Khương Văn Vũ, mũ của đội kỹ kìa, mắt sưng vù cả một vòng !”

 

“Cậu còn mặt mũi , tự cái tay xem!”

 

họ cũng chẳng dân lấy mật chuyên nghiệp, lúc tuy chuẩn kỹ càng nhưng rốt cuộc vẫn xảy đủ thứ chuyện bất ngờ.

 

May mà gì đáng ngại.

 

Bị loại ong đốt thì da chỉ sưng lên một chút, chứ độc tính nguy hiểm nào khác.

 

Tuy đau và trông vẻ khó coi, nhưng thu hoạch cực kỳ lớn.

 

“Tổ ong to nặng, mật chắc chắn ít , còn là mật ong rừng nguyên chất nữa chứ.”

 

Mọi đều vô cùng vui vẻ, lãng phí thời gian thêm nữa mà vội vã mang tổ ong khỏi núi.

 

Ở ngoài lâu quá khéo mật chảy mất, thôi cũng thấy xót ruột.

 

Tổ ong do Tống Vi và Lâm Chấn hái là to nhất.

 

Cả nhóm cứ thế khiêng tổ ong khỏi núi, thu hút ít sự chú ý của dân làng.

 

“Nhiều tổ ong thế các tìm ở !”

 

“Đây là mật ong rừng đúng , ngon mắt quá, lúc rủ với.”

 

“Mấy đứa tìm ở thế? Mật ong bán , nhượng cho một ít .”

 

Tổ ong quá lớn nên căn bản chẳng thể giấu giếm, cũng tiện nhét bao tải vì miệng bao , nhét thì bắt buộc bẻ gãy.

 

Nghĩ đến cảnh bẻ gãy mật chảy tràn lan là thấy tiếc đứt ruột, thế nên họ dứt khoát cứ quang minh chính đại vác tổ ong khỏi núi.

 

Mật ong là thứ ai tìm nấy hưởng, thể chia chác như thịt săn .

 

“Tận sâu trong rừng già bác ơi! Ở trong đó nếu Lang Nhất, Lang Nhị với Lâm Chấn dẫn đường thì ai mà dám . Vách núi dựng cheo leo, cháu suýt ngã mấy , ong còn dữ tợn lắm. Cháu mặc kín mít, đội mũ cẩn thận thế mà vẫn ong chui đốt cho thành cái bộ dạng ma chê quỷ hờn đây .”

 

“Tổ ong chỉ bấy nhiêu, ai cũng đòi chia phần thì chúng cháu lấy cái gì nữa. Mọi tưởng đây là rau cải trắng mà ở cũng .”

 

“Không cho , bấy nhiêu nhà cháu ăn còn chẳng đủ. Hôm nay cho bác thì ngày mai bao nhiêu tới đòi?”

 

“Nhường đường chút nào, nhường đường chút ! Đừng chen lấn kẻo nát tổ ong, mật chảy các bác xót chứ cháu xót lắm đấy!”

 

Cả nhóm chật vật mãi mới thoát khỏi vòng vây của đám đông, vội vàng rảo bước về nhà.

 

Tống Vi và Lâm Chấn về điểm tri thanh, những khác thì ai về nhà nấy.

 

Năm bên nhà Đại gia gia mang về hai mảng tổ ong, một mảng to và một mảng nhỏ hơn.

 

Hai em Khương Văn Dũng mang về một mảng tổ khá lớn, chỉ nhỏ hơn mảng của Tống Vi và Lâm Chấn một chút.

 

Khi Tống Vi và Lâm Chấn về đến điểm tri thanh, những công đều xúm xem.

 

bảo sáng sớm nay chẳng thấy hai trong phòng, hóa là rủ lấy mật ong rừng !”

 

“Vãi chưởng, tổ ong to thế , to quá thể đáng luôn!”

 

Triệu Tốc và Cao Nhạc - hai ấm lớn lên ở thành phố lớn - từng thấy tổ ong nào to dường , khi về nông thôn thậm chí còn từng thấy tổ ong ngoài đời thực.

 

Lúc cả hai kinh ngạc đến ngây , cứ vây quanh tổ ong tròn xoe mắt thốt lên từng hồi cảm thán.

 

“Tổ ong gì mà to thế , đỉnh thật đấy!”

 

“Khoan hãy vắt mật, máy ảnh , để lấy máy ảnh chụp một kiểu tạo dáng với cái tổ ong !”

 

Cao Nhạc ba chân bốn cẳng chạy về phòng tìm máy ảnh.

 

Trước đây thấy Tống Vi cầm máy ảnh chụp hình, cũng thèm thuồng nên thư về nhà kể khổ, xin gia đình mua một chiếc gửi tới.

 

Cao Nhạc và Triệu Tốc phiên tổ ong tạo dáng chụp ảnh, đủ tư thế thể nghĩ đều một kiểu, còn nhiệt tình chụp cho các thanh niên tri thanh khác mỗi một tấm.

 

“Xong nào? Bọn vắt mật .”

 

“Xong xong , để bọn phụ một tay.”

 

Dù tổ ong chẳng của nhưng vẫn sẵn lòng giúp đỡ.

 

Tống Vi và Lâm Chấn cũng hào phóng, cắt từng miếng sáp ong cỡ bàn tay trẻ con đưa cho mỗi .

 

“Tặng đấy.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-331-nuoc-mat-ong.html.]

Bé Hắc Đản cũng một phần.

 

Hắc Đản cầm miếng sáp ong căng mọng, trong veo c.ắ.n một miếng to, vị ngọt lịm tan khiến hai mắt bé sáng rực lên.

 

“Ngon quá, ngọt thật, thơm nức mũi luôn!”

 

“Ư ử ư…”

 

Con cáo háu ăn cũng dày mặt sán gần.

 

Tống Vi: “Lát nữa chị pha nước mật ong cho mấy đứa, bây giờ đừng nghịch ngợm quậy phá.”

 

Trong tổ ong còn khá nhiều những con ấu trùng trắng mập, chính là nhộng ong.

 

Trông thì vẻ đáng sợ, nhưng thứ hàm lượng dinh dưỡng cực kỳ cao, đem chiên giòn bằng dầu thì thơm nức mũi!

 

Tống Vi ở mạt thế thứ gì mà từng ăn, mấy con sâu nhỏ béo múp míp mà hai mắt cô sáng quắc lên.

 

“Lâm Chấn, Lâm Chấn, em ăn nhộng ong chiên giòn.”

 

“Được.”

 

Họ gắp nhộng ong riêng , đám con gái như Bạch Vân Kiều thấy sâu lúc nhúc trong bát thì phần chịu nổi.

 

“Cái mà cũng ăn ?”

 

Tống Vi: “Đương nhiên , ngon cực kỳ còn thơm nữa.”

 

Cao Nhạc xoa xoa cánh tay: “Eo ơi, thôi thấy rợn hết cả .”

 

Sau khi nhặt hết nhộng ong , họ mới bắt đầu dùng vải xô mỏng bọc lấy phần tổ ong bóp vụn để vắt mật.

 

Dòng mật ong màu vàng sẫm đặc quánh, trong suốt và óng ánh tuyệt như hổ phách men theo lớp vải xô chảy ròng ròng xuống chiếc chậu tráng men sạch sẽ.

 

Mùi hương ngọt ngào lan tỏa khắp gian, khiến đám lớn trẻ con xem náo nhiệt ngoài cổng thèm đến mức ứa cả nước miếng.

 

Nhìn ngửi thôi cũng thấy ngọt ngào .

 

Lượng mật trong tổ ong đậm đặc và căng tràn, họ mất đến ba tiếng đồng hồ mới vắt xong bộ mật.

 

“Tay dính quá chừng.”

 

Thế nhưng ai nấy đều chẳng nỡ xả nước rửa trôi, dứt khoát đưa tay lên miệng l.i.ế.m láp sạch sẽ từng ngón một.

 

Mọi cùng l.i.ế.m ngón tay nên cũng chẳng còn thấy ngượng ngùng gì nữa.

 

Tống Vi đám vây quanh ngoài cửa: “Tấm vải xô với xác tổ ong bọn cháu chuẩn tráng qua nước, uống nước mật ong ?”

 

Mật ong nguyên chất thì nỡ cho , vì ngoài cổng đông quá, kẻ quen lạ đủ cả, cho thật thì chỗ mật chẳng còn bao nhiêu.

 

Thế nhưng nước mật ong tráng thì thể chia cho uống một ngụm.

 

“Uống chứ, uống chứ! Cảm ơn Tống tri thanh nhé, để bọn nếm thử chút vị ngọt xem nào, he he.”

 

Còn bảo là nước giặt vải xô, thì tấm vải bám bao nhiêu mật ngọt lịm họ đều thấy rõ mồn một.

 

Tống Vi và Lâm Chấn chẳng hề keo kiệt, cạo vét lớp mật dính vải mà múc thẳng nước đổ tráng.

 

Chẳng mấy chốc, một chậu lớn nước mật ong ngọt lịm xong.

 

Độ ngọt vẫn còn đậm.

 

Chính Tống Vi cũng nếm thử một ngụm.

 

Sau khi múc riêng một ít cho mấy con ch.ó con sói trong nhà, phần còn bưng cổng.

 

“Chỉ hai cái bát thôi, xếp hàng ngay ngắn mỗi một bát nhé, ưu tiên trẻ con .”

 

Bát họ mang cũng là loại bát tô to.

 

Đồ ngọt là thứ trẻ con mê nhất. Đám nhỏ xếp thành hai hàng, hai đứa đầu bưng bát, Lý Quyên và Lưu Lâm Lâm phụ trách dùng muôi múc bát giúp, tránh để bọn trẻ chạm thẳng tay chậu nước mật ong.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

ở nông thôn cũng quá câu nệ sạch sẽ, nhất là trẻ con, đôi bàn tay nhỏ lúc nào cũng lấm lem bùn đất.

 

Bên cạnh còn đặt một thùng nước sạch để tiếp theo tráng qua bát khi uống.

 

“Ngọt quá mất!”

 

“Em cảm ơn chị Lý, chị Lưu, chị Tống và Lâm Chấn ạ!”

 

Được uống nước mật ong ngọt lịm, miệng đứa nào đứa nấy cũng dẻo quẹo, chẳng ngại phiền phức mà ngoan ngoãn cúi đầu cảm ơn từng một.

 

Sau đó, chúng hớn hở chạy với vẻ mặt ngập tràn hạnh phúc, mau mau về gọi nhà tới uống ké một ngụm nước mật ong thơm ngọt mới !

 

Nước mật ong trong chậu còn khá nhiều, Tống Vi cũng chẳng bận tâm, cứ để uống đến khi nào hết thì thôi.

 

 

Loading...