Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 318: Thu Hoạch Dưa Hấu

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:59:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói là , ngày hôm đều đồng thu hoạch dưa hấu.

 

Trên ruộng dưa khí vô cùng sôi nổi, lớn ngừng xua đuổi lũ trẻ con nghịch ngợm.

 

“Cút hết lên bờ cho tao! Đứa nào hỏng mất một quả dưa thì hôm nay no đòn ăn roi !”

 

Dưới sự đe dọa của đòn roi, lũ trẻ chỉ dám bờ rướn dài cổ xuống, nhưng miệng vẫn gào tướng lên:

 

“Mẹ ơi con ăn dưa hấu! Hôm nay con ăn dưa hấu cơ!”

 

“Tao cho mày ăn hai cái bạt tai ăn , câm mồm đừng gào nữa!”

 

Lũ trẻ bĩu môi phụng phịu.

 

lúc Hắc Đản tới, dắt theo cả một quân đoàn sói lớn nhỏ cùng một con cáo.

 

Con cáo là tới vì thèm dưa hấu.

 

mới lẻn xuống ruộng định gặm trộm một quả dưa thì Tống Vi túm gáy xách bổng lên.

 

Con cáo mập bộ lông màu đỏ cam cô bằng ánh mắt đáng thương, còn lanh lợi chắp hai chân vái lia lịa, phát tiếng kêu ư ử nũng.

 

Tống Vi đặt nó lên bờ ruộng: “Không xuống ruộng, ăn vụng dưa hấu, đợi lát nữa về chị mua hai quả, bây giờ thì .”

 

Cuối cùng cô bồi thêm một câu đe dọa: “Còn dám mò xuống nữa là chị vặt sạch lông đấy.”

 

Con cáo khôn ranh lắm, lời thể hiểu hết nhưng sắc mặt thì cực kỳ giỏi.

 

Nó ngoan ngoãn rạp xuống đất, ôm đầu kêu ư ử chiều tủi lắm.

 

Tống Vi cũng xuống ruộng hái dưa, một đám trẻ con, đàn sói, mèo ch.ó cùng với con cáo đều bờ trố mắt thèm thuồng theo.

 

“Khụ khụ... Các chẳng thỏ tôn, báo tuyết với ngựa trông như thế nào ? Tớ mang ảnh đến .”

 

Hắc Đản ngẩng cao cằm đầy vẻ tự hào.

 

Chiếc vòng cổ nanh sói cổ bé vô cùng nổi bật.

 

Sợi dây chuyền hôm qua đeo khoe khắp nơi , cả làng ai nấy đều bé bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

 

Hôm nay còn mang theo một sợi dây chuyền nanh sói nữa, y hệt như cái cổ cháu trai cháu gái của đại đội trưởng, loại chỉ duy nhất một chiếc nanh sói.

 

“Thuyên Tử, cái cho em đấy, còn cái nào nữa .”

 

Bạn bè cũng sơ, Thuyên T.ử chính là bạn nhất của bé.

 

Những đứa trẻ khác thấy chỉ thèm thuồng ghen tị.

 

Bây giờ Hắc Đản leo lên vị trí đại ca của đám trẻ con trong làng .

 

“Tuy còn dây chuyền nanh sói nữa, nhưng ở nhà vẫn còn nanh sói lẻ, ai thể hiện thì sẽ tặng cho đó.”

 

Ngay lập tức, ánh mắt đám trẻ Hắc Đản đều trở nên rực lửa đầy khao khát.

 

“Hắc Đản, Hắc Đản, tớ kẹo cho ăn !”

 

“Hắc Đản, nhà tớ trứng luộc cho ăn !”

 

Hắc Đản vô cùng hài lòng, đây là đàn em của cả đấy!

 

Sau đó một đám trẻ con xúm xít xem ảnh, Hắc Đản chỉ trỏ giải thích cho chúng từng loài động vật trong ảnh là gì, khiến cả đám thốt lên những tiếng trầm trồ thán phục ngớt.

 

Người lớn liếc một cái cũng mặc kệ, miễn là xuống ruộng quậy phá là .

 

Dưa hấu to và dễ vỡ, đại đội trưởng dùng rơm rạ lót ngăn cách trong thùng xe kéo máy, như sẽ giảm thiểu hao hụt dập nát.

 

Đại đội bọn họ trồng mười mẫu đất dưa hấu, lúc chuyến xe đầu tiên chở dưa , Tống Vi bỗng nhớ một chuyện.

 

Cô liền gọi Lâm Chấn tới: “Đừng quên chúng hứa sẽ mang mấy quả dưa hấu về cho đồng chí bán hạt giống dưa cho đấy nhé.”

 

Lâm Chấn gật đầu: “Anh vẫn nhớ mà.”

 

Nhìn chiếc xe rời , bọn họ tiếp tục hái thêm một ít dưa, đến giờ cơm trưa mới tạm dừng tay.

 

Một trong đại đội cũng bỏ tiền mua dưa hấu mang về ăn, Tống Vi cũng ngoại lệ. Cô còn tự tay chọn giữ hai quả to và ngon nhất, chỉ đợi tan ca là mang về nhà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-318-thu-hoach-dua-hau.html.]

Phía cô, nhà bí thư chi bộ thôn cũng đang mua dưa, hơn nữa còn mua liền một lúc ba quả.

 

“Ôi chà, bí thư mua dưa mang sang cho Tiểu Uyển đấy ?”

 

Khương Tiểu Uyển kết hôn , đúng thời gian một tháng Tống Vi và Lâm Chấn Tây Bắc.

 

Trong một tháng đó thực sự xảy ít chuyện.

 

đấy, Tiểu Uyển với chồng nó về chơi mang cho nhà một con gà béo múp, nay dưa hấu nhà chín cũng mang sang hai quả cho chúng nó ăn thử.”

 

Trên mặt cả nhà bí thư chi bộ đều rạng rỡ nụ , xem cuộc sống hôn nhân của Khương Tiểu Uyển êm ấm, ít nhất thì bố vô cùng hài lòng.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Cái loại đàn ông tồi tệ như La Nghiệp Thành quả thực chẳng đáng để bận lòng nhung nhớ lâu gì.

 

“Tống tri thanh cũng mua dưa .”

 

Nhìn thấy Tống Vi, nhà bí thư chi bộ vui vẻ cất tiếng chào hỏi, rõ ràng là ấn tượng về cô.

 

Tống Vi cũng hào sảng đáp : “Lúc đồng chí Khương Tiểu Uyển kết hôn, cháu và Lâm Chấn vẫn về, tham dự đám cưới thật là tiếc quá.”

 

“Việc của các cháu vẫn quan trọng hơn chứ, Tiểu Uyển về nhà đẻ thì vẫn gặp mặt mà.”

 

Mua dưa xong, Tống Vi dắt theo Hắc Đản cùng cả bầy sói và con cáo rầm rộ kéo về nhà Lâm Chấn.

 

Con cáo sốt ruột ăn dưa ngay, ngay cả ba con hươu trong nhà cũng tò mò ghé sát gần.

 

Con hươu nhỏ ngày nào nay lớn thành một con hươu trưởng thành, cặp sừng hươu vô cùng đẽ, bộ lông chăm sóc mượt mà bóng bẩy.

 

“Từ từ , ngâm nước giếng cho mát lạnh mới ăn , đợi thêm một lát nữa .”

 

Miệng ăn trong nhà quá đông, cô mua hẳn hai quả dưa hấu lớn cơ mà.

 

Tuy loài sói là động vật ăn thịt, nhưng thực tế chứng minh thời tiết oi bức , chúng cũng thích ăn những miếng dưa hấu mát lạnh ngòn ngọt.

 

Lâm Chấn tuy rời , nhưng bữa sáng chuẩn sẵn đấy cả , chỉ cần hâm nóng thể ăn ngay.

 

Sau khi Tống Vi và Hắc Đản ăn xong bữa sáng, sự thúc giục nôn nóng của một bầy động vật, cô đành mang một quả dưa hấu bổ .

 

Một vòng tròn lớn vây quanh chiếc bàn nhỏ.

 

Dưa hấu bổ thành những miếng hình bán nguyệt kích thước đều đặn.

 

“Đi, mang chậu ăn của tụi mày đây.”

 

Hai con sói lớn lập tức nhanh nhẹn ngậm chậu ăn của chạy tới.

 

Ngược mấy con sói con thì đủ sức lực như thế, thấy hai con sói lớn bắt đầu ăn ngấu nghiến thì sốt ruột kêu ẳng ẳng liên hồi.

 

Cuối cùng vẫn là Hắc Đản mang một cái chậu lớn cho chúng, Tống Vi cắt hai miếng dưa thành từng viên nhỏ bỏ chậu. Vỏ dưa hấu thì để cho hươu và hoẵng ngốc ăn, hoặc dùng để cho gà và thỏ ăn cũng , tuyệt đối lãng phí một chút nào.

 

Trong khi Tống Vi và Hắc Đản thong thả ăn dưa ở nhà, thì đại đội trưởng và đám Lâm Chấn bán dưa cũng tấp nập sôi nổi kém.

 

Thời tiết nóng bức thế thì dưa hấu đắt hàng bao, dưa hấu của Đại đội Bình An cơ bản đều vài nhà máy lớn bao trọn gói hết sạch.

 

Lâm Chấn chào đại đội trưởng một tiếng, ôm hai quả dưa hấu tìm ông chú bán hạt giống dưa .

 

Ông chú thấy thì thoáng chút ngạc nhiên, hai quả dưa tay mới sực nhớ chuyện cũ, lập tức tươi như hoa:

 

“Các mà thật sự trồng dưa hấu đấy , chà chà, to thật đấy!”

 

Hai quả dưa mang tới đủ cho cả nhà ông ăn thoải mái, nhưng thời buổi ai mà chẳng họ hàng bạn bè thích cơ chứ.

 

“Trước đó mấy lên thành phố bán dưa hấu của đại đội các ? Cậu xem , chúng cũng coi như chút giao tình , dưa thể lén bán cho thêm mấy quả , bên Đại lầu bách hóa với Cung Tiêu Xã tranh cướp sạch, chẳng chen chân mua nổi!”

 

Cả một thành phố bao nhiêu là , mà vùng chỉ vỏn vẹn hai ba đại đội trồng dưa hấu, cung đủ cầu.

 

Lâm Chấn : “Buổi chiều bọn cháu còn chở một chuyến dưa nữa, lúc đó chú sang bên nhà máy thép tìm cháu, cháu sẽ bán riêng cho chú mấy quả, nhưng quá năm quả đấy.”

 

“Được , chiều nay qua tìm nhé!”

 

Lâm Chấn từ chỗ ông chú thì ghé qua bệnh viện thành phố.

 

Chỗ đông trùng hạ thảo trong tay mang bán ở bệnh viện chính quy cũng giá hề nhỏ, chẳng dại gì mà mạo hiểm chui chợ đen.

 

Đến buổi chiều, Lâm Chấn chê cách vận chuyển từng chuyến dưa bằng một chiếc xe kéo thế quá chậm chạp, liền xách mấy quả dưa hấu chạy thẳng sang trạm máy nông nghiệp. Cuối cùng mượn thành công thêm hai chiếc máy kéo nữa về, khiến đại đội trưởng mừng đến mức toe toét thấy cả tổ quốc .

 

 

Loading...