Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 299: Háp Tang Mộc

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:58:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mọi vội vàng xử lý vết thương cho cừu và chó, những con c.h.ế.t cũng gom .

 

Xác sói giữ một con, còn cùng với con cừu c.h.ế.t cần nhanh chóng chở về Đại đội Nam Khang.

 

Con giữ là do Tống Vi đ.á.n.h c.h.ế.t, họ để thịt ăn.

 

“Không ngờ đụng bầy sói đông đến thế.”

 

Lão Hà vẫn còn sợ hãi: “May mà phát hiện sớm, thì cái mạng già của bỏ đây .”

 

Thực phát hiện đầu tiên là mấy con ch.ó của họ, bọn họ đều chạy theo tiếng chó.

 

Chó là bạn đồng hành của họ, những con ch.ó c.h.ế.t một ai nỡ ăn thịt, chủ của chúng thậm chí còn ôm xác ch.ó nức nở.

 

Cuối cùng tất cả tụ họp , chọn một nơi phong cảnh để chôn cất, đó một nghi thức tiễn đưa cho những chú chó.

 

Cuối cùng nấm mồ của ch.ó treo một vòng hoa trắng.

 

Họ những lời Tống Vi hiểu, nhưng nét mặt ai nấy đều vô cùng nghiêm trang, vành mắt đỏ hoe.

 

Những con ch.ó còn sống sót chăm sóc hết sức cẩn thận, nhưng một con thương quá nặng.

 

Dù Tống Vi dùng thảo d.ư.ợ.c cầm m.á.u cũng nó chuyển biến hơn.

 

Y tế ở đây lạc hậu, dù Tống Vi khâu vết thương cho con ch.ó cũng chẳng dụng cụ, cuối cùng chỉ đành trơ mắt nó dần dần tắt thở.

 

Chú ch.ó rốt cuộc vẫn rời xa chủ của .

 

Người đàn ông trung niên ôm lấy xác ch.ó như một đứa trẻ.

 

Nơi chôn cất mọc thêm một nấm mồ nhỏ.

 

Đến tối, tâm trạng gắng gượng nguôi ngoai đôi chút đem thịt sói sơ chế nướng lên.

 

Dù thế nào nữa cũng thể để bụng đói, ai nấy đều vực dậy tinh thần.

 

“Trước đây lão Dư bảo cô thuần phục một con ngựa đầu đàn, ban đầu tin, nhưng giờ thì tin , cô giỏi thật đấy.”

 

Lúc nướng thịt sói, một nam thanh niên đầu đinh với đôi gò má ửng hồng đặc trưng của vùng cao nguyên bỗng sán gần Tống Vi.

 

Người ở đây khá cao ráo, vả nhờ từ nhỏ ăn thịt uống sữa nên vóc dáng vô cùng vạm vỡ.

 

tên là Háp Tang Mộc, là Tạng ở vùng .”

 

Đại đội Nam Khang là một đại đội quần cư, Hán, Tạng, thậm chí cả các dân tộc thiểu khác.

 

đều là những bộ tộc thảo nguyên.

 

“Chào , tên Tống Vi.”

 

Háp Tang Mộc gật đầu: “ , về cô , cô đến đây để chụp ảnh ?”

 

Tống Vi gật đầu: “Ban đầu định đến đây để ngắm phong cảnh thôi.”

 

“Cô cừ lắm.”

 

Háp Tang Mộc với giọng chân thành, thậm chí còn ngượng ngùng gãi đầu: “Ban đầu cứ tưởng cô sẽ là gánh nặng cơ, vì trông cô giống mấy cô tiểu thư ở thành phố lớn, ai ngờ cô cưỡi ngựa giỏi thế, còn thuần ngựa, đ.á.n.h c.h.ế.t cả sói, cô còn cừ khôi hơn cả đàn ông Tạng chúng nữa.”

 

Tống Vi: “Thế... cảm ơn nhé?”

 

Háp Tang Mộc rạng rỡ: “ thể theo đuổi cô ?”

 

Tống Vi:...

 

Đây đúng là điều Tống Vi ngờ tới, ở đây thẳng thắn quá mức đấy.

 

Mấy ông chú bên cạnh ha ha khoái chí.

 

Mặt Dư Uy đen : “Háp Tang Mộc, đừng mơ mộng hão huyền nữa, cháu gái đối tượng , chính là đàn ông cùng con bé đấy.”

 

Háp Tang Mộc liền chút tiếc nuối: “Cô trông trẻ thế , đối tượng nhỉ.”

 

Tuy tiếc nuối nhưng cũng chẳng dây dưa lằng nhằng.

 

Tống Vi nhịn lên tiếng thanh minh: “ sắp hai mươi , vả cũng .”

 

Háp Tang Mộc: “À, cô lớn hơn hai tuổi, xem cô thích đàn ông đó lắm.”

 

Tống Vi gật đầu thừa nhận.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-299-hap-tang-moc.html.]

Đừng Háp Tang Mộc cao to vạm vỡ, vẻ ngoài trông chững chạc như một thanh niên trưởng thành.

 

thực tế mới tròn mười tám tuổi.

 

Nhan sắc phát triển nhanh .

 

Đương nhiên bảo già dặn, mà là vóc cao lớn vạm vỡ, thực trông cũng khá điển trai.

 

Sau đó cách trò chuyện của hai chẳng khác gì những bạn mới quen, như thể khúc nhạc đệm ban nãy từng xảy .

 

Tống Vi thực sự để bụng, bấy giờ mới yên tâm.

 

Răng sói cô thu gom , da sói bọn Dư Uy cũng nhường hết cho Tống Vi.

 

Về Lâm Chấn thấy cô lâu về cũng tìm đến nơi, lúc mới chuyện bầy sói bao vây tấn công.

 

“Tiếc là cách xa quá, bên chỗ chúng thấy động tĩnh gì.”

 

Dư Uy: “Bầy sói khả năng sẽ chịu bỏ qua , về nhớ nâng cao cảnh giác.”

 

Ăn xong bữa thịt sói, Tống Vi và Lâm Chấn tạm biệt về chỗ của Phong Đình Hiên.

 

Cô cũng kể chuyện bầy sói cho Phong Đình Hiên .

 

Phong Đình Hiên trố mắt Tống Vi: “Cháu cũng lao đấy ?”

 

Tống Vi gật đầu: “Dạ, yên tâm, cháu .”

 

“Cháu là con gái con lứa mà đấu sói, ngộ nhỡ thương thì tính thế nào?”

 

Chưa từng tận mắt chứng kiến thủ và sức mạnh của Tống Vi, nếu chỉ vẻ ngoài thì ai nấy cũng đều coi cô là một cô gái nhỏ chân yếu tay mềm.

 

Bất kể Tống Vi giải thích thế nào, ông tóm vẫn chẳng chịu tin.

 

Dù cho mấy ngày nay ngày nào Tống Vi săn cũng tha đồ về.

 

Phong Đình Hiên cũng chỉ ngỡ là Tống Vi b.ắ.n s.ú.n.g cao su chuẩn xác thôi.

 

Sau khi Tống Vi cam đoan sẽ mạo hiểm nữa, Phong Đình Hiên mới chịu dừng miệng .

 

Tống Vi cũng chẳng hề cảm thấy phiền phức, cô thực sự lo lắng cho .

 

Chuyện bầy sói vẫn là bóng ma đè nặng trong lòng , bọn Dư Uy thông báo việc cho tất cả những ai chịu trách nhiệm chăn thả gia súc.

 

Khoảng thời gian gần đây, ai nấy đều cẩn thận dè dặt hơn hẳn.

 

Tống Vi căng thẳng đến thế, chỗ Phong Đình Hiên Lâm Chấn trông nom, cô vẫn như thường lệ mỗi ngày tới những nơi khác .

 

cô cũng quá xa, thỉnh thoảng còn dắt theo cả Tiểu Lão Đại nữa.

 

Dẫn nó săn cùng.

 

Nhờ thức ăn ngon, ngày nào cũng ăn no căng tròn bụng nên chỉ trong vỏn vẹn nửa tháng ngắn ngủi, Tiểu Lão Đại lớn phổng phao lên trông thấy.

 

Thân hình to một chút, theo Phong Đình Hiên chăn cừu cũng ngày càng dáng hình.

 

Háp Tang Mộc tuần tra qua chỗ , từ đằng xa thấy Tiểu Lão Đại đang chăn cừu, thích mê nhóc con , cứ gặng hỏi Tống Vi mãi xem giống ch.ó lấy ở , còn con nào nữa .

 

“Chó của chúng nuôi để cảnh báo nguy hiểm, cũng con chăn cừu, nhưng đều huấn luyện, tốn nhiều thời gian và công sức. Thế mà chú ch.ó nhỏ ai dạy cũng tự , nó thực sự hợp với chăn thả chúng .”

 

Tống Vi: “Bạn tặng đấy, cũng còn nhưng ở xa quá mang tới .”

 

Háp Tang Mộc tức thì tiếc nuối: “Lần các bạn đến thăm chú Dư, nếu còn giống ch.ó thì thể mang cho một con ? lấy , trả bằng tiền.”

 

“Được thôi, dịp sẽ mang cho.”

 

Lâm Chấn bước gần: “Trò chuyện vui vẻ quá nhỉ.”

 

Anh cảnh giác liếc Háp Tang Mộc một cái chen thẳng giữa hai .

 

Háp Tang Mộc và Tống Vi vốn chẳng gần , Háp Tang Mộc trông sảng khoái vô tư là thế nhưng vẫn giữ cách chừng mực.

 

Háp Tang Mộc Lâm Chấn vài giây bừng tỉnh hiểu : “Anh đừng hiểu lầm, tuy đúng là khá thích Tống Vi, nhưng cô thích , hơn nữa cũng cái trò cướp đối tượng của khác .”

 

Về chuyện tình cảm Háp Tang Mộc nghĩ thoáng, đối với Tống Vi phần nhiều là sự tán thưởng.

 

Mẹ bảo , gặp cô gái thích và khâm phục thì cứ mạnh dạn theo đuổi.

 

nếu cô gái yêu thì buông bỏ , bởi vì cả đời còn dài lắm, nhất định sẽ gặp cô gái khác mà thích.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Loading...