“Chị ơi chị hưởng quá đấy, đối tượng cao trai còn nấu ăn ngon thế , hai đúng là một đôi trời sinh đất tạo mà!”
Lúc Cao Nhạc đang sức nịnh bợ, khéo Lâm Chấn thấy tiếng động liền bước ngoài.
Anh : “Hôm nay món thịt kho tàu.”
Sau đó sang hỏi nhóm Cao Nhạc: “Muốn ăn ?”
Mọi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
“Muốn !”
“Vậy thì ăn cùng luôn .”
Anh nấu cơm kho cá đều quen tay từng nồi to tướng, quả thực nhiều.
Những tới ăn chực cũng chẳng dám chiếm hời.
Hai công t.ử nhà giàu Cao Nhạc và Triệu Tốc đưa thẳng phiếu thịt, những khác cũng mang theo trứng gà hoặc bột mì tới góp cùng.
Lâm Chấn dứt khoát dọn bàn giữa sân, nấu thêm một nồi hầm thập cẩm to đùng.
Tuy là món hầm thập cẩm nhưng mùi vị đậm đà thiếu thứ gì.
Mọi ăn uống vô cùng thỏa mãn.
“Mà , cái đồng chí Vinh mới tới nào cũng về muộn thế nhỉ?”
“Ai mà , thật cứ thấy kỳ quặc , chẳng chút cảm giác tồn tại nào cả, nhắc chắc cũng chẳng nhớ trong viện .”
“Nhắc tới gì, kể cho các cái , mấy đại nương buôn chuyện, ở đại đội bên cạnh một đôi vợ chồng đỉnh chóp luôn, gã đàn ông ngoài tằng tịu với gái góa, con mụ vợ chuyện tức quá cũng ngoài kiếm đàn ông ngủ cùng, giờ gã chồng chuyện , hai bên đang đ.á.n.h túi bụi kìa.”
Tin giật gân thế!
Tống Vi cảm giác như bỏ lỡ một vụ hóng hớt bạc tỷ!
Thế là hai mắt cô sáng rực lên, chống cằm chăm chú lắng .
Lâm Chấn bề ngoài như đang , nhưng thực chất suy nghĩ bay tới đồng chí họ Vinh mà bọn họ nhắc tới lúc nãy .
Hiện tại nắm rõ, tên Vinh chính là một tên gián điệp.
Sau khi ăn xong, cũng điều, chẳng đợi Tống Vi và Lâm Chấn động tay, cả đám xúm dọn bàn rửa bát sạch sẽ.
Ăn no nê xong xuôi, ánh trăng trò chuyện rôm rả, thấy thời gian cũng kha khá mới ai về phòng nấy.
Tống Vi lựa lúc vắng liền lẻn sang phòng Lâm Chấn, kể chuyện đụng độ Triệu Vũ Âm núi.
“Cô cũng chuyện về lăng mộ vương gia ?”
Lâm Chấn chút kinh ngạc.
Theo như quan sát, hành vi cử chỉ của Triệu Vũ Âm tuy kỳ lạ, nhưng cô bất kỳ tiếp xúc nào với đám gián điệp mới đúng chứ.
Tống Vi gật đầu, đó thuật tỉ mỉ những lời Triệu Vũ Âm lẩm bẩm cùng với suy đoán của bản cho .
Cô chẳng hề giấu giếm điều gì.
Lâm Chấn xong mà con ngươi chấn động liên hồi!
Tiểu thuyết cái gì, xuyên sách cái gì, là những thứ quái quỷ gì thế .
Đầu óc Lâm Chấn cuồng, một cách chính xác hơn là thế giới quan của đang đập xây .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-328.html.]
“Vậy nên, thế giới của chúng thực chất là một cuốn tiểu thuyết?”
Chuyện vượt quá phạm trù nhận thức của .
Lâm Chấn nhíu chặt mày: “Em để bình tĩnh một chút .”
Tống Vi chống cằm chằm chằm: “Cô bảo tương lai vốn dĩ là giàu nhất thế giới, là một đại phản diện đấy, thể như thế nữa , suy nghĩ gì ?”
Vừa cô dùng một ngón tay chọc chọc má .
Lâm Chấn nắm lấy bàn tay cô, chút bất lực.
“Người giàu nhất thế giới cái gì chứ, nếu như đ.á.n.h đổi bằng tính mạng của Hắc Đản, thà rằng cần.”
Còn cả cái nhà Lâm lão thái nữa, xem bây giờ bản vẫn còn quá mềm lòng.
Anh dám tưởng tượng nếu như Tống Vi, lẽ kết cục của Hắc Đản sẽ thực sự…
Lúc Lâm Chấn rơi cảm giác tự trách sâu sắc.
Anh quá tự phụ, lúc còn ở trong quân đội, cho dù bản thể về , nếu nhờ đồng đội bớt chút thời gian ghé qua thăm nom thì lẽ cũng chẳng dẫn tới một kết cục bi t.h.ả.m như .
May mà, thật may mà…
Lâm Chấn lúc dâng lên một cảm giác như nhặt mạng sống kiếp nạn, đồng thời trong lòng càng thêm cảm kích Tống Vi vô cùng.
“Cảm ơn em.”
Giọng điệu Lâm Chấn vô cùng nghiêm túc: “Trước đây quá ngu ngốc, cũng đ.á.n.h giá quá thấp sự tàn độc của lòng .”
Tống Vi gật đầu: “Em cũng thấy đây ngốc thật, nhưng suy cho cùng chuyện cũng chẳng của , nên trách nhất bản , mà là kẻ thủ ác gây chuyện đó.”
Tự dằn vặt bản thà rằng dồn sức trừng trị kẻ khác.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Chuyện cũng qua , hiện tại Hắc Đản vẫn còn sống khỏe mạnh, vì tự trách thì chi bằng nghĩ cách trả thù kẻ địch cho sướng .
Lâm Chấn nặng nề gật đầu: “Anh hiểu .”
“Thế còn em…”
Vẻ mặt Lâm Chấn phức tạp: “Em cũng… giống như Triệu Vũ Âm ?”
Suy một ba, khi lai lịch của phụ nữ Triệu Vũ Âm , thì điều bất thường Tống Vi đều trở nên vô cùng dễ hiểu.
Tống Vi: “Coi như là , lúc em tới thì “Tống Vi” ở đây c.h.ế.t , nhưng em hề đây là thế giới trong một cuốn sách, em cứ nghĩ đơn thuần là thời gian ngược trở mà thôi.”
Lâm Chấn kìm nắm chặt lấy tay cô: “Vậy em về nữa ?”
Tống Vi hỏi : “Nếu như em vẫn thể về thì ?”
Cổ họng Lâm Chấn khô khốc: “Thế giới tương lai chắc chắn là lắm nhỉ, từ Triệu Vũ Âm là thể thấy , thế giới hiện tại cái gì cũng thiếu thốn, chắc chắn thể sánh bằng nơi đó , nếu em thể trở về thì nhất định sẽ sống một cuộc sống hơn bây giờ nhiều.”
“Anh nỡ xa em.”
“ nếu em về, cũng nỡ giữ em nơi chịu khổ .”
Một thế giới tươi hơn, và một thế giới vẫn còn đang trong thời kỳ nghèo khó bủa vây.
Lúc suy nghĩ trong đầu Lâm Chấn vô cùng hỗn loạn, bàn tay càng siết chặt lấy tay Tống Vi hơn.
Tống Vi búng tay một cái giòn tan mặt .
“Đừng nghĩ nhiều thế nữa, em về , hơn nữa thế giới của em chẳng gì cho cam.”