Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 314: Dưa Hấu
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:59:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sợi dây chuyền răng sói tay Hắc Đản gồm những chiếc răng lớn nhỏ sắp xếp xen kẽ quy luật, cùng treo lơ lửng một chiếc răng nanh đẽ và sắc nhọn nhất.
Từng chiếc răng đều mài giũa nhẵn nhụi, trắng muốt, toát lên chất ngọc bóng bẩy, nhưng tổng thể cả sợi dây chuyền mang theo nét hoang dã đầy sức mạnh.
“Thích em?”
Tống Vi mỉm hỏi.
“Thích ạ, em thích siêu cấp luôn!”
Hắc Đản gật đầu lia lịa, mặt gì còn vương chút dấu vết nào của việc nhè, thằng bé sốt sắng đeo ngay sợi dây chuyền răng sói cổ.
Rất nhanh đó, sự chú ý của Hắc Đản đàn sói con mới tới thu hút, năm cục bông xù lông mềm mại, trong đó còn một con trắng muốt như tuyết, ơi là !
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Ngồi xe lửa ròng rã bấy nhiêu ngày, dẫu là Tống Vi Lâm Chấn thì cũng đều cảm thấy thấm mệt.
Hai mang ghế bóng cây trong sân, nhắm mắt nghỉ ngơi chốc lát.
Tống Vi khẽ : “Hôm nào kiếm lấy hai cái ghế nhé, sẽ trồng một cây nho trong sân, dựng một cái giàn thật , ở góc tường trồng thêm ít hoa tường vi nữa, nhân tiện sửa sang bộ căn nhà một lượt...”
Theo từng lời cô , Lâm Chấn cũng bắt đầu mường tượng khung cảnh , cõi lòng bất giác ấm áp rộn ràng.
“Được, để tìm giống nho thật mang về trồng.”
Trong từng lời Tống Vi , chính là những dự định vun vén cho tổ ấm nhỏ của hai .
Đang lúc nghỉ ngơi thư thái, bên ngoài đại đội trưởng và Hạnh Hoa thẩm rảo bước , tay còn ôm theo một quả dưa hấu to bự.
“Tống tri thanh, Lâm Chấn.”
Hai lập tức dậy ngoài cổng.
“Mau tới xem quả dưa hấu đại đội trồng , dưa ăn ngọt lịm ngon tuyệt cú mèo luôn, bảo đảm hai đứa sẽ thích mê cho mà xem.”
Gương mặt của đại đội trưởng và Hạnh Hoa thẩm đều rạng rỡ những nụ tươi rói ngớt.
Phúc Oa T.ử và Lạc Oa T.ử cũng lon ton bám đuôi ông bà nội sang chơi.
Vừa thấy trong nhà Lâm Chấn thêm năm con sói con, hai đứa nhỏ liền reo hò phấn khích chạy ào tới.
Hắc Đản lập tức bắt đầu khoe khoang sợi dây chuyền răng sói của với đám bạn nhỏ.
Khiến cho hai đứa trẻ mà thèm thuồng ngưỡng mộ thôi.
Bốn lớn quây quần quanh chiếc bàn gỗ bóng cây râm mát, hòa cùng tiếng chim hót ve kêu rả rích, lớp vỏ quả dưa hấu mát lạnh còn đang đọng những giọt nước li ti.
Hạnh Hoa thẩm xởi lởi: “Quả thím ngâm giếng nước từ sáng sớm đấy, giờ đang mát rượi luôn.”
Lâm Chấn: “Để cháu lấy d.a.o bổ dưa.”
Quả dưa hấu tròn vo mọng nước bổ đôi , lớp ruột đỏ au hấp dẫn bên trong lập tức khiến ai nấy đều nuốt nước miếng ừng ực.
Giữa tiết trời oi ả thế mà c.ắ.n một miếng dưa hấu mát lạnh thì đúng là hưởng thụ gì bằng.
Ba đứa trẻ con cũng chạy ùa tới, mỗi đứa cầm một miếng dưa hấu to tướng cắm cúi gặm lấy gặm để một cách ngon lành.
“Một tháng hai đứa vắng, đại đội xảy ít chuyện đấy.”
Hạnh Hoa thẩm kéo tay Tống Vi, bắt đầu kể cho cô những chuyện lớn chuyện nhỏ trong đại đội.
“Bà nội của Thuyên T.ử mất , nhưng mà là hỷ tang, lúc cụ nhắm mắt xuôi tay vẫn còn nở nụ mãn nguyện đấy. Với năm nay đại đội phân cho hai chỉ tiêu Đại học Công Nông Binh, hai đứa ?”
Tống Vi gật đầu: “Lúc về cháu Lưu Lâm Lâm kể qua ạ.”
Hạnh Hoa thẩm gật gù: “Cháu bảo cái thằng La tri thanh mà nó nhẫn tâm thế . Đứa trẻ con bé bỏng ngần , lúc đẻ ốm yếu dặt dẹo , dù cũng sinh non tới gần hai tháng cơ mà. May nhờ Quý lão cứu mạng mới giữ thở, chỉ dặn là chăm bẵm cẩn thận, lớn lên chắc chắn cũng thuộc dạng thể trạng yếu ớt. ai mà ngờ bố đẻ nó chẳng bằng loài cầm thú, đứa nhỏ còn kịp lớn nó hại c.h.ế.t mất .”
Tống Vi tò mò hỏi: “Sức khỏe của Vương Tiểu Hoa vốn dĩ cũng khá mà, sinh non ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-314-dua-hau.html.]
Nhắc tới chuyện , ánh mắt Hạnh Hoa thẩm lộ rõ vẻ khinh bỉ chán ghét: “Còn tại cái thằng khốn nạn La Nghiệp Thành . Tiểu Hoa mang bầu bì nặng nhọc mà thằng đàn ông chẳng thèm động tay việc gì, việc trong việc ngoài đều đổ hết lên đầu một con bé , mệt quá sức nên mới sẩy sinh non đấy chứ .”
Tống Vi cũng thấy buồn nôn, cái thứ ch.ó má La Nghiệp Thành căn bản xứng một thằng đàn ông.
“Ai mà ngờ , vì cái chỉ tiêu học mà nó dám tự tay lấy gối bịt c.h.ế.t con gái ruột của cơ chứ.”
“Ban đầu bọn thím chẳng ai gì , ngay cả con Tiểu Hoa cũng con gái chính bố nó bóp c.h.ế.t. Dù đứa bé sinh yếu ớt, ai nấy đều tưởng là nó bệnh mất thôi. Mãi đến khi xảy chuyện nó suýt dùng đá đập c.h.ế.t , đồn công an bắt giữ tra khảo thì chuyện mới vỡ lở đấy chứ.”
“Bên đồn công an cử về báo tin cho nhà thôn trưởng, xong là con Vương Tiểu Hoa phát điên ngay tại chỗ, gào đập phá, nếu mà La Nghiệp Thành mặt ở đấy thì chắc chắn con bé cầm d.a.o c.h.é.m c.h.ế.t tươi .”
Hạnh Hoa thẩm thở dài thườn thượt: “ mà trách ai bây giờ? Cũng tại bản nó tự tự chịu thôi, tự dưng đ.â.m đầu thích một cái thứ như thế, cái trò bôi tro trát trấu mặt gia đình.
Cái ngữ là do chính nó tự cầu xin lấy, cuối cùng cái chén đắng cũng tự nó nuốt. Chỉ tội nghiệp cho đứa nhỏ thôi, nhưng mà nghĩ nghĩ thế khi , một bố như ...
Dẫu sống sót thì cũng tốn kém bao tiền của để nuôi nấng t.h.u.ố.c thang, Quý lão bảo , bồi bổ bằng những thứ đắt tiền cơ, cái gia cảnh nhà nông nghèo khó như bên mà gánh nổi, sống đời cũng chỉ thêm chịu tội mà thôi.”
“Thôi nhắc đến cái thứ xúi quẩy nữa, chuyện dưa hấu của đại đội . Chuyện cả cái đại đội đều đội ơn cháu đấy nhé, đợt dưa đầu tiên bán sạch veo , mấy nhà máy lớn tranh thu mua ầm ầm, đợt cũng đặt hết cả đấy.
Còn cả mấy ruộng lúa nước nữa, ôi dào hồi may mà theo lời hai đứa, lúc hai đứa về thấy ? Lúa ngoài đồng bông nào bông nấy trĩu nặng hạt.
Mấy vị lãnh đạo công xã đều xuống tận nơi xem , các đại đội khác mà thèm thuồng ghen tị với đại đội nổ cả mắt đấy, năm nay lúa nước nhà nắm chắc vị trí quán quân là cái chắc!”
Nhắc đến những chuyện , nét mặt Hạnh Hoa thẩm rạng rỡ ngập tràn vẻ hân hoan.
Nụ gương mặt đại đội trưởng cũng chẳng hề tắt.
“Ha ha ha, hai ngày nữa là đến đợt hái dưa tiếp theo , hai đứa nhớ đồng xem cho vui nhé.”
“Vâng ạ.”
Tống Vi hóng chuyện một cách vô cùng thích thú, ăn xong dưa hấu Lâm Chấn còn ngỏ ý giữ hai ở ăn cơm tối, nhưng họ nhất quyết từ chối, ngày đầu tiên xa về mà ở lì ăn chực thì ngại c.h.ế.t .
Cuối cùng hai chỉ đành lấy một ít thịt bò khô đem biếu họ.
“Thứ đắt tiền quý giá thế đem cho bọn thím gì? Hai đứa tự giữ mà tẩm bổ.”
“Không đắt ạ, thịt bò miễn phí đấy, bọn cháu còn nhiều lắm.”
“Cháu đừng tưởng bọn thím ít học mà lừa nhé, gì nhà nào thịt bò cho bao giờ?”
Là thật mà.
Tống Vi mang theo chút tự hào nhỏ nhoi: “Bò là bò Tây Tạng hoang dã thảo nguyên, do chính tay cháu săn đấy ạ.”
Hạnh Hoa thẩm lập tức trợn tròn hai mắt: “Cái gì? Bò mà cũng loại hoang dã sống tự nhiên á!”
Thím nghi ngờ lỗ tai nhầm.
Cũng thôi, rừng núi mạn bên họ chỉ thấy lợn rừng, dê rừng, chứ gì thấy bò rừng bao giờ .
Đại đội trưởng lên tiếng: “Thì lợn với dê đều loài hoang dã trong rừng, cớ bò , chỉ là do chúng từng thấy tận mắt thôi.”
Kiến thức hạn nên họ thực sự thể nào tưởng tượng nổi.
Tống Vi : “Cháu chụp ảnh đấy ạ, con bò Tây Tạng hoang dã nặng tới sáu bảy trăm cân lận, nhiều thịt lắm, động vật hoang dã thảo nguyên hễ ai săn là thuộc về đó.”
Hạnh Hoa thẩm phen đúng là mở rộng tầm mắt: “Trời đất ơi, còn chuyện như thế nữa cơ đấy, con bò to tướng dường thì cháu đ.á.n.h nó kiểu gì?”
Hai họ tức khắc chẳng buồn vội vã về nữa, hai mắt sáng rực háo hức kể về những câu chuyện kỳ thú thảo nguyên.
“Có ảnh chụp cháu? Mau lấy cho thím xem với để thím mở mang tầm mắt nào.”
Thảo nguyên bao la , một bà già nhà quê cả đời quanh quẩn lũy tre làng như thím còn từng qua, chứ gì đến chuyện tận mắt thấy.
Tống Vi: “Ảnh vẫn rửa ạ, đợi cháu rửa xong sẽ mang cho xem nhé. Động vật thảo nguyên nhiều lắm, chỉ bò Tây Tạng , mà còn cả cừu núi leo trèo vách đá dựng , cả những đàn ngựa hoang nữa.
Cháu còn tình cờ gặp một đàn ngựa hoang, con ngựa Đại Hắc đầu đàn cháu thuần phục nên theo cháu một thời gian, nhưng lúc về bọn cháu thả nó tự do về với thiên nhiên ...”