Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 295: Mèo Manul
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:58:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bọn họ tóm lấy hai con cừu, cẩn thận kiểm tra khắp một lượt ai nấy đều lộ vẻ mặt vô cùng phấn khởi.
“Hai con cừu hề bệnh tật gì cả, chỉ là thể mang chút ký sinh trùng, cần dùng t.h.u.ố.c để tẩy sạch thôi. Hơn nữa khung xương và các chỉ cơ thể của con cừu đực cực kỳ , thích hợp để cừu giống; con cừu cái thì m.a.n.g t.h.a.i , cái bụng chắc cũng sắp sinh đến nơi.”
Thế chỉ là thêm hai con cừu nữa, đây ít nhất là ba con! Đã trừ việc gầy gò thì thể trạng các mặt đều cừ.
Gầy là bởi vì lang thang bên ngoài đối mặt với muôn vàn hiểm nguy, ăn cỏ chẳng yên còn vận động liên tục.
giống quá .
Mọi cùng đào một cái hố nước vặn, khéo họ mang theo bột t.h.u.ố.c diệt ký sinh trùng, liền rắc thẳng bột t.h.u.ố.c trong hố nước đào xong.
“Phải dùng nước ngâm cho ướt sũng bộ lông của chúng nó mới .”
Muốn khống chế một con cừu hề đơn giản, cần đến hai gã đàn ông lực lưỡng dùng hết sức bình sinh mới xong.
Hai đàn ông bản địa tóm chặt lấy con cừu đực đang giãy giụa kịch liệt, chật vật lôi nó xuống hố nước, bên cạnh còn thêm xúm hỗ trợ.
Tống Vi và Lâm Chấn dứt khoát tóm gọn lấy con cừu cái đang nhăm nhe bỏ chạy.
Sau một hồi xoay xở toát mồ hôi hột, cuối cùng cũng dìm cho lông con cừu đực ướt sũng t.h.u.ố.c diệt ký sinh trùng.
“Đến con tiếp theo nào!”
Tống Vi và Lâm Chấn mỗi túm chặt lấy hai chân của con cừu cái nhấc bổng lên, mặc cho con cừu giãy giụa cỡ nào cũng chẳng lay chuyển nổi nửa phân.
“Để bọn cháu cho.”
Nói , hai nhúng con cừu cái xuống hố nước lăn qua một vòng.
Vừa buông tay , con cừu cái liền nhảy tót khỏi hố nước cắm đầu cắm cổ chạy biến.
Quay đầu , hai mới nhận đám Dư Uy đều đang trố mắt sững sờ.
“Sao thế ạ? Bọn cháu đúng chỗ nào ?”
Dư Uy khép miệng , nuốt nước bọt: “Không , hai đứa cứ thế... cứ thế nhấc bổng con cừu lên ? Không thấy nặng ?”
Thực nếu con cừu yên thì hai khiêng quả thật nặng lắm, nhưng đây là con vật sống, lúc nó giãy giụa sức bật lớn vô cùng.
“Không nặng tí nào ạ.”
Mọi cũng dây dưa với vấn đề quá lâu, chỉ thầm cảm thán đúng là thể mặt mà bắt hình dong.
Đặc biệt là Tống Vi.
Nhìn nhỏ nhắn mảnh mai thế , mà sức lực khỏe đến kinh .
“Chỗ t.h.u.ố.c trong hố nước mà chỉ dùng hai thế thì lãng phí quá.”
Thời buổi t.h.u.ố.c men đều vô cùng đắt đỏ, chỗ t.h.u.ố.c cũng là họ vất vả xin xỏ mãi mới cấp phát, nhưng nếu dùng thì sợ lây bệnh sang những con cừu khác, đến lúc xảy chuyện gì thì phiền toái to.
Tống Vi cũng thấy tiếc của, bèn xoa cằm hỏi Dư Uy: “Chú Dư ơi, là chúng lùa mấy con cừu khác đây lăn một vòng luôn ạ?”
Hơi mất công một chút, nhưng đây quả là một ý kiến .
Dư Uy: “Vừa khéo lứa cừu cũng sắp đến đợt tẩy ký sinh trùng , sẵn hố t.h.u.ố.c ở đây thì lùa hết chúng nó qua ngâm một lượt , chỉ là chịu khó vất vả một chút thôi.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Chuyện vất vả thì họ chẳng nề hà gì, chỉ cần đàn bò cừu khỏe mạnh bình an là .
Có điều vẫn cắt cử tuần tra các bầy cừu khác.
Cuối cùng Dư Uy ở phụ giúp, còn hai mục dân thì rời nhiệm vụ.
Dư Uy và Phong Đình Hiên phụ trách lùa từng tốp cừu nhỏ gần, còn Lâm Chấn và Tống Vi chịu trách nhiệm tóm cừu ném xuống hố nước lăn qua một lượt.
Cũng chính vì tận mắt chứng kiến hiệu suất việc thần tốc của Lâm Chấn và Tống Vi, họ kinh ngạc một hồi thấy ở đây thêm cũng chẳng khác là bao nên mới yên tâm rời như .
Đến khi tất việc tẩy ký sinh trùng cho bộ đàn cừu, Dư Uy và Phong Đình Hiên, hai chuyên chân chạy lùa cừu, ngược mệt bở cả tai.
“Hai đứa... hai đứa cừ thật đấy!”
Ông vỗ mạnh lên vai Phong Đình Hiên.
“Đứa cháu gái của bất ngờ quá chừng, sức lực khéo còn khỏe hơn cả hai thằng đàn ông lực lưỡng cộng chứ.”
Bản Phong Đình Hiên lúc cũng đang ngơ ngác như mây.
Ông mà chứ, cháu gái ở mặt ông bao giờ phô diễn sức mạnh khủng khiếp thế .
Đã bốn năm tiếng đồng hồ trôi qua, họ theo chân đàn cừu chuyển sang một bãi đất cỏ mọc tươi hơn, đó chuẩn nấu bữa trưa.
Bánh bột ngũ cốc thô trộn với rau dại hái thảo nguyên, khoai lang nướng, kèm thêm một nồi canh bột mì nấu rau thịt.
Tuy phần đạm bạc thô sơ nhưng ai nấy đều ăn vô cùng ngon miệng. Ở đây chẳng ai là ăn ít cả, thậm chí sức ăn của Phong Đình Hiên còn chẳng bằng Tống Vi.
Nhìn Tống Vi ăn khỏe ngang ngửa Lâm Chấn, Dư Uy rơi trầm mặc một thoáng.
“Thảo nào sức khỏe lớn đến thế, ăn là phúc, ăn là lắm đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-295-meo-manul.html.]
Tống Vi nhét đầy mồm một chiếc bánh rau dại, tươi rói vô cùng rạng rỡ.
Chỉ là câu thốt khiến tim:
“Biết hai con cừu thuộc về đàn cừu của thì hôm qua cháu thịt luôn , trưa nay tha hồ canh thịt cừu uống.”
Dư Uy suýt chút nữa thì phun ngụm canh trong miệng ngoài.
Ông vuốt mồ hôi trán đầy sợ hãi, may mà con bé đấy!
“Khụ, con cừu cái còn đang mang bầu cơ mà, ăn thịt thì phí của giời quá.”
Tống Vi chẳng hề để tâm: “Thì chẳng vẫn còn một con đực mang bầu đó .”
Tiếc đứt cả ruột.
Tống Vi hai con cừu bằng ánh mắt rực lửa thèm thuồng, khiến Dư Uy mà thót tim kinh hãi, chỉ sợ cô nổi hứng kích động xông thịt luôn hai con cừu thật.
“Khụ... cái đó, dắt hai con cừu về thì của cháu cũng sẽ khen thưởng đấy.”
Tống Vi sang ông, vẻ rửa tai lắng .
“Chắc chắn sẽ thưởng một ít lương thực, tới đại đội mổ gia súc sẽ nhắc với đại đội trưởng một tiếng, để cháu cũng chia một phần thịt một cách đường đường chính chính.”
Tống Vi: “Vẫn lỗ lắm.”
Dư Uy: “Cũng... cũng ít mà.”
Dẫu thì chỗ cừu đó cũng chẳng thể xơi nữa, Tống Vi chỉ chúng thèm thuồng một chút thôi chứ bảo g.i.ế.c thật thì cô cũng chẳng .
Buổi chiều, Tống Vi đeo máy ảnh tung tăng chạy ngoài chơi.
Lâm Chấn và Phong Đình Hiên thì tận tụy hết lòng chăm sóc đàn cừu.
Thấy Tống Vi chạy xa tít tắp, Phong Đình Hiên vẫn khỏi lo lắng đôi chút.
Lâm Chấn trấn an: “Cậu nên lo lắng cho mấy con thú ăn thịt đen đủi nào vô tình chạm trán cô thì hơn ạ.”
Ở bên Tống Vi gần một năm trời, hiểu quá rõ chiến lực khủng khiếp của cô, Lâm Chấn cảm thấy dù cô chạm trán một con gấu ngựa chăng nữa thì con bỏ mạng chắc chắn là con gấu.
Lúc , Tống Vi quả thực chạm trán một loài thú ăn thịt.
Có điều là phiên bản cỡ nhỏ.
Cô rạp trong một bụi cỏ, tay cầm máy ảnh, chụp khoảnh khắc một con mèo Manul đang săn với dáng giật cục từng nhịp một cực kỳ ngộ nghĩnh.
Đôi mắt đen láy của cô gái sáng lấp lánh:
“Trông dễ nựng ghê.”
Cô bây giờ tiến bộ hơn nhiều , hễ thấy động vật là chỉ nghĩ tới chuyện tóm về ăn thịt nữa, ít nhất bây giờ là bắt về nuôi.
Con mèo Manul lông xù tít mù, chẳng do bộ lông quá dày mà nó tròn ủng như một quả bóng, gầm bụng thấp lè tè, đôi chân ngắn cũn cỡn tròn lẳn trông cưng xỉu.
Khuôn mặt của gã trông quạu quạu, ngố tàu đờ đẫn một cách đáng yêu.
Muốn nuôi một con quá mất.
cô vẫn im bất động.
Nhìn con mèo Manul lặng lẽ một tiếng động tiếp cận con mồi, đến lúc phát động đòn tấn công thì tốc độ nhanh như chớp giật, trong nháy mắt ngoạm chặt một con chuột thỏ.
Tống Vi cũng ngay trong khoảnh khắc bấm nút chụp, ghi trọn vẹn khung cảnh mèo Manul săn mồi xuất sắc.
Sau đó cô càng lén lút bám theo con mèo về tận nơi trú ẩn của nó.
Thế tại một bãi đá lổn nhổn, nương theo tiếng gọi của con mèo , từ những khe đá trông hết sức bình thường bỗng nhô lên một, hai, ba, bốn cái đầu nhỏ xù lông tròn xoe.
Bốn con mèo Manul con!
Đáng yêu quá, ôm nựng ghê!
Tách, tách, chụp hết.
Đáng tiếc là lũ nhóc cảnh giác cao độ vô cùng. Mèo Manul nhanh phát hiện cô, lập tức xù lông nhe nanh phát những tiếng gầm gừ đe dọa để xua đuổi cô rời .
Tống Vi bốn cục bông nhỏ đang rúc thành một nùi phía lưng mèo :
“Được , là chứ gì.”
Tuy rằng thái độ hòa nhã hiếm hoi của cô chẳng gia đình mèo Manul đón nhận, nhưng cô cũng chẳng hề thất vọng.
Nhớ kỹ vị trí , thời gian ghé qua thăm chúng nó.
Đeo máy ảnh lên cổ, cô bắt đầu tìm con ngựa của .
Vừa nãy con ngựa mải ăn cỏ tít đằng nào nhỉ?