Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 32: Đánh Tiếng Trước Với Đại Đội Trưởng

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:32
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỗ cô chẳng t.h.u.ố.c men gì, cô tính ngày mai xin nghỉ một chuyến lên huyện, gửi thư kèm ít đồ cho trai, mua chút t.h.u.ố.c bôi cho Hắc Đản.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Thế nhưng quần áo của cô quá rộng so với Hắc Đản.

 

Mặc chẳng khác nào mặc váy, vạt áo dài chạm đến tận bắp chân bé.

 

Tống Vi vuốt cằm suy nghĩ chốc lát, dứt khoát tìm một sợi dây cỏ buộc ngang hông .

 

“Tạm thời cứ thế , đợi lên huyện mua ít vải về may quần áo cho em .”

 

Hắc Đản tròn xoe mắt, dám tin tai .

 

“May quần áo cho em ạ?”

 

Cậu bé cứ ngỡ nhầm.

 

“Ừ, hôm qua chỗ lợn rừng bán ít tiền, thêm đống quả óc ch.ó em tìm giúp chị nữa. May cho em một bộ quần áo coi như cảm ơn bạn nhỏ Hắc Đản chăm chỉ nhé.”

 

Hắc Đản vội vàng xua tay lia lịa, giọng non nớt phần lắp bắp:

 

“Không cần , cần ạ, em... em , quả óc ch.ó cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền.”

 

“Với chị thì chúng giá trị là .”

 

Thời gian còn nhiều để cắt tóc cho Hắc Đản, trong tay cũng chẳng kéo, cô đành dùng một sợi dây buộc tóc túm phần tóc mái quá dài phía trán bé lên.

 

Lộ cả khuôn mặt, đôi mắt to đen láy của Hắc Đản trông vô cùng xinh xắn. Tuy vẫn gầy gò đen nhẻm, nhưng khi rửa sạch sẽ kỹ thì ngũ quan của bé thực khôi ngô.

 

Chỉ là gầy đến mức hóp cả má .

 

Tống Vi thầm nghĩ: Càng càng nuôi cho thằng bé béo lên.

 

Hắc Đản mới tắm xong, Tống Vi để chân trần xuống đất, cô vòng tay cắp nách bế bổng bé sang phòng của Lý Quyên.

 

Vừa bước ngoài bao xa, cô Cao Nhạc gọi .

 

“Đồng chí Tống, chiều hôm qua khi hai khỏi lâu thì đến tìm cô và Hắc Đản đấy. Nhìn dáng vẻ của họ vẻ ý , cô tự cẩn thận một chút nhé.”

 

Nghe thấy lời , Tống Vi và Hắc Đản đều đoán là ai đến tìm.

 

hôm qua dần cho con trai cưng của nhà họ Lâm một trận trò, theo tính nết của nhà họ Lâm mà đến gây chuyện mới là chuyện lạ.

 

Cả Hắc Đản lập tức căng cứng, trong đáy mắt thoáng qua vẻ sợ hãi.

 

Tống Vi gật đầu cảm ơn .

 

, cảm ơn đồng chí Cao.”

 

Cô vẫn bế Hắc Đản sang chỗ Lý Quyên: “Đừng sợ, bọn họ đ.á.n.h chị .”

 

Hắc Đản áy náy cúi đầu: “Là em gây thêm phiền phức cho chị Tống .”

 

“Trẻ con nghĩ nhiều thế gì?”

 

Xách Hắc Đản sang bên phòng Lý Quyên ăn sáng, bữa sáng là màn thầu ngũ cốc thô và bánh ngô hấp, ăn kèm với sốt nấm, một Tống Vi thể xơi gọn bảy cái bánh ngô.

 

Còn mấy quả cà chua bi thì tiện tay ném thẳng miệng ăn tráng miệng.

 

Lý Quyên thật tình, nào cô ăn uống cũng thấy thót tim.

 

Cô ăn uống trông thực sự ngon miệng, bên cạnh cũng cảm thấy thèm ăn hơn hẳn .

 

Thế nhưng nhà nào gánh nổi sức ăn như vũ bão thế chứ.

 

Khóe miệng Lý Quyên giật giật: “Tống Vi, chỗ lương thực của ăn hết sạch đấy.”

 

Tống Vi chớp chớp mắt: “Nhanh thế cơ ?”

 

Hắc Đản ngoan ngoãn ghế ôm nửa chiếc bánh ngô hấp đang gặm dở, liền dám ăn tiếp nữa, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lo lắng Tống Vi.

 

“Ăn phần của em .”

 

Tống Vi xoa đầu Hắc Đản một cái, còn múc thêm cho bé một thìa sốt nấm thơm lừng kẹp bánh ngô.

 

“Ngày mai xin đại đội trưởng nghỉ phép để lấy đồ, trai gửi cho khá nhiều. , chiều nay lên núi hái ít nấm, thêm nhiều sốt nấm giúp nhé, gửi bớt cho trai.”

 

Lý Quyên tự nhiên gật đầu đồng ý ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-32-danh-tieng-truoc-voi-dai-doi-truong.html.]

 

Dù cô nhiều việc hơn, nhưng Tống Vi trả thù lao hậu hĩnh.

 

Chỗ sốt nấm xong , cô trực tiếp tặng cho hẳn một hũ to đùng cơ mà.

 

Ăn sáng xong, cùng xuất phát việc.

 

Tống Vi vẫn chung nhóm với Cao Nhạc. Sau khi nhận nhiệm vụ, cô vội ngay mà dắt Hắc Đản tìm đại đội trưởng.

 

Dọc đường , những ai quen Hắc Đản đều hai bằng ánh mắt đầy ngạc nhiên.

 

“Kìa chẳng là Tống tri thanh với Hắc Đản ? Sao hai họ cùng thế?”

 

“Bộ quần áo Hắc Đản của nó nhỉ? Trước mặc đồ rách rưới, giờ đổi bộ suýt nữa nhận .”

 

Tống Vi chẳng buồn để ý đến mấy thím mấy bà buôn chuyện, cô thẳng tới chỗ đại đội trưởng.

 

Qua mấy ngày quan sát, vị đại đội trưởng việc tương đối công bằng.

 

Trước đó cô gây vài chuyện , vụ nhà họ Lâm ước chừng sắp ầm ĩ lên. Muốn sống yên ở Đại đội Bình An thì thể để đại đội trưởng chán ghét , mối quan hệ vẫn cần giữ cho .

 

Cho nên cô đến tìm đại đội trưởng để đ.á.n.h tiếng .

 

“Đại đội trưởng, cháu chuyện thưa với bác.”

 

Đại đội trưởng thấy cô gái là đầu bắt đầu đau nhức.

 

Tống Vi thoạt trông ngoan ngoãn, mềm yếu ốm yếu bệnh tật, nhưng thực tế thì ? Từ ngày cô xuất viện về, mang tiếng ốm yếu thì ốm yếu thật, nhưng chuyện rắc rối cô gây cũng chẳng hề ít chút nào.

 

Khổ nỗi cái miệng cô quá , lý lẽ đấy rành mạch, cuối cùng chẳng thể nào đổ lên đầu cô .

 

“Cô nữa ?”

 

Vẻ mặt Tống Vi vô tội, ánh mắt càng vô tội hơn.

 

“Đại đội trưởng, bác cháu như thế chứ. Cháu rõ ràng ngoan ngoãn, bao giờ chủ động gây chuyện mà.”

 

Đại đội trưởng cạn lời.

 

“Hắc Đản ở chỗ cô?”

 

Tống Vi ôm Hắc Đản : “Chuyện cháu với bác chính là liên quan đến Hắc Đản đấy ạ. Chuyện là thế ...”

 

Tống Vi kể việc chiều qua khi tan bắt gặp Hắc Đản cắt cỏ lợn giúp Lâm Hữu Phú, đồng thời khéo léo qua mâu thuẫn giữa và Lâm Hữu Phú.

 

Sắc mặt đại đội trưởng lập tức đen sì: “Cái nhà họ Lâm , quá quắt thật!”

 

“Chứ còn gì nữa ạ!” Tống Vi cũng hùa theo đầy vẻ phẫn nộ.

 

“Hơn nữa giọng điệu của họ thì đây đầu tiên. Mấy cháu lên núi đều bắt gặp Hắc Đản. Thằng bé còn nhỏ thế mà ngày nào cũng cõng cái gùi to đùng lên núi nhặt củi, bác xem thế giống một đứa trẻ năm tuổi cơ chứ?”

 

Hắc Đản gầy trơ xương, qua là suy dinh dưỡng nghiêm trọng, đừng là năm tuổi, e rằng mấy đứa trẻ ba tuổi khéo còn cao hơn bé.

 

Đại đội trưởng rít một t.h.u.ố.c lào, nhíu mày sầu não. Ông cũng thương cảm cho Hắc Đản, nhưng mà...

 

“Đây là chuyện nội bộ nhà họ Lâm, khó can thiệp lắm.”

 

Người nhà họ Lâm dẫu tệ bạc đến thì cũng là bậc bề của Hắc Đản. Dù ở thời buổi , chữ “hiếu” vẫn đè nặng lên đầu .

 

Nhà họ Lâm mà ầm lên, lấy một chữ “hiếu” đè xuống thì bọn họ cũng chẳng .

 

Hơn nữa chuyện thật sự vỡ lở cũng chẳng cho Hắc Đản, một đứa trẻ năm tuổi khả năng tự nuôi sống bản .

 

Bề khác trong họ thì đấy, nhưng nhà họ Lâm nổi tiếng là đám cùn quấy vô . Nếu họ hàng khác nhận nuôi thằng bé, chẳng những tích sự gì mà còn cả nhà bọn họ kiếm đủ cớ đến vòi vĩnh, chiếm hời. Như thế thì ai dám nhận nuôi nó?

 

“Đại đội trưởng, cháu trai của Hắc Đản bộ đội, là chiến sĩ bảo vệ tổ quốc. Nếu để ở tiền tuyến vất vả bảo vệ đất nước mà duy nhất ở quê nhà ức h.i.ế.p đến nông nỗi , liệu chấp nhận ?

 

Liệu vì thế mà sinh lòng oán hận đại đội chúng , hoặc giả như tính tình nóng nảy trực tiếp tố cáo nhà họ Lâm, đến lúc công an Hội phụ nữ về đây thì danh tiếng của đại đội chúng còn cái thể thống gì nữa.”

 

Đại đội trưởng mà mí mắt giật giật liên hồi, bởi vì khả năng Tống Vi thể xảy .

 

Thằng nhóc Lâm Chấn là cái thứ trời sợ đất sợ. Năm xưa nó từng dám cầm d.a.o đuổi c.h.é.m cả nhà bác cả, suýt chút nữa còn đốt luôn cả căn nhà họ Lâm.

 

Bây giờ nó chỉ còn duy nhất một đứa em trai là Hắc Đản, nếu trở về thấy Hắc Đản sống dở c.h.ế.t dở thế , chẳng chừng nó sẽ quậy tung trời đất lên chứ.

 

Đại đội trưởng rít liền mấy t.h.u.ố.c lá sợi, sầu... càng thêm sầu!

 

 

Loading...