Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 330: Xuất Phát Đi Lấy Tổ Ong

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:59:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe lấy mật ong vách đá hoang dã, Đại gia gia tuổi cao sức yếu thì phản ứng gì lớn, nhưng mấy con trai và cháu trai của ông thì lập tức phấn khích hẳn lên.

 

“Mật ong vách đá á, nhiều ? Em !”

 

Đại gia gia nghiêm giọng quát: “Tất cả im lặng cho tao.”

 

Ông cụ ở trong cái nhà vẫn uy quyền, mấy thanh niên lập tức im bặt dám ho he tiếng nào nữa, chỉ dám dùng ánh mắt tha thiết nóng bỏng chằm chằm Lâm Chấn.

 

Đại gia gia rít một t.h.u.ố.c lào.

 

“Bầy ong vách đá đó đông ?”

 

Tống Vi gật đầu: “Nhiều lắm ạ, nhưng mà tít tận sâu trong rừng già cơ.”

 

Đại gia gia gật đầu: “Thằng cả với thằng hai, hai đứa mày theo, còn thì ở nhà hết, ai cả.”

 

Ba đứa cháu trai đang độ tuổi sung sức vạm vỡ của Đại gia gia lập tức ấm ức lẩm bẩm cãi :

 

“Tại thế ạ, chuyện chẳng nên để lớp trẻ bọn cháu ?”

 

Đại gia gia gõ gõ tẩu thuốc: “Lớp trẻ , chính vì tụi mày còn quá trẻ con, tính tình bốc đồng nông nổi đấy! Tụi mày thật sự tưởng hái tổ ong là trò chơi chắc? Suốt cả dọc đường , bất kể là trong rừng rậm là lúc leo vách núi đều vô cùng nguy hiểm, tụi mày để Lâm Chấn với đồng chí Tống sang bảo vệ tụi mày ?”

 

Tống Vi thì cảm thấy chẳng vấn đề gì to tát, hổ với gấu cô còn dám đ.ấ.m vỡ mặt nữa là, chẳng lẽ bảo vệ nổi mấy .

 

“Đại gia gia, mấy Mộc Đầu thì cứ để các cùng ạ, cho dù hái tổ ong thì đồ đạc trong rừng cũng nhiều lắm, chỉ cần chạy lung tung thì sẽ gặp nguy hiểm ạ.”

 

Ba thanh niên trẻ tuổi đều chớp chớp mắt chằm chằm Lâm lão đại gia.

 

Đại gia gia : “Ông chỉ sợ ba cái đứa chừng mực đến lúc đó vướng chân vướng tay hai đứa, đừng thấy chúng nó to xác thế thôi chứ việc hấp tấp cẩu thả chẳng chín chắn tí nào .”

 

Ba đứa cháu trai giận mà dám gì.

 

Lâm Chấn khuyên thêm: “Đông thì cũng an hơn mà ông, cứ để các họ cùng ạ.”

 

Trong ba một nhiều tuổi hơn Lâm Chấn, hai còn thì nhỏ tuổi hơn một chút.

 

Cuối cùng ông cụ cũng đồng ý cho ba thanh niên đang tuổi trai tráng, thấy cái gì cũng hừng hực nhiệt huyết theo.

 

Tuy nhiên còn mũ trùm chống ong đốt nữa, cho nên hẹn sáng mai mới xuất phát.

 

Bà cụ mang chiếc màn cũ rách nỡ vứt .

 

“Cái màn dùng bao nhiêu năm , rách mấy lỗ to tướng dùng nữa, để bà may mũ chống ong cho mấy đứa. Phải tìm thêm mấy cái mũ rơm nữa chứ trong nhà đủ , lúc nhớ mặc quần áo dày , ai ủng mưa thì xỏ luôn, cả găng tay nữa, tuyệt đối để lộ một tấc da thịt nào ngoài đấy, đốt cho sưng vù cả bọc to tướng lên đấy.”

 

Bà lão càu nhàu dặn dò từng li từng tí, Tống Vi và Lâm Chấn đều ngoan ngoãn gật đầu tỏ ý ghi nhớ kỹ càng.

 

Rời khỏi nhà Đại gia gia, hai ghé qua nhà đại đội trưởng.

 

Nghe sắp lấy tổ ong, hai con trai của đại đội trưởng cũng phấn khích kém.

 

Phần lớn đàn ông sinh vốn m.á.u thích phiêu lưu mạo hiểm , so với cuộc sống đồng áng tẻ nhạt ngày qua ngày khác lặp lặp , thỉnh thoảng thám hiểm một phen cuộc sống mới thấy kích thích .

 

Có điều đại đội trưởng bận việc dứt , Khương Văn Dũng và Khương Văn Vũ thì đều đòi bằng hết.

 

Hạnh Hoa thẩm: “Thế để thím may mũ lưới chống ong cho mấy đứa.”

 

“Dạ cần Hạnh Hoa thẩm, Đại nãi nãi đang may cho bọn cháu ạ.”

 

Hạnh Hoa thẩm : “Thế , thể để một bà lão còng lưng hết việc chứ, thím sang phụ một tay đây.”

 

Nói xong, Hạnh Hoa thẩm liền tất tả chạy sang bên đó ngay.

 

May mấy cái mũ đó cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian.

 

Chuẩn sẵn sàng đấy, sáng sớm hôm mỗi đeo một chiếc gùi lưng cùng tiến trong rừng.

 

Suốt dọc đường , mấy trai trẻ đều vô cùng phấn khởi.

 

Thỉnh thoảng thấy thỏ rừng gà rừng chạy vụt qua, Lang Nhất cùng đàn sói liền lao vút đuổi bắt.

 

“Tuyết Hoa chạy nhanh lên, c.ắ.n lấy nó!”

 

Con ch.ó chăn cừu nhà đại đội trưởng cũng dắt theo, lúc đang hăng hái bám sát đuôi Lang Nhất cùng săn mồi.

 

Phải công nhận một điều, Tuyết Hoa lớn lên trông vô cùng thanh tú xinh xắn, là một con ch.ó cái ưa .

 

Đặt tên là Tuyết Hoa cũng là vì nền lông đen nhạt của nó điểm xuyết những đốm lông trắng muốt, qua trông chẳng khác nào những bông tuyết đang rơi xuống .

 

Tuyết Hoa hiện tại cũng là một cô ch.ó ba tháng tuổi , kỹ năng săn mồi tuy thể lợi hại bằng bọn Lang Nhất nhưng cũng đang học hỏi nhanh.

 

Lang Nhất cũng cách chăm sóc nó, đuổi kịp thỏ rừng liền c.ắ.n một phát, đợi thỏ rừng thương chạy chậm mới nhường cho Tuyết Hoa đuổi theo tập tành săn bắt.

 

Cuối cùng, sự trợ giúp của Lang Nhất, Tuyết Hoa ngậm một con thỏ rừng béo mầm hãnh diện chạy về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-330-xuat-phat-di-lay-to-ong.html.]

 

“Tuyết Hoa giỏi lắm!”

 

Khương Văn Vũ mừng rỡ thụp xuống vò đầu nó khen ngợi.

 

Tuyết Hoa vui sướng sủa gâu gâu mấy tiếng, đó liền vẫy đuôi chạy tót sang tìm Lang Nhất.

 

Tống Vi: “Sao kiểu gì cũng thấy Lang Nhất giống như đang tự nuôi dưỡng cô vợ nhỏ từ bé thế nhỉ.”

 

Tuyết Hoa nhan sắc đỉnh cao, xinh xắn, Lang Nhất là giống sói thuần chủng, oai phong lẫm liệt.

 

Sau nếu hai đứa nó thật sự đến với sinh một bầy con lai, chẳng sẽ hình dáng nữa, nghĩ thôi mà thấy mong chờ .

 

Khương Văn Vũ hì hì: “Sau nếu hai đứa nó thành đôi thật, sinh bầy ch.ó con thì nhà chia đôi nhé chị?”

 

Chẳng cần nghĩ cũng , con của Lang Nhất và Tuyết Hoa chắc chắn sẽ đắt hàng như tôm tươi cho mà xem.

 

“Để hẵng tính, Tuyết Hoa giờ còn bé lắm.”

 

Vừa rôm rả, dọc đường bọn họ săn kha khá con mồi .

 

Càng sâu trong rừng già, tần suất xuất hiện của thú rừng càng nhiều hơn, nhưng độ cảnh giác của chúng cũng cao hơn hẳn.

 

“Sắp tới nơi .”

 

“Em thấy !”

 

Khương Văn Vũ chẳng trèo tót lên cây từ lúc nào, đang như con khỉ vươn cổ xa xăm.

 

“Đằng kìa, ôi trời ơi nhiều dã man luôn!”

 

Mấy thanh niên khác cũng nhịn mà tìm một cái cây to trèo lên xem, một cái ai nấy đều kích động thốt lên những tiếng kinh ngạc ngớt.

 

Đến khi bước gần tận nơi thì mắt ai nấy đều mở to hết cỡ vì choáng ngợp.

 

“Chậc… Bầy ong đông quá thể, bu kín mít rợn cả tóc gáy.”

 

Vách núi tuy dốc hiểm trở, nhưng vẫn đường mòn để leo lên, chỉ là hết sức cẩn thận từng bước chân.

 

“Hay là mấy đứa trẻ tụi mày đừng trèo lên nữa, sảy chân ngã xuống từ đó chuyện đùa .”

 

“Sao thế chứ bác? Núi dốc đến mấy mà tụi cháu từng leo qua cơ chứ.”

 

đấy ạ, đằng chẳng chỗ đặt chân ? Trên vách đá còn dây leo chằng chịt nữa, chắc chắn ngã ạ.”

 

Đã cất công tới tận đây , thể chịu khác chứ.

 

“Muốn lên cũng , nhưng mấy đứa chú ý cẩn thận, đừng tham hái quá nhiều tổ ong đấy, cứ hai hợp sức mang xuống một mảng tổ là đủ .”

 

“Dạ , ạ.”

 

Bọn họ đặt gùi xuống đất nóng lòng bám vách đá leo lên.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Lâm Chấn thủ linh hoạt nhất nên đầu mở đường, tìm những chỗ đặt chân chắc chắn để dẫn lối.

 

Tống Vi ở phía cùng để bọc lót.

 

May phía tổ ong một gờ đá đủ chỗ để , chỉ điều tổ ong ở vị trí cao quá tầm với.

 

Mọi gần, bầy ong mật lập tức kinh động liền bay túa vây quanh.

 

May mà ai nấy đều mặc quần áo dày cộp, mặt mũi cũng che chắn bằng lớp màn lưới cẩn thận, tuy vướng víu cản trở tầm một chút nhưng ong mật thể đốt xuyên qua tổn thương họ .

 

“Lâm Chấn, nâng em lên , để em trèo lên cắt tổ ong.”

 

Lâm Chấn gật đầu, trực tiếp ôm lấy bắp chân cô, nhẹ nhàng nâng bổng cả cô lên cao như .

 

“Anh Chấn lực tay của đỉnh thật đấy!”

 

Mấy bên cạnh đều bội phục sát đất.

 

“Chúng tìm chỗ nào thấp hơn một chút mà cắt tổ ong .”

 

Tống Vi dùng d.a.o cắt lấy hai phần ba mảng tổ ong, những khác thì tản những chỗ xa Tống Vi một chút để cắt, thể cắt quá dồn dập cùng một khu vực .

 

“Ái chà, găng tay em đeo chặt một con đốt trúng !”

 

“Ong nhiều quá bu kín cả mũ lưới của em , đằng chẳng thấy đường sá gì nữa cả!”

 

Tiếng la ó ồn ào nhốn nháo của nhóm Khương Văn Vũ vang lên, khi cắt tổ ong, cả bọn liền khênh mảng sáp ong khom lưng chạy lon ton với vẻ mặt đầy lấm lét như ăn trộm.

 

“Chạy mau chạy mau , em thấy ở thêm lúc nữa là lũ nó nổi điên lên c.ắ.n c.h.ế.t mất thôi!”

 

 

Loading...