Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 296: Con Ngựa Đen
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:58:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Con ngựa của cô chạy xa .
Đó chẳng còn là chuyện xa gần nữa, cái tên thậm chí còn trở về với tự nhiên luôn .
Lúc tìm nó thì là hai tiếng , Tống Vi cũng chẳng ngờ nó thể chạy dai đến thế.
May mà vận may của cô tệ, thảo nguyên tuy rộng lớn nhưng cô tìm đúng hướng.
Nếu mà mất ngựa thật... cô cũng chẳng sợ, cùng lắm là đền chút tiền thôi.
cô vạn ngờ rằng, cái tên tìm một đàn ngựa hoang và đang tính hòa nhập đàn.
Nói chính xác hơn là nó đang lon ton nịnh bợ đuổi theo một con ngựa cái nhỏ trong đàn.
Con ngựa đầu đàn tức giận hề nhẹ, mấy xua đuổi con ngựa mặt dày , nhưng cứ hễ đuổi chạy , chẳng bao lâu nó tót tót trở .
Tống Vi một lúc cuối cùng cũng vỡ lẽ:...
Con ngựa cô cưỡi đúng là giỏi thật đấy, còn tự tìm đối tượng cơ đấy.
Đàn ngựa hoang tuy chỉ là một đàn quy mô nhỏ, nhưng Tống Vi đếm sơ qua ít nhất cũng mười một con.
Trong đó còn ba con ngựa con trông đáng yêu, là nuôi .
Cô lén lút tiếp cận bầy ngựa.
Con ngựa đầu đàn đang bận xua đuổi con ngựa của Tống Vi, nhất thời để ý đến một con đang mưu đồ mờ ám.
Đến khi kịp nhận thì Tống Vi tay chân thoăn thoắt trèo tót lên lưng con ngựa đầu đàn bộ lông đen bóng mượt .
Hai tay cô vươn , lập tức ôm chặt lấy cổ ngựa, cả bám dính lấy con ngựa đen như một con bạch tuộc.
“Hây, mày hất tao xuống thì tao bắt mày nữa, còn hất thì ngoan ngoãn vật cưỡi của tao !”
“Hí!”
Con ngựa đen cao to vạm vỡ giật hoảng hốt, lập tức lồng lộn nhảy dựng lên.
Độ xóc nảy dữ dội còn hơn cả tàu lượn siêu tốc.
Tống Vi ôm chặt cứng lấy con ngựa đen, hề chút dấu hiệu nào là sẽ văng xuống.
Ngựa đen bắt đầu phi nước đại điên cuồng, cả đàn ngựa cũng tung vó lao theo nó.
Tống Vi ngẩng đầu, cảm nhận từng cơn gió rít gào táp mặt, bôm bốp như vỗ mặt .
Phì... tóc tai thổi rối tung cả lên .
“Nhanh lên, chạy nhanh hơn nữa ha ha ha...”
Tiếng mang chút phong thái điên rồ, Tống Vi cảm thấy vô cùng kích thích.
Ngựa đen cảm thấy khiêu khích, hai vó tung lên trời cao, gần như dựng cả .
Tống Vi còn dang rộng hai tay, hai chân kẹp chặt lưng ngựa hò reo một tiếng:
“Muốn hất tao xuống ? Mày thử xem!”
Con ngựa đen tức đến phì cả mũi.
Vó chạm đất, nó tiếp tục điên cuồng phi nước đại.
Càng xóc nảy gập ghềnh nó càng lao.
Tống Vi chỉ thấy cảnh vật xung quanh vụt qua nhanh đến mức chỉ còn tàn ảnh, ngựa đen cõng cô chạy một quãng đường xa.
Cuối cùng nó cũng kiệt sức, thở hồng hộc dừng bước.
Tống Vi đưa tay vuốt ve con ngựa hoang dã thảo nguyên , đường nét cơ bắp săn chắc và mượt mà, từ chiều cao đến vóc dáng đều là con ngựa cao lớn, đẽ nhất mà cô từng thấy từ đến nay.
“Đẹp thật đấy, mày theo tao một thời gian nhé.”
Còn vì là một thời gian, bởi vì cô chỉ thể ở đây một tháng thôi.
Nếu nuôi con ngựa đen , cô tuyệt đối sẽ giao cho Đại đội Nam Khang.
Lúc rời cứ thả cho nó tiếp tục tung hoành thảo nguyên bao la .
“Dạo tao ở thảo nguyên, mày cứ theo tao , đến lúc tao sẽ thả mày .”
Chẳng ngựa đen hiểu , nó phì một tiếng cúi đầu gặm cỏ, uống nước.
Tạm thời trông vẻ như chịu khuất phục.
Tống Vi trèo xuống khỏi lưng ngựa, nó gặm cỏ một lát quỳ mọp xuống nghỉ ngơi.
Đói bụng .
Cô sờ bụng , lấy từ trong chiếc túi đeo chéo một chiếc bánh nướng gặm.
Những con ngựa khác trong đàn vẫn đuổi tới, tốc độ của ngựa đen quá nhanh, lúc chạy bỏ xa những con khác một đoạn dài.
nửa tiếng , Tống Vi trực giác cảm thấy gì đó đúng, dù chậm thế nào thì cũng thể đến giờ vẫn tới chứ.
Ngựa đen dường như cũng phát hiện bất thường, ăn cỏ xong liền tung vó chạy ngược trở .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Chờ !”
Tống Vi chạy đà vài bước tung nhảy tót lên lưng ngựa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-296-con-ngua-den.html.]
Lần ngựa đen vội vã tìm cách hất cô xuống nữa.
Một một ngựa chạy ngược một đoạn thì thấy tiếng sói hú.
Là sói thảo nguyên.
Tốc độ của ngựa đen càng nhanh hơn.
Chỉ vài phút , họ thấy bầy ngựa đang đàn sói thảo nguyên vây hãm.
Bầy ngựa vây ba con ngựa con giữa, xếp thành một vòng tròn để ngăn cản đàn sói săn mồi.
Tống Vi thấy một con sói chồm lên c.ắ.n lưng một con ngựa, con ngựa liền lồng lộn giãy giụa dữ dội.
Mãi mới hất con sói thì mảng thịt lưng cũng x.é to.ạc mất một miếng.
Những con sói khác ngửi thấy mùi m.á.u tươi càng thêm điên cuồng.
Nếu đổi là , Tống Vi thấy cảnh sẽ chẳng thèm can thiệp.
Quy luật chọn lọc tự nhiên, cô chỉ mặc kệ mà khi còn ngư ông đắc lợi, đợi trai cò tranh đến cướp bóc một mớ.
lúc con ngựa đen Tống Vi đơn phương quyết định là thú nuôi của , đàn ngựa là đàn em của nó, cô đương nhiên về phía ngựa .
Thế nên khi ngựa đen lao tới, một con sói nhảy bổ lên định c.ắ.n ngựa đen, Tống Vi vung một nắm đ.ấ.m nện thẳng xuống.
Con sói kêu t.h.ả.m một tiếng ngã vật đất dậy nổi.
Ngựa đen cũng tung một vó đá thẳng con sói phía , đá cho con sói thảo nguyên lăn lông lốc mấy vòng, kêu ăng ẳng t.h.ả.m thiết.
Ngựa đen dũng mãnh dẫn đàn em phá vòng vây.
Cũng nhờ nó , đàn sói phần kiêng dè dám tiếp tục vây công.
Cuối cùng ngựa đen dẫn bầy ngựa lao ngoài.
Tống Vi hai chân kẹp chặt lưng ngựa, khom cúi xuống, một tay túm lấy xác con sói c.h.ế.t queo đất nhấc bổng lên.
Bầy ngựa chạy xa, đàn sói cũng đuổi theo nữa.
Chạy đến khi mệt lả chúng mới dừng .
Tống Vi ném xác sói sang một bên.
Bầy ngựa ghét mùi sói, đều dạt thật xa.
Chúng thực sự mệt phờ, rạp cả xuống đất gặm cỏ xung quanh.
Vài con ngựa thương đau đớn xoay vòng tại chỗ.
May mà Tống Vi mang theo một ít bột t.h.u.ố.c cầm máu.
Cô liền rắc t.h.u.ố.c bột lên những vết thương của mấy con ngựa.
Trong đó hai con thương diện tích khá lớn, đợt dùng hết sạch một lọ t.h.u.ố.c bột.
Khiến cô xót ruột vô cùng.
Loại t.h.u.ố.c bột tốn ít d.ư.ợ.c liệu mới bào chế đấy.
Sau khi cầm m.á.u cho ngựa thương, cô cũng ngả lưng xuống đất ngay bên cạnh ngựa đen.
“Một ngày của trôi qua kích thích thật đấy.”
Động vật hoang dã thảo nguyên nhiều thật.
Chỉ trong một ngày hôm nay, những gặp mèo Manul, mà còn cả đàn ngựa và bầy sói.
mà cũng kích thích ghê.
Chỉ là trời sắp tối , về nhanh thì yêu với của cô sẽ lo lắng mất.
“Đại Hắc, theo tao ?”
Đại Hắc khịt mũi một cái, dậy.
Tống Vi vỗ vỗ đầu nó: “Không dậy là , mày dậy thì tao về .”
Con ngựa cưỡi ban đầu của cô thì chẳng trông mong gì nữa , giờ vẫn đang bẹp một xó kìa.
Dù cũng là ngựa nuôi, so với ngựa hoang thì sức bền và thể lực kém hơn hẳn.
Nghỉ ngơi thêm một lúc, Tống Vi tròn trách nhiệm cắt một đống cỏ quanh đó về cho ngựa Đại Hắc ăn, cùng với cả con ngựa cưỡi phế vật ban đầu của cô nữa.
Cuối cùng cũng nghỉ ngơi xong, ăn no uống đẫy, bối cảnh vầng dương tròn xoe màu cam đỏ rực rỡ sắp lặn, một cùng mấy con ngựa thong thả về theo hướng Tống Vi tới.
Lúc về chúng khá chậm, Tống Vi cũng giục.
Đi nửa đường, cô thấy tiếng gọi theo chiều gió vọng .
“Tống Vi!”
“Đồng chí Tống...”
Tống Vi vỗ vỗ lưng ngựa đen: “Anh bạn, tăng tốc nào, nhà tao tìm tao .”
“Hí!”
Ngựa Đại Hắc vẫy vẫy đuôi, từ tản bộ chuyển sang phi nước kiệu.