Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 301: Quyết Đấu Với Đàn Sói
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:58:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn thấy hai họ, Tống Vi vẫn xách đuôi rắn, nở một nụ để lộ hàm răng trắng muốt.
“Hôm nay chúng ăn thịt rắn nhé, một con rắn to đùng luôn .”
Háp Tang Mộc và Dư Uy:.
Họ thấy .
Đến khi gần kỹ con rắn, cả hai càng thêm bàng hoàng chấn động.
Cứ thế mà đập c.h.ế.t tươi một cách ngọt xớt ?
Tiểu Lão Đại vẫn còn ôm hận trong lòng, lao tới sủa ầm ĩ cái xác con rắn lớn.
Lúc đem rắn về lều, Phong Đình Hiên dọa sợ c.h.ế.t khiếp.
Lâm Chấn cũng chút ngạc nhiên.
Sau đó cùng xúm giúp một tay xử lý, thịt con rắn khá nhiều, bỏ hết nội tạng và da rắn mà vẫn còn hơn hai mươi cân thịt.
Túi mật rắn dùng cọng cỏ buộc treo lên, thứ thể đem bán lấy tiền.
Toàn bộ nội tạng đều đem cho hai con ch.ó lớn mà Dư Uy và Háp Tang Mộc dắt theo ăn sạch.
Nhiều thịt như một bữa chắc chắn ăn hết, cùng bận rộn bánh nướng nhân thịt rắn, nấu canh thịt rắn, cuối cùng còn thêm món thịt rắn nướng than hoa.
Tóm ai nấy đều ăn no căng cả bụng.
“Cảm ơn nhé, lát nữa về mời ăn thịt bò, đại đội chia thịt bò nhà vẫn ăn hết .”
Tống Vi gật đầu lia lịa: “Được quá chứ.”
Chỉ cần là đồ ăn ngon thì cô đều thích cả.
Sau khi ăn no uống say và nghỉ ngơi một lát, Tống Vi tiếp tế cho gia đình thỏ tôn.
Lần Lâm Chấn và Háp Tang Mộc cũng theo.
Mục đích chính của họ là tìm kiếm tung tích của đàn sói hoang.
Mấy con thỏ tôn khá cảnh giác với mùi lạ từ Lâm Chấn và Háp Tang Mộc, vì thế hai dám quá gần.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nhìn Tống Vi xách theo một con sóc đất marmot béo múp míp tới tìm thỏ tôn, mà cả nhà thỏ tôn những bài xích mà còn chủ động sán gần gũi, mắt Háp Tang Mộc trợn tròn xoe.
“Sao như thế nhỉ, cô thế mà thỏ tôn chấp nhận, còn là thỏ tôn đang dắt theo con nhỏ nữa chứ.”
Động vật thảo nguyên đều tính cảnh giác cực kỳ cao.
Lâm Chấn thì hiểu rõ nguyên do: “Có lẽ là vì cô từng cứu mạng thỏ tôn lúc nó suýt g.i.ế.c c.h.ế.t.”
Lần Tống Vi đường hoàng đưa tay nựng nịu mấy con thỏ tôn non, cô còn tiện thể kiểm tra tình trạng của thỏ tôn .
Thỏ tôn vì thương nên thể săn, dạo gần đây dựa Tống Vi “bao nuôi”.
Khi Tống Vi kiểm tra vết thương chân, tâm trạng của nó vô cùng định.
Một cục lông xù to đùng, sờ thích thật đấy.
Chỉ là lớp lông rối bù, còn dính nhiều lông rụng bẩn thỉu.
Hôm nay mang theo lược, để ngày mai xem tóm nó để chải lông cho một trận .
Thấy chúng ăn uống ngon lành, Tống Vi cũng rời .
Ba cưỡi lưng ngựa tìm kiếm dấu vết của đàn sói, Háp Tang Mộc vô cùng tò mò về chuyện Tống Vi thuần phục thỏ tôn nên suốt dọc đường cứ hỏi han ngớt.
Vốn dĩ lắm lời, phen càng ồn ào hơn.
Tống Vi thẳng: “Trước đó thỏ tôn một bầy ch.ó rừng vây hãm, tay cứu giúp nhưng nó vẫn thương. Sau khi thương nó thể tự săn, thế là ngày nào cũng bắt chuột thỏ hoặc sóc đất mang tới cho chúng, qua vài thì quen thôi.”
Háp Tang Mộc thán phục: “Cô giỏi thật đấy, ngay cả cũng dám bảo đảm ngày nào cũng săn sóc đất chuột thỏ .”
Loài động vật ăn thịt họ mèo như thỏ tôn gây mối đe dọa quá lớn cho đàn gia súc của họ, hơn nữa vẻ ngoài lông xù tròn vo trông đáng yêu nên dân du mục khá thiện cảm với chúng.
Chỉ là dấu vết của thỏ tôn khó tìm mà thôi.
“Đêm qua đàn sói tới đây.”
Xung quanh dấu chân và phân của bầy sói, cộng thêm tiếng hú trong đêm qua, quả thực khu vực đàn sói đưa tầm ngắm.
Nếu ban đêm cẩn thận chú ý, đàn gia súc thể sẽ thiệt hại, con cũng gặp nguy hiểm khôn lường.
“Chúng để Đa Cát tìm , nó thể đ.á.n.h mùi của loài sói.”
Đa Cát là con ch.ó mà dắt theo.
Đó là một con ch.ó lớn lông màu xám nhạt, thuộc giống ch.ó lai sói.
Tuy nhiên dòng m.á.u sói trong nó khá loãng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-301-quyet-dau-voi-dan-soi.html.]
Nhận lệnh của Háp Tang Mộc, Đa Cát bắt đầu hít hà bãi phân sói, đó cắm đầu chạy về một hướng.
Bọn Tống Vi lập tức thúc ngựa đuổi theo .
Phải công nhận rằng, theo mùi hương để tìm kiếm đồ vật thì loài ch.ó vẫn chuyên nghiệp nhất. Huống chi thảo nguyên mênh m.ô.n.g bát ngát thế , nếu để con tự mò mẫm thì chẳng tìm đến bao giờ mới thấy.
Ba cưỡi ngựa bám theo Đa Cát chạy suốt một quãng đường chừng ba cây , cuối cùng cũng phát hiện tung tích của đàn sói tại một khu vực vách đá cheo leo đầy sỏi vụn.
Tới nơi, họ xuống ngựa, cẩn thận từng bước tiến gần.
“Tìm thấy , đàn sói dường như đang săn mồi.”
Cả ba rạp sườn núi, ngọn gió thổi qua đỉnh núi mang theo lạnh buốt giá.
May mà Tống Vi và Lâm Chấn đều chứng say độ cao.
Ba cặp mắt dán chặt đàn sói đang ở cách xa mấy trăm mét.
Sau đợt tổn thất , đàn sói hiện tại còn mười sáu con to khỏe lực lưỡng.
Lúc tất cả chúng đang ở hẻm núi tranh giành một con cừu đá với một con báo tuyết.
“Là báo tuyết kìa!”
Giọng Háp Tang Mộc thoáng lộ vẻ kích động.
May mà cách khá xa nên bầy dã thú bên thấy tiếng động.
“Con báo tuyết đó sắp c.h.ế.t .”
Đàn sói chỉ cướp con cừu đá mà còn ngừng truy đuổi, vây ráp con báo tuyết.
Háp Tang Mộc lo lắng: “Bây giờ đây?”
Cậu dứt lời, Tống Vi và Lâm Chấn cầm d.a.o găm, phối hợp ăn ý lao thẳng xuống dốc núi.
Háp Tang Mộc: “!”
Ủa chứ, các đợi một chút , ở bên ngoài các chị ai cũng liều lĩnh dũng mãnh thế ?!
Phía bên , đàn sói cũng lập tức đ.á.n.h thấy sự xuất hiện của Lâm Chấn và Tống Vi. Mùi hương quen thuộc ập tới, thù mới nợ cũ chồng chất khiến chúng chẳng buồn để tâm tới con báo tuyết nữa, đồng loạt ngoắt vây công về phía Tống Vi.
Tống Vi phóng nhảy từ gờ đá xuống, lưỡi d.a.o găm vung lên ngọt xớt cắt đứt cuống họng của một con sói.
Ngay đó, cô ngửa gập bụng né tránh cú vồ của một con sói khác, một tay chống xuống đất mượn lực xoay tung một cú đá quét ngang trời, hất văng con sói bay xa.
Đòn thế của Lâm Chấn cũng dứt khoát tàn nhẫn kém, nhắm thẳng yết hầu của bầy sói, tay một đòn đoạt mạng.
Háp Tang Mộc đến ngây , hai đúng là bản lĩnh ngút trời, thảo nào thể đến với .
Cậu dám xông đối đầu trực diện với cả đàn sói đông đúc như , chỉ thể cầm s.ú.n.g từ xa b.ắ.n yểm trợ.
Sói đầu đàn thấy thủ hạ của ngã xuống ngày một nhiều, kìm cất tiếng tru bi thảm.
Tống Vi đối mặt với con sói chúa: “Ngại quá nhé, đến bước một mất một còn thế thì c.h.ế.t chắc chắn là bọn mày .”
Cảm giác loài dã thú ngày đêm rình rập chẳng dễ chịu chút nào. Nếu diệt trừ tận gốc đàn sói, dẫu khi cô còn ở đây chuyện gì, nhưng của cô vẫn tiếp tục sinh sống chăn thả ở chốn .
Bầy sói từng mò tới bãi chăn thả của , chắc chắn ghi nhớ mùi hương của ông.
Nếu đàn sói c.h.ế.t, khi cô và Lâm Chấn rời , gặp nguy hiểm chính là .
Tống Vi tuyệt đối để một mối họa ngầm lớn đến nhường .
Chênh lệch lượng đôi bên lớn, nhưng khi còn ở mạt thế, Tống Vi quá quen với việc chiến đấu sinh t.ử cùng dị thú biến dị.
Những con sói biến dị ở thời mạt thế to lớn chẳng khác nào một con bò mộng trưởng thành, đối phó với những con sói hoang bình thường , cô vẫn chiếm thế thượng phong.
Cho dù về mặt quân cô hề ưu thế.
Cuối cùng, Tống Vi nhuộm đầy m.á.u tươi, ngay cả gương mặt trắng nõn nà cũng vương những vệt m.á.u nóng hổi.
Một hình mảnh mai nhỏ nhắn bùng nổ sức mạnh khiến khiếp sợ, sự lạnh lẽo thấu xương toát từ đáy mắt cô càng khiến kẻ khác rợn tóc gáy.
Háp Tang Mộc sợ đến mức dám bước gần, trai chất phác nuốt nước bọt đ.á.n.h ực một cái đầy kinh hãi.
Tống Vi trong bộ dạng thực sự quá đỗi nguy hiểm.
thể thừa nhận, cô hệt như một đóa hoa túc rực rỡ, tuy vô cùng nguy hiểm nhưng sở hữu vẻ đến nghẹt thở.
Trên Lâm Chấn cũng dính đầy vết máu, tra d.a.o găm bao sải bước về phía Tống Vi.
“G.i.ế.c sạch .”
Tống Vi ngước mắt : “Vâng.”
Lâm Chấn đưa bàn tay ấm áp lên áp má cô, nhẹ nhàng lau những vết m.á.u vương mặt.
“Em thương ở ?”