Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 324: Nữ Anh Hùng Đả Hổ

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:59:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống tri thanh? Đánh cọp?

 

Mấy chữ ghép với còn hoang đường hơn cả vụ Tống tri thanh tay đ.ấ.m c.h.ế.t lợn rừng .

 

“Tống tri thanh á?”

 

Mọi đều trợn tròn mắt trố Tống Vi.

 

Tống Vi nở một nụ vô hại, hiền lành chất phác.

 

Khiêm tốn, khiêm tốn chút chứ lị, hí hí...

 

chuyện xem định sẵn là tài nào khiêm tốn nổi .

 

Chẳng cần Tống Vi tự lên tiếng, mấy thanh niên trẻ tuổi múa tay múa chân, dùng ngôn ngữ cơ thể phong phú vô cùng để thuật rành mạch tình hình lúc đó cho cả làng .

 

Từ ngữ khí cho đến ánh mắt của họ, cứ như thể Tống Vi chính là bậc hùng cái thế giáng trần .

 

Còn chuyện cả một lũ đàn ông to xác chẳng bằng một cô nữ tri thanh mảnh mai coi là mất mặt hả?

 

Nực , câu mấy hỏi qua ý kiến của con cọp đấy?

 

Đến con cọp còn chẳng thấy mất mặt thì đám dọa sợ đến nhũn cả chân như bọn họ tư cách gì mà thấy mất mặt cơ chứ.

 

Tống Vi một nữa trở thành tâm điểm chú ý của vạn .

 

Tống Vi “ngại ngùng” xòa: “Ấy dào, cũng một đ.á.n.h , Lâm Chấn cũng giúp một tay mà.”

 

thế nào nữa thì ánh mắt cô lúc khác .

 

Ánh mắt sùng bái còn cường điệu hơn cả Tống Vi vung quyền đ.ấ.m c.h.ế.t lợn rừng đợt nhiều.

 

“Tống tri thanh giỏi giang thật đấy.”

 

Đám thanh niên gật đầu lia lịa: “Chứ còn gì nữa! Tiếc là con cọp khỏe quá, nắm đ.ấ.m đập nát sọ lợn rừng của Tống tri thanh nện nó mà chẳng hề hấn gì, đá bay xa tít tắp như thế mà vẫn lồm cồm bò dậy chạy mất dạng .”

 

Nếu thì hôm nay trong đống chiến lợi phẩm thêm một con hổ lớn , chuyện đó đủ để mang khoác lác cả đời cũng hết.

 

Sau một hồi bàn tán sôi nổi, đại đội bắt đầu tiến hành chia thịt.

 

Xét đến biểu hiện xuất sắc của Tống Vi và Lâm Chấn, đại đội trưởng trực tiếp quyết định chia cho họ một chiếc đùi hươu lớn cùng một tảng thịt đùi của lợn rừng, ngoài nếu Tống Vi lấy thêm phần nào thì cứ việc tùy ý chọn lựa.

 

Về chuyện , cả đại đội một ai dám ý kiến phản đối.

 

Đừng tới việc con mồi đều do một tay Lâm Chấn dẫn đường tìm thấy và b.ắ.n hạ, chỉ riêng chuyện Tống Vi tự tay đ.ấ.m c.h.ế.t một con lợn rừng, cộng thêm hành động dũng cảm cứu thoát khỏi miệng cọp cũng quá xứng đáng .

 

Người ý kiến cũng chẳng dám he răng nửa lời, bọn họ sợ nắm đ.ấ.m thép của Tống Vi nện thẳng thì toi đời.

 

Tống Vi chỉ nhận phần thịt mà đại đội trưởng chia, lấy thêm năm cân thịt ba chỉ bụng con hươu , đó cùng Lâm Chấn tiêu sái xách thịt về.

 

Về nhà rán mỡ thôi nào.

 

Hôm nay cả đại đội Bình An đều rộn ràng vui vẻ khác thường.

 

Chuyện Tống Vi đ.á.n.h đuổi hổ dữ mang kể kể bao nhiêu , dần dà truyền miệng về , cái danh “Nữ hùng đả hổ” của đại đội bọn họ cứ thế đường hoàng lan truyền sang tận các đại đội lân cận.

 

Có điều lúc chuyện đó vẫn lan rộng ngoài đến mức .

 

Mùi thịt thơm ngào ngạt dần dần bay lơ lửng khắp gian đại đội Bình An.

 

Tống Vi và Lâm Chấn cũng kê một bếp lò nhỏ ngay giữa sân, bắt đầu công đoạn rán mỡ lợn.

 

Con lợn rừng thiến béo hơn những con lợn rừng khác nhiều, lượng mỡ dày dặn mà thơm phức.

 

cũng cái mùi tanh hôi nồng nặc như lợn rừng thiến.

 

Mùi thơm khi rán mỡ lợn quả thực vô cùng bá đạo, bầy sói và con hồ ly trong nhà sót con nào đều bu vây quanh bếp lò, từng con thi vẫy đuôi tít mù.

 

“Mấy đứa chúng mày cũng chọn món phết nhỉ.”

 

Bình thường đám thú ăn thịt sống, chỉ thỉnh thoảng mới chia cho ít thịt luộc chín để nếm thử mùi vị.

 

Mùi tóp mỡ quả thực thơm cưỡng nổi.

 

Rán đến khi gần thì rút bớt lửa, vớt tóp mỡ một chiếc chậu để cho nguội bớt.

 

Còn kịp đợi nguội hẳn, Hắc Đản sốt ruột xổm chậu tóp mỡ, bàn tay nhỏ bé cứ nhấp nhổm thò bốc ăn.

 

“Cẩn thận kẻo bỏng đấy em.”

 

Hắc Đản ngoan ngoãn gật đầu: “Em chị.”

 

Sau đó nhóc thò tay bốc một miếng tóp mỡ nóng hổi, xuýt xoa thổi nhét tọt miệng nhai giòn rụm.

 

“Ăng ẳng...”

 

Nói đến chuyện con nào trong nhà giỏi vòi vĩnh đồ ăn nhất, thì tuyệt đối là hai con sói nuôi nấng từ nhỏ đến lớn !

 

Cái con hồ ly mới là đứa cách nịnh nọt lấy lòng khác nhất. Hắc Đản lén lút liếc Tống Vi một cái, nhân lúc cô để ý liền nhanh tay lẹ mắt nhặt một miếng tóp mỡ, thổi thổi vài cái ném thẳng mõm con hồ ly.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-324-nu-anh-hung-da-ho.html.]

 

Con hồ ly sướng rơn, híp tịt cả đôi mắt tít mắt.

 

Nhìn thấy tấm gương thành công rực rỡ , năm con sói con yên cho đặng.

 

Từng con một liền mon men bò tới mặt Hắc Đản, lật ngửa cái bụng nhỏ xíu lên bắt đầu kêu ăng ẳng nũng.

 

Hắc Đản: “...”

 

Hỏng bét , bầy sói con trong nhà bắt đầu nhiễm thói hồ ly lươn lẹo .

 

Tống Vi buồn vẻ mặt xoắn xuýt dở dở của Hắc Đản.

 

Đối với năm con sói con , cô cảm thấy chỉ cần chúng nhát gan và béo ục ịch như con hồ ly , thì thích nũng một chút cũng chẳng cả.

 

Mùi thơm rán mỡ lợn của Tống Vi bay lan ngoài, khiến những trong đại đội đang nấu cơm ngửi thấy mà tức tối cằn nhằn.

 

“Nhà ai đang rán mỡ lợn đấy hả, định thèm c.h.ế.t đấy !”

 

Chỗ lợn rừng vốn chẳng mấy mỡ khổ, đáng ghét thật, hôm nay bà đây tranh miếng mỡ nào, cái mùi mỡ rán mà thơm thế .

 

Lũ trẻ con trong làng mùi thơm cho thét lên, cứ mè nheo gào thét đòi ăn thịt.

 

“Đang nấu đây đang nấu đây, lũ quỷ đói đầu t.h.a.i , mau nhóm lửa !”

 

Những cảnh tượng tương tự diễn ở khắp xó xỉnh trong làng.

 

Lâm Chấn cũng đang bận rộn nấu cơm.

 

Đợi Tống Vi rán mỡ xong xuôi, cũng bước cất tiếng gọi ăn cơm.

 

Tống Vi: “Tới liền đây!”

 

Được ăn no mặc ấm thế , cuộc sống êm ấm quả thực chính là ước mơ lớn nhất đời cô.

 

Sau một chuyến săn, bầu khí phía đại đội Bình An cứ phảng phất mùi thịt suốt mấy ngày liền.

 

nỡ ngày nào cũng ăn thịt rốt cuộc vẫn chỉ là thiểu , nhiều gia đình đem thịt thành thịt hun khói, thịt ướp muối, để dành đến tận dịp Tết mới đem một bữa thịnh soạn.

 

Bẵng một tuần đó, Tống Vi và Lâm Chấn núi một chuyến nữa.

 

Lần họ tìm lợn rừng con.

 

Tìm những con lợn rừng con lạc đàn là nhất, cứ bắt con nào là thiến sạch ném trong thung lũng nhỏ.

 

Nếu đụng lợn dắt theo con thì họ đ.á.n.h luôn cả lợn .

 

Lần gặp một con lợn rừng dắt theo sáu con lợn con, lợn g.i.ế.c thịt, còn đàn lợn con đều thiến sạch.

 

Hai quả thực chẳng khác nào khắc tinh của loài lợn rừng.

 

“Tàm tạm đấy, tính cả sáu con nữa thì trong thung lũng tổng cộng mười con lợn rừng .”

 

Bôi t.h.u.ố.c cẩn thận lên vết thương của lũ lợn con xong, họ liền thả thẳng chúng trong thung lũng.

 

Thung lũng tuy nhỏ nhưng cũng rộng chừng năm sáu mẫu đất, bên trong sẵn thức ăn và nguồn nước, nên chẳng lo lũ lợn sẽ bỏ đói.

 

Tống Vi bỗng sực nhớ điều gì, sang bảo với Lâm Chấn: “Em một chỗ thể nhặt quả óc ch.ó đấy. Trước ở chỗ đó em từng thấy mấy con lợn rừng lớn nhanh như thổi, lợn ăn nhiều quả óc chó, thậm chí nhai cả vỏ quả óc ch.ó cũng cho cơ thể chúng nó, là chúng hái một ít về nhé?”

 

Theo lý mà thì vùng Đông Bắc thích hợp để trồng cây óc chó, nhưng môi trường rừng rậm ở đây vô cùng đa dạng, cây chè xanh dại còn mọc tươi đến thế thì mọc thêm mấy cây óc ch.ó chắc cũng chẳng vấn đề gì nhỉ.

 

“Được chứ.”

 

Hai đều mang theo gùi và bao tải.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Nói là ngay, họ tới chân vách đá nơi cây óc ch.ó mọc. Cây óc ch.ó ở đây cao và to lớn, cành năm nay vẫn còn treo lủng lẳng ít quả mới.

 

Những quả cũ rụng đầy đất, Tống Vi nhặt những quả còn nguyên vẹn để riêng, còn những quả hỏng nứt thì gom để dành cho lợn rừng ăn.

 

Làm việc bắt buộc đeo găng tay, bằng nhựa quả dính sẽ đen kịt cả bàn tay.

 

Hai tích cực nhặt quả óc ch.ó mãi cho tới tận chiều muộn mới chịu rời .

 

Đem quả óc ch.ó cho lợn ăn ném thung lũng xong, Lâm Chấn tiện tay vác thêm một khúc gỗ lớn mang về.

 

Tống Vi: “Để em tìm thêm một khúc nữa.”

 

Cả hai đều sức khỏe vô song, lúc vác gỗ khỏi rừng gặp làng thì tươi rạng rỡ cất tiếng chào hỏi.

 

Các thím các bác thấy mà ngưỡng mộ vô cùng.

 

“Hai vợ chồng đứa chắc chắn cuộc sống sẽ khấm khá lắm đây, đứa nào đứa nấy khỏe như vâm chẳng sợ rừng sâu, mà chẳng là con cháu nhà cơ chứ.”

 

Nhắc đến chuyện thì thể kể đến Lâm lão thái.

 

Nhà Lâm Chấn ngày càng ăn nên , cuộc sống sung túc bao nhiêu thì sang gia đình Lâm lão thái thê t.h.ả.m bấy nhiêu.

 

“Cái bà Lâm lão thái chỉ giỏi trò tác oai tác quái, một đứa cháu trai giỏi giang hiếu thảo như thế mà nỡ lòng bức ép nó khỏi nhà cho bằng .”

 

 

Loading...