Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 33: Người Nhà Họ Lâm Tìm Tới
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hơn nữa bác Hắc Đản .”
Tống Vi vốn chẳng hề ý định giấu giếm những chuyện tồi tệ mà nhà họ Lâm , cô vạch áo cho đại đội trưởng xem vết thương Hắc Đản.
Chỉ liếc mắt một cái, đại đội trưởng kìm nén nổi cơn thịnh nộ.
“Sao bọn họ thể tay độc ác đến thế cơ chứ!”
Đại đội trưởng rốt cuộc vẫn đ.á.n.h giá quá thấp sự đê hèn của gia đình . Ông cứ ngỡ họ chỉ cho Hắc Đản ăn no bắt thằng bé lụng vất vả mà thôi.
Con nhà nghèo sớm lo toan, thời buổi nhà nào cũng khó khăn, con nít mấy tuổi phụ giúp việc nhà chẳng là chuyện hiếm. Những việc Hắc Đản tuy mệt nhọc nhưng cũng khó lòng can thiệp.
Còn về cái ăn, trong thôn thấy Hắc Đản đáng thương thì thỉnh thoảng lén lút giúp đỡ chút ít, chứ thời buổi nhà ai cũng thiếu thốn lương thực, bữa nào cũng ăn no là điều tưởng.
Bởi vì chuyện đó quá đỗi quen thuộc và phổ biến, nên việc Hắc Đản lụng vất vả, chịu đói chịu khát tuy thấy nhà họ Lâm quá đáng thật, nhưng cũng chẳng lập trường gì để chỉ trích.
Thế nhưng đ.á.n.h đập một đứa trẻ nông nỗi thì tính chất khác. Cơn giận bốc lên ngùn ngụt trong lòng, đại đội trưởng càng lúc càng thấy chán ghét cái gia đình đến tận cổ.
Thấy thái độ của đại đội trưởng như , Tống Vi lựa đúng thời cơ ghé sát : “Đại đội trưởng, cháu một cách, nên .”
Đại đội trưởng vốn đang nổi trận lôi đình, thấy cô xích gần thì mí mắt giật mạnh hơn.
Ông lấy lạ thật đấy, cô gái Tống Vi rõ ràng trông ngoan ngoãn hiền lành, nào ông cũng cảm giác cô chẳng ấp ủ ý định gì thế nhỉ.
Hít sâu một , đại đội trưởng quyết định kiên cường đón nhận cơn bão táp sắp tới.
“Nói .”
“Cháu thể nhận nuôi Hắc Đản ?”
“Cái gì cơ?”
Lúc Hắc Đản cũng mở to hai mắt cô, trong con ngươi đen láy ngập tràn sự kinh ngạc lẫn xúc động khôn xiết.
Đại đội trưởng suýt chút nữa sặc khói thuốc: “Khụ khụ khụ... Cô bảo cô nhận nuôi Hắc Đản á?”
Ông Tống Vi bằng ánh mắt như kẻ vấn đề về đầu óc.
“Cô ham cái gì ở nó chứ?”
Tống Vi vỗ nhẹ đầu Hắc Đản, thật thà : “Nhóc con chăm chỉ lắm ạ, vả nuôi nó cũng chẳng tốn bao nhiêu lương thực.”
Vẻ mặt đại đội trưởng lúc khó tả đến tột cùng.
“Không tốn bao nhiêu lương thực? Cô đang đùa đấy ?”
Thời buổi lương thực quý giá chừng nào?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Ông bực bội : “Cô là một tri thanh từ thành phố xuống nông thôn, lương thực lĩnh bây giờ nuôi còn chẳng đủ no mà đòi nuôi Hắc Đản? Cô tưởng nó là ch.ó mèo, cứ tùy tiện cho miếng ăn là lớn đấy ? Chưa đến chuyện ăn uống, quần áo đồ dùng các thứ cần tiền chắc...”
Đại đội trưởng tuy giải quyết dứt điểm vấn đề của Hắc Đản, nhưng cũng hố cô gái nhỏ Tống Vi .
Ông cho rằng Tống Vi chỉ là một cô bé từ thành phố về, cái gì cũng hiểu rõ, nhất thời nổi lòng thấy Hắc Đản đáng thương nên mới nhận nuôi.
chuyện cứ một câu là xong ?
“Đồng chí Tống, cô lòng , nhưng nuôi một con chuyện nhỏ. Cứ cho là bàn đến chuyện lương thực quần áo , nhà họ Lâm hạng dễ dây . Cô mà dắt Hắc Đản , bọn họ sẽ bám riết lấy cô, đến lúc đó cô đừng mong một ngày yên .”
Hắc Đản Tống Vi bảo nhận nuôi ban đầu còn vui mừng, nhưng đại đội trưởng , cõi lòng bé bỗng chốc hụt hẫng và xót xa vô cùng.
“Chị Tống, em cần chị nuôi , em thể tự nuôi sống bản mà.”
Cậu bé ôm chặt lấy cổ Tống Vi, vùi đầu vai cô, trong giọng nghẹn ngào mang theo tiếng .
Cậu bé gây thêm phiền phức cho chị Tống, càng nhà họ Lâm bám riết lấy phiền chị.
Lời hiểu chuyện xen lẫn tiếng nức nở của Hắc Đản khiến đại đội trưởng xong trong lòng cũng thấy chua xót khôn nguôi.
Cái nhà họ Lâm đúng là tạo nghiệp mà.
“Không , cháu cách. mà đại đội trưởng , cháu đến tìm bác chủ yếu là để đ.á.n.h tiếng một tiếng thôi. Hôm qua cháu đ.á.n.h Lâm Hữu Phú một trận, hôm nay chắc chắn bọn họ sẽ đến gây chuyện với cháu. Đến lúc ầm ĩ lên, bác đừng thiên vị trong thôn là ạ.”
Đại đội trưởng đen mặt: “ là loại như thế ?”
Tống Vi lấy lệ: “Vâng , bác là công bằng nhất , nhưng ngộ nhỡ hươu vượn ảnh hưởng đến phán đoán của bác thì , đúng ạ?”
Đại đội trưởng: “... Cút việc mau.”
“Dạ , thế cháu dắt Hắc Đản nhé.”
Hôm nay cô vẫn cùng tổ với Cao Nhạc trồng cải thảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-33-nguoi-nha-ho-lam-tim-toi.html.]
Cải thảo và củ cải đều lớn nhanh chịu rét , ở vùng Đông Bắc cứ đầu đông là thể thu hoạch .
Cao Nhạc thấy Tống Vi liền mừng rỡ như vớ ruột, hớn hở chẳng khác nào một gã béo nặng hai trăm cân.
“Chị, cuối cùng chị cũng đến chị ơi.”
Cao Nhạc nịnh bợ mặt.
“Lần phần đất em nhận cũng bằng hôm qua, hai đứa trồng xong hết chị?”
Tống Vi đặt Hắc Đản sang một bên: “Không ngoại lực quấy rầy thì chắc là xong.”
Lúc Cao Nhạc vẫn hiểu hai chữ “ngoại lực” trong miệng cô rốt cuộc nghĩa là gì.
Động tác của Tống Vi vẫn nhanh nhẹn như khi, mang hình mảnh mai yếu đuối như Lâm Đại Ngọc nhưng những công việc nặng nhọc chẳng khác nào Lỗ Trí Thâm.
Chiếc cuốc nhỏ vung lên trong tay cô vun vút phát tiếng gió.
Xưa Đại Ngọc chôn hoa, nay Tống Vi trồng rau.
Khổ nỗi khuôn mặt cô quá đỗi xinh , nên mấy cái việc đào đất trồng rau nặng nhọc rơi tay cô toát lên một nét lạ kỳ.
Đã thế cô còn tranh thủ hóng chuyện với mấy thím ở luống đất bên cạnh.
Nào là chuyện nhà nọ chồng nàng dâu đại chiến, bà lão mặt dày nhà sang vườn rau nhà hàng xóm chiếm hời, thậm chí cả chuyện đứa con nít nhà ai đái dầm đuổi đ.á.n.h khắp sân, những chuyện vặt vãnh như thế cô đều chăm chú lắng từng chút một.
Tiêu chí hàng đầu là hóng chuyện phân biệt lớn nhỏ, dẫu là chuyện lông gà vỏ tỏi cũng thể bàn tán đến mức nước bọt bay tứ tung.
Hắc Đản cũng hề rảnh rỗi. Cậu bé cẩn thận xổm xuống, cố gắng để quần áo dính bùn đất, tuổi còn nhỏ xíu phụ giúp cắm cây giống, còn khéo léo hơn cả một thanh niên to xác như Cao Nhạc.
Cao Nhạc: “... Em thế thấy hổ độn thổ luôn đấy.”
Hắc Đản chị Tống đang thoăn thoắt cuốc hố phía , đôi mắt xinh xắn cong cong thành hình trăng khuyết.
Trước ở nhà họ Lâm, bé chỉ việc quần quật hết và những bữa cơm chẳng bao giờ no, ngày nào khuôn mặt nhỏ cũng nhăn nhó rầu rĩ.
Bây giờ ở bên cạnh chị Tống, dẫu vẫn việc nhưng bé thấy vui lắm, từng giây từng phút đều ngập tràn niềm vui.
Thế nhưng trẻ con còn quá nhỏ thì thể việc ngoài đồng quá lâu, Tống Vi liền bảo bé bên bờ ruộng nghỉ ngơi.
Có điều Hắc Đản chẳng chịu yên, gốc cây một lát chạy tót ruộng giúp đỡ.
Đám trẻ con cùng trang lứa trong thôn lúc đều đang tung tăng chạy nhảy chơi đùa, thấy Hắc Đản hiểu chuyện như , ngay cả Cao Nhạc cũng thấy xót xa.
Thế nhưng tâm trạng vui vẻ của Hắc Đản chẳng duy trì bao lâu, bởi vì nhà họ Lâm kéo tới.
Dẫu cách vẫn còn khá xa, nhưng nỗi sợ hãi ăn sâu tận xương tủy khiến cả bé run rẩy bần bật ngay khi thấy bóng dáng nhà họ Lâm.
Cậu bé vội vàng vứt cây cải giống xuống, đôi chân trần thoăn thoắt chạy vội về phía Tống Vi.
“Chị Tống ơi.”
Giọng Hắc Đản vô cùng hoảng hốt, ngón tay run rẩy chỉ về hướng nhà họ Lâm đang tới: “Họ... bọn họ đến .”
Tống Vi theo hướng tay Hắc Đản chỉ, ôi chao, đội hình kéo đến xem chừng hề nhỏ.
“Tống tri thanh ở ? Con tiện nhân mặt dày Tống Vi mau cút đây cho bà!”
Những xung quanh đang việc thấy cảnh tượng , bất kể đàn ông đàn bà đều đồng loạt rướn dài cổ chờ xem trò .
“Tống tri thanh, gọi cô kìa.”
Một giọng đầy ác ý vang lên, đầu thì là quen.
Chính là Lưu Quế Phân mồm to.
Tiếng gào lập tức giúp nhà họ Lâm xác định mục tiêu.
Lúc kéo đến là đàn bà con gái nhà họ Lâm: Lâm lão thái, con dâu cả, con dâu thứ hai, con dâu út cùng với con gái của bà .
Người thường bảo tướng do tâm sinh, diện mạo của Lâm lão thái thuộc đúng cái dạng cay nghiệt, xảo quyệt điển hình.
Lâm lão thái dẫn theo đám đàn bà con gái trong nhà đằng đằng sát khí bước tới, ánh mắt săm soi đ.á.n.h giá Tống Vi.
Đặng Xuân Hoa, vợ của con cả nhà họ Lâm thì chẳng nhiều kiên nhẫn như thế, dù hôm qua Tống Vi đ.á.n.h chính là con trai cưng như vàng như ngọc của mụ.
Mụ hùng hổ lao thẳng tới định túm lấy tóc của Tống Vi.
“Con tiện nhân , mày dám đ.á.n.h con trai tao, bà đây quyết tha cho mày!”