Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 327
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:59:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đi bộ suốt hai tiếng đồng hồ, hổ thì chẳng thấy , nhưng cô vô tình tìm một thứ đồ ngoài ý .
Tổ ong vách đá hoang dã!
Thị lực của cô , từ đằng xa thấy bầy ong bu kín mít treo lơ lửng vách núi.
Ở cách xa như thế mà còn rõ mồn một, Tống Vi chẳng dám tưởng tượng đến gần thì nó sẽ to đến mức nào.
“Chậc… Đồ thì là đồ đấy, tiếc là đồ bảo hộ.”
Tổ ong nhiều to như thế, chỉ dùng khói hun thì chẳng ăn thua.
Cứ thế mà liều mạng xông lên, khéo cô đốt sưng vù thành một kẻ béo ú hơn hai trăm cân mất!
“Không , cả, dù gì tổ ong cũng ở đây , đợi chuẩn đầy đủ lấy cũng .”
Tự an ủi bản xong, Tống Vi bắt đầu tìm thảo d.ư.ợ.c trong rừng: ngũ vị tử, xuyên long cốt, rễ ngũ gia bì gai, còn tìm ba tai xích linh chi.
Ngoài dự kiến, cô còn phát hiện thêm một vạt cây câu kỷ tử, mọc tương đối nhiều.
Cô nhớ tới vạt kỷ t.ử phát hiện năm ngoái, thầm tính hái hết kỷ t.ử ở chỗ hẵng qua bên hái tiếp.
“Không ngờ cả hắc kỷ t.ử lẫn hồng kỷ t.ử đều đủ.”
Chúng mọc ngay phía vách núi treo đầy những tổ ong mật hoang dã .
Trong những tổ ong chắc hẳn mật hoa kỷ tử, còn là mật hoa kỷ t.ử tự nhiên, thứ giá trị t.h.u.ố.c cao.
Nghĩ tới đây, Tống Vi kìm ngẩng đầu lên một cái, thèm đến mức nước miếng suýt nữa thì chảy ngoài.
Đến gần , tổ ong vách đá quả thực vô cùng đồ sộ, tầng tổ ong màu vàng sẫm ken đặc những con ong mật bò lúc nhúc.
Đứng ở cách xa như thế mà vẫn thấy tiếng ong vo ve ồn ã rợp trời.
Mặt trời ngả về tây, Tống Vi đẩy nhanh tốc độ hái kỷ tử.
Vạt kỷ t.ử cô hái ròng rã suốt hơn ba tiếng đồng hồ.
thành quả cũng khiến vô cùng hài lòng.
Để tiết kiệm thời gian, hắc kỷ t.ử và hồng kỷ t.ử cô hái trộn chung một chỗ, non nửa bao tải, ước chừng hơn bốn mươi cân.
Hái hòm hòm , cô bỏ hết gùi, huýt một tiếng sáo dài, bầy sói chạy chơi quanh quẩn gần đó lập tức trở .
“Đi thôi, về nhà nào.”
Ánh chiều tà buông xuống, Tống Vi cất bước chân nhẹ nhàng về.
Lúc sắp khỏi khu vực rừng sâu, cô bất ngờ thấy một bóng .
Triệu Vũ Âm.
Thị lực của Tống Vi , thính giác cũng vô cùng nhạy bén, cô thấy Triệu Vũ Âm khi đối phương kịp phát hiện .
Tống Vi một thủ thế, Lang Nhất và Lang Nhị lập tức dừng bước, đồng thời đè giữ năm con sói con .
“ qua đó xem thử, Lang Nhất Lang Nhị hai đứa trông chừng chúng nó nhé.”
Tháo gùi xuống tìm một góc khuất giấu kỹ, Tống Vi rón rén bước gần phía Triệu Vũ Âm.
Lúc , mặt Triệu Vũ Âm tràn ngập vẻ sốt ruột và bực bội.
“Rốt cuộc là ở chỗ nào cơ chứ, trong sách cũng chỉ phạm vi đại khái, bảo tìm thế nào đây.”
Tống Vi khẽ nhướng mày, trong sách? Vậy nên thế giới mà bọn họ đang sống là một cuốn tiểu thuyết? Triệu Vũ Âm là xuyên sách ?
Thứ mà cô tìm, chẳng lẽ chính là lăng mộ vương gia mà đám gián điệp đang ráo riết săn lùng?
Quả nhiên ngay giây liền thấy cô lẩm bẩm tiếp: “Kho báu khổng lồ thế nhất định tìm cho bằng , nhưng con mãng xà khổng lồ canh giữ lăng mộ với đủ loại cạm bẫy bên trong thì tính bây giờ? Trong sách, nam nữ chính phát hiện lăng mộ vương gia nhưng suýt nữa con rắn nuốt chửng, cuối cùng mới bất đắc dĩ báo cáo cho nhà nước.
Tuy cuối cùng họ cũng chẳng lấy kho báu bên trong, nhưng họ nhận huân chương danh dự, còn nhặt một miếng ngọc bội và một chiếc vòng tay vàng trong hang động, tất cả đều trở thành nguồn vốn khởi nghiệp để họ kinh doanh và dấn chính trường.”
Triệu Vũ Âm c.ắ.n móng tay, lẩm bẩm một cách đầy thần kinh:
“Trong sách địa chỉ cụ thể nhỉ? Hay là quên mất ?”
Dù một cuốn tiểu thuyết dài hơn hai triệu chữ, ai mà nhớ chi tiết vanh vách cho nổi chứ.
“Hiện tại nam nữ chính đều tới đại đội Bình An, là xuyên tới đây, chẳng chứng minh bây giờ trở thành nữ chính ? Thế thì những kho báu cũng thuộc về chứ.”
“Chờ khi tìm , nghĩ cách tiết lộ địa chỉ cho đám gián điệp , để bọn họ nộp mạng, như thế cũng coi như trừ hại cho đất nước .”
Còn về chuyện báo cáo lăng mộ cho nhà nước, cô đắn đo một hồi, cuối cùng lòng tham vẫn chiến thắng, cô độc chiếm khối tài sản kếch xù bên trong lăng mộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-327.html.]
“Chỉ cần đống của cải đó, sẽ trở thành giàu nhất thế giới!”
“Hừ, Lâm Chấn cái đồ mù mắt, coi gì thì sẽ khiến thể trở thành giàu nhất nữa, đến lúc đó để xem còn thanh cao bao lâu.”
“Còn cả con tiện nhân Tống Vi nữa, rốt cuộc là xảy sai sót ở chỗ nào chứ, kệ , cứ tìm địa chỉ lăng mộ vương gia tính.”
Thế nhưng cứ hễ nghĩ tới bầy rắn trong lăng mộ vương gia miêu tả trong tiểu thuyết là Triệu Vũ Âm rùng một cái.
Cô sợ rắn nhất đời.
vì để thể trở thành giàu nhất thế giới, cô liều mạng!
Nghe Triệu Vũ Âm lải nhải suốt dọc đường, Tống Vi cũng thu thập ít thông tin hữu ích.
Thế giới cô đang sống là một thế giới trong tiểu thuyết, đương nhiên Tống Vi cũng vì thế mà cảm thấy ở đây chỉ là những nhân vật trang giấy.
Tất cả đều sống động vô cùng, chắc chắn là những con bằng xương bằng thịt.
Lâm Chấn trong tương lai sẽ là giàu nhất thế giới, nhưng là một đại phản diện.
Bởi vì khi giải ngũ trở về thì em trai c.h.ế.t, chân cũng chữa khỏi, con đường trở thành giàu nhất, g.i.ế.c sạch cả nhà Lâm lão thái.
Đồng thời, sự tồn tại của bản cô vốn dĩ hề trong cốt truyện gốc.
Còn cả cặp nam nữ chính từng xuất hiện nữa, hai thì cần bàn tới.
Triệu Vũ Âm lẩm bẩm nhiều nhất chính là lăng mộ vương gia, thể thấy cô thực sự khao khát kho báu giàu nứt đố đổ vách .
Những lời lải nhải phía là mấy câu vô nghĩa, Tống Vi thèm bám theo nữa mà rời .
Có lẽ, cô thể lợi dụng Triệu Vũ Âm một chút.
Quay chỗ bầy sói đeo gùi lên lưng, cô liền thấy tiếng hét thất thanh đầy t.h.ả.m thiết của Triệu Vũ Âm.
“Rắn, rắn a a a!”
Tống Vi:.
Lá gan bé tí tẹo như thế mà cũng đòi tìm lăng mộ vương gia, rốt cuộc là ai cho cô sự tự tin đấy chứ.
Không cô nghĩ xuyên sách là thành nữ chính mới, cái thứ gọi là hào quang nữ chính bảo hộ đấy chứ?
Đừng , Triệu Vũ Âm thật sự nghĩ như thế đấy.
Tống Vi chẳng buồn để ý tới cô , dắt mấy con sói khỏi núi.
Thật khéo , giữa đường chạm mặt một Triệu Vũ Âm đang trong bộ dạng vô cùng chật vật.
Bốn mắt , Triệu Vũ Âm ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu.
“Hừ, đừng tưởng Lâm Chấn chọn cô là cô thắng, nhất định sẽ khiến các hối hận!”
Tống Vi: “Đầu óc cô vấn đề ?”
Triệu Vũ Âm: “Rất nhiều chuyện đều đổi , sự tồn tại của cô chỉ khiến Lâm Chấn thui chột ý chí phấn đấu mà thôi, nhất định sẽ hối hận vì chọn !”
Trong tiểu thuyết , lúc Lâm Chấn bắt đầu phát triển thế lực của ở chợ đen .
theo quan sát của cô suốt thời gian qua, Lâm Chấn căn bản chẳng mấy khi bén mảng tới chợ đen.
Hắc Đản vẫn còn sống, yêu, chân cẳng cũng lành lặn, thế nên chẳng còn mối thù hận ngút trời động lực để ép bản trở nên hùng mạnh nữa.
Tống Vi tặng cho cô ba chữ: “Bệnh thần kinh!”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nói xong liền sải bước rời .
Triệu Vũ Âm tức tối giậm chân: “Đợi đến khi trở thành giàu nhất thế giới, đầu tiên tha chính là hai !”
Vừa bước chân điểm tri thanh, Tống Vi ngửi thấy một mùi thơm ngào ngạt xộc thẳng mũi.
Bụng cô lập tức kêu ùng ục biểu tình.
Mùi vị quen thuộc , chắc chắn là Lâm Chấn nấu cơm xong .
Những thanh niên tri thanh khác lượn qua lượn cửa phòng Lâm Chấn ở mấy lượt .
Nhìn thấy Tống Vi trở về, ai nấy đều lộ ánh mắt ghen tị đầy ngưỡng mộ.
“Đồng chí Tống, tay nghề nấu nướng của đối tượng cô đỉnh thật đấy, so với thì đồ chúng nấu chẳng khác nào cám lợn cả.”
Bọn họ xuống nông thôn ngần thời gian, tài nghệ nấu nướng ít nhiều cũng tiến bộ, nhưng đem so với mùi thơm lúc Lâm Chấn nấu nướng thì căn bản đủ trình để so bì!