Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 329: Thú Thật
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:59:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Vi: “Tóm là cho dù cơ hội em cũng tuyệt đối về , em với Triệu Vũ Âm đến từ hai nơi khác , chỗ của em là một thế giới còn đáng sợ hơn cả thời kỳ chiến tranh loạn lạc.”
Thời kỳ chiến tranh dù vẫn còn lương thực quân nhu, còn ở thế giới của cô, bất kể là thực vật động vật đều mang theo bức xạ c.h.ế.t .
Con sống sót thì chỉ thể đỏ mắt tìm những loại thức ăn chỉ bức xạ thấp một chút để nuốt bụng.
xác suất mỗi ngày tìm là vô cùng ít ỏi, mà ăn đồ chứa bức xạ trong thời gian dài thì tuổi thọ sẽ rút ngắn, da mọc những đốm đen đau đớn thấu xương, khi lớn tuổi một chút thì xương cốt và nội tạng trong đau đớn đến mức chỉ tự sát cho xong.
“Anh bao giờ thấy hạt lúa mì và hạt gạo to bằng hạt đậu nành ? Những loại lương thực đó rõ ràng phát triển dị thường đến thế, nhưng cả một cánh đồng lúa mì đồng lúa rộng hơn chục mẫu, phần thể ăn tới một phần vạn vạn.”
“Mặt trời bầu trời độc, một khi chiếu nắng quá lâu, các cơ năng trong cơ thể sẽ dần dần suy kiệt.”
“Một ngày mà tìm thức ăn thì thứ duy nhất thể bỏ mồm là loại dịch dinh dưỡng dở tệ khó nuốt, thậm chí còn chẳng tiền mà mua nổi dịch dinh dưỡng.”
“Mỗi ngày đều vô c.h.ế.t vì đủ loại nguyên nhân, c.h.ế.t vì bệnh tật do bức xạ, c.h.ế.t vì dị thú c.ắ.n xé khi ngoài thu thập vật tư, hoặc là chính những đồng loại g.i.ế.c c.h.ế.t, mà lý do phần lớn g.i.ế.c vô cùng đơn giản, chỉ vì một miếng ăn mà thôi.”
“Thậm chí thức ăn đó cũng chẳng bao nhiêu, chỉ cần là lượng thức ăn đủ nhét bụng trong một ngày thôi là kẻ khác nhòm ngó xuống tay g.i.ế.c hại .”
Trong lòng Lâm Chấn chấn động dữ dội, ngờ… ngờ một thế giới tàn khốc đến nhường .
Anh căn bản thể tưởng tượng nổi.
Chỉ Tống Vi miêu tả một cách hời hợt nhẹ tênh như thôi, Lâm Chấn cũng thể cảm nhận mức độ nguy hiểm đến rợn của thế giới đó.
Tống Vi tiếp: “Vào thời điểm đó, dân của thế giới còn bằng ba mươi phần trăm tổng dân hiện tại .”
“Cho nên dù cho em cơ hội, em cũng tuyệt đối trở cái thế giới ngày ngày bôn ba trốn chạy mà bụng vẫn đói meo đó nữa.”
Lâm Chấn đột nhiên dậy ôm chặt lấy cô lòng: “Sẽ về , em nhất định sẽ cái nơi như thế nữa.”
Hóa là , thảo nào thủ của cô xuất sắc đến thế, ở một nơi nguy hiểm tột cùng như , e rằng dù là một bình thường thì thủ cũng chẳng thể kém cỏi .
Tống Vi ôm : “Thế nên em cảm kích phận đưa em tới thế giới , nơi đối với Triệu Vũ Âm lẽ là một thế giới trong tiểu thuyết, nhưng đối với em, nơi là chân thực, và cũng là thiên đường.”
Cô chẳng hề e ngại việc thẳng thắn rõ lai lịch của bản , chỉ giấu nhẹm chuyện dị năng gian mà thôi.
Thế giới kiếp của cô nát bét tàn tạ, chẳng ai tới đó, cũng chẳng giá trị nghiên cứu gì.
Trên cô cũng chẳng báu vật hiếm khó tìm nào, điều bất thường duy nhất chỉ là dị năng sức mạnh tuyệt đối của bản mà thôi.
Tống Vi thầm may mắn dị năng của chỉ đơn thuần là sức lực lớn.
Bằng nếu như giống những khác thể thao túng các nguyên tố tự nhiên, thì thu hút sự chú ý trừ phi cả đời bao giờ sử dụng tới.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nếu như Lâm Chấn thể tiếp nhận lai lịch của cô, thì cô cũng sẽ miễn cưỡng bản ở bên cạnh .
Tống Vi vô cùng tỉnh táo, chuyện yêu đương tình cảm và việc ăn no mặc ấm cùng sự an của bản , cô dứt khoát chọn vế .
Cô khẽ đẩy vòng tay của Lâm Chấn : “Vậy nên bây giờ rõ lai lịch của em , vẫn kiên quyết cưới em chứ?”
Trong lúc chuyện, Tống Vi thẳng mắt , chỉ cần Lâm Chấn một chút chột né tránh là cô đều thể thấy rõ mồn một.
Thật may, trong mắt Lâm Chấn chỉ sự kiên định vững vàng.
“Đương nhiên .”
“Anh chỉ cần xác định em gián điệp, gây phương hại tới sự bình yên của đất nước, thì bất kể em đến từ , vẫn sẽ chọn kết hôn với em.”
“Đồng chí Tống Vi, xin em cũng hãy tin tưởng , những chuyện em hôm nay tuyệt đối để cho thứ ba , cùng em hết quãng đời còn !”
Lâm Chấn nghiêm túc hệt như đang lời tuyên thệ gia nhập Đảng , bất kể là nét mặt giọng điệu đều vô cùng trang nghiêm và trịnh trọng.
Tình cảm ở thời đại phần lớn đều thuần khiết, một khi nhận định đối phương, chỉ cần thể cùng sống qua ngày, chuyện xằng bậy, thì sẽ nắm tay trọn cả một đời.
Tống Vi đặt bàn tay lòng bàn tay rộng lớn đang chìa của .
“Đồng chí Lâm Chấn, xin chỉ giáo nhiều hơn.”
Bốn mắt , trong đáy mắt cả hai đều ngập tràn ý ấm áp.
Tống Vi kiễng chân khẽ hôn lên đôi môi mỏng của một cái, Lâm Chấn đỏ ửng cả hai vành tai, chủ động cúi đầu sâu thêm nụ hôn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-329-thu-that.html.]
Sau khi Tống Vi rõ chuyện về lai lịch của , cách hai ở bên càng thêm tự nhiên và mật khăng khít hơn.
Cả điểm tri thanh dường như đều thể thấy những bong bóng màu hồng phấn ngọt ngào bay từ hai họ.
“Sao cứ cảm giác hai bọn họ dạo dính như sam thế nhỉ, mà cũng thèm đối tượng ghê.”
Rõ ràng cũng chẳng hành động nào quá mức mật.
Chỉ là lúc Tống Vi đ.á.n.h răng thì Lâm Chấn buộc tóc lên giúp cô, hoặc lúc ăn cơm thì cứ liên tục gắp những món cô thích ăn bỏ bát cô.
Miệng còn ngừng lẩm bẩm dặn dò ăn nhiều một chút kẻo đói bụng.
Không chứ, cô ăn như thế mà còn đủ nhiều , sức ăn của cô bằng hai họ gộp đấy!
Khổ nỗi ánh mắt của Lâm Chấn là sự đau lòng chân thành từ tận đáy lòng, cứ luôn cảm thấy cô ăn quá ít.
“Cậu mà tìm đối tượng ở đây, về thành phố sợ bác gái nện cho một trận .” Cao Nhạc ôm con ch.ó nhỏ Minh Minh .
Triệu Tốc: “Sao, ý kiến gì ?”
Cao Nhạc: “Không ý kiến, quan trọng là mắt ai ?”
Chuyện đó thì đúng là thật.
“Chuyện hôm qua với bọn họ ?”
Sau khi ăn cơm xong, Tống Vi hỏi Lâm Chấn, cô đang ám chỉ chuyện của Triệu Vũ Âm.
“Nói .”
Lâm Chấn chuyện với hai lính đặc cảnh vùng danh nghĩa tri thanh , điều chỉ là vô tình thấy Triệu Vũ Âm cũng đang tìm kiếm lăng mộ vương gia mà thôi.
Còn về việc Triệu Vũ Âm chuyện lăng mộ vương gia thì bảo là rõ.
Sau cho dù Triệu Vũ Âm bắt, cô khai chuyện là xuyên sách thì chuyện đó cũng chẳng liên quan gì tới nữa, cứ để cấp tự xem xét mà xử lý cô .
Điều duy nhất là tuyệt đối thể để Triệu Vũ Âm lai lịch thực sự của Tống Vi.
“Vậy hôm nay chúng rừng , lấy mật ong.”
Tống Vi bây giờ đang thèm thuồng đống mật ong vách đá lắm .
“Đừng vội, nhờ Hạnh Hoa thẩm dùng màn cũ may cho chúng bộ đồ lưới trùm đầu chống ong .”
“Có cần một tiếng với đại đội trưởng và các chú các bác bên nhà Đại gia gia ? Chúng cùng lấy mật ong, vách núi nhiều lắm, ken đặc cả mảng lớn, chúng chỉ cần để một ít cho bầy ong qua mùa đông là .”
“Được đấy, đại đội trưởng đây từng lấy mật ong rừng , tìm chú khi chú để bao nhiêu là đủ để tổn hại tới gốc rễ của bầy ong.”
Nói là , hai qua xem tình hình bên chỗ xây nhà .
Đông thì sức mạnh lớn, về khoản ăn uống thì Lâm Chấn và Tống Vi chẳng hề keo kiệt chút nào, ăn no nê nên việc cũng hăng say.
Đến nay xây xong mấy bức tường kiên cố .
Tống Vi mang theo một thùng chè đậu xanh sang đó, trong chè cho nhiều đường, uống ngọt lịm cả họng.
Mấy thợ và dân làng uống một bát chè đậu xanh mát lạnh bụng là miệng ngọt ngào hạ hỏa, đ.á.n.h giá về hai họ càng thêm phần .
“Hai đứa cứ yên tâm giao căn nhà cho bọn chú, đảm bảo dùng bảy tám chục năm cũng chẳng hỏng hóc nổi !”
Lâm Chấn: “Dạ, các chú còn cần gì nữa thì cứ bảo với cháu nhé, chúng cháu xin phép đây ạ.”
“Được , cháu.”
Rời khỏi công trình, hai họ tới nhà Đại gia gia , đúng lúc cả nhà đang ăn cơm, đều vô cùng nhiệt tình vẫy tay gọi hai ăn cùng.
“Dạ thôi Đại gia gia, chúng cháu ăn mới qua đây ạ, tới chủ yếu là chút việc.”
Anh đem chuyện Tống Vi tìm thấy một mảng lớn tổ ong vách đá hoang dã kể , đó hỏi: “Nhà lấy một ít về dùng ạ?”