Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 294: Thừa Ra Hai Con Cừu
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:58:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Vi tóm con chim lớn trong tay, nhất thời cũng chẳng nên xử lý thế nào.
“G.i.ế.c thịt nhé?”
Cô ngước lên hỏi Lâm Chấn.
“Quác!”
Chẳng con vật hiểu tiếng là cảm nhận sát khí nồng nặc toát từ Tống Vi mà bỗng nhiên ngoan ngoãn hẳn .
Lâm Chấn bảo: “Xem cũng là con vật linh tính đấy chứ.”
“Thôi thả nó .”
Động vật linh tính thường nên sát sinh bừa bãi, vả bọn họ cũng chẳng thể nào nuôi nổi cái giống .
Tống Vi bĩu môi, cứ cảm thấy chuyến lỗ vốn thế nào .
Thế là ánh mắt cô dừng ngay bộ lông vũ tuyệt của con cú đại bàng.
Sau một tràng kêu la t.h.ả.m thiết gù gù quác quác, trong tay Tống Vi thêm một nắm lông vũ sặc sỡ mượt mà. Con cú đại bàng ném phịch xuống đất, giương đôi cánh tơi tả chạy ngoảnh kêu la om sòm về phía Tống Vi.
Tuy chẳng hiểu nó kêu gì, nhưng cảm giác chắc hẳn là đang c.h.ử.i rủa cay nghiệt lắm.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tống Vi nheo mắt đe dọa: “Không cút nhanh c.h.ế.t hả mày?”
Con cú đại bàng lập tức hoảng hốt vỗ cánh phành phạch chuồn thẳng, đúng là xuất hành gặp vận hạn đen đủi!
Lâm Chấn thấy buồn , hỏi cô vặt mớ lông vũ gì.
Tống Vi đáp: “Mang về cho Hắc Đản kỷ niệm cũng mà.”
Lâm Chấn tỉnh ngủ hẳn, ngủ nữa bèn cùng Tống Vi tuần tra một vòng quanh khu vực chăn thả.
“Ủa, hai con cừu chạy tít đằng thế ?”
Đi dọc theo vành đai ngoài của đàn gia súc tuần tra một vòng, bỗng nhiên tiếng cừu kêu văng vẳng bên tai.
Tống Vi và Lâm Chấn đưa mắt , theo tiếng kêu tìm tới thì phát hiện hai con cừu đang lẻ loi một góc.
Đêm hôm khuya khoắt chịu ngủ, suýt chút nữa thì để chúng chạy mất dạng.
May quá là may, chứ để qua đêm nay thì trời đằng nào mà tìm.
Hai liền lùa hai con cừu trở nhập đàn.
Lâm Chấn cau mày: “Sao thấy hai con cừu là lạ, hình như gầy quá thì .”
Tống Vi đưa tay bịt mũi: “Còn hôi rình nữa chứ, hai con của nợ chẳng lăn lộn ở cái xó xỉnh nào về.”
Thấy hai con cừu ngoan ngoãn hòa đàn bẹp xuống nghỉ ngơi, hai cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, quan sát thêm một vòng xác nhận còn vấn đề gì mới trở về lều bạt.
Nửa đêm về sáng do Lâm Chấn canh gác, hai đều ăn ý đ.á.n.h thức Phong Đình Hiên dậy.
Giấc ngủ là giấc ngủ ngon nhất, sâu nhất của Phong Đình Hiên từ tới nay, như thể bù bộ những mệt mỏi tích tụ bấy lâu, tinh thần khoan khoái từng thấy.
Ông một cái đầu lông xù nhiệt tình dụi dụi mặt đ.á.n.h thức.
Mở mắt , ông ngơ ngác một thoáng, ngoài thấy trời sáng rõ bèn vội vã bò khỏi lều.
Tiểu Lão Đại cất tiếng sủa non nớt ẳng ẳng, dường như vì gọi ông dậy mà tỏ vẻ đắc ý vô cùng.
Phong Đình Hiên ôm Tiểu Lão Đại chui ngoài, lập tức ngửi thấy một mùi thơm ngào ngạt xộc mũi.
Hóa Lâm Chấn nấu xong bữa sáng từ lúc nào.
Điều kiện nơi thảo nguyên hạn, nấu cháo trắng, ăn kèm với tương ớt nấm hương mang theo, dưa muối và trứng vịt muối, thế cũng là một bữa sáng vô cùng thịnh soạn .
Phong Đình Hiên ngại ngùng gãi đầu: “Sao trời sáng bét thế , hai đứa gọi mà thấy ?”
Lâm Chấn đáp: “Nửa đêm về sáng là cháu gác đấy ạ.”
Phong Đình Hiên hiểu ngay: “Hai đứa gọi dậy chứ.”
Ngủ một mạch đến sáng thế thật ngại quá mất.
Lâm Chấn đưa cho ông một chiếc bát: “Cậu ăn bao nhiêu thì cứ tự múc bấy nhiêu nhé, cháu gọi Vi Vi dậy.”
Phong Đình Hiên gật đầu, mùi thơm của cháo gạo khiến bụng ông réo ùng ục.
Lâm Chấn nấu cháo khoai lang trắng, ngoài mấy miếng khoai thì là gạo trắng thơm phức.
Nồi cháo sánh mịn tỏa vị ngọt thanh dịu dàng, độ đặc vặn hảo.
Phong Đình Hiên thậm chí chẳng còn nhớ nổi bao lâu ăn một hạt gạo trắng.
Tống Vi chỉ ngủ năm tiếng đồng hồ nhưng tinh thần cũng vô cùng sảng khoái.
Ba múc cháo ăn, Lâm Chấn còn kiếm cho Tiểu Lão Đại một bát sữa cừu. Cả ba bệt xuống t.h.ả.m cỏ xanh mướt, húp cháo ngắm đàn bò cừu bắt đầu tản gặm cỏ thảo nguyên.
Lòng thảnh thơi, sảng khoái vô cùng.
“Đêm qua xảy chuyện gì chứ cháu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-294-thua-ra-hai-con-cuu.html.]
Điều ông lo lắng nhất vẫn là chuyện .
Tống Vi buông một câu: “Bắt một con chim ạ.”
Phong Đình Hiên dở dở : “Thế thì mắt cháu tinh tường thật đấy.”
Đêm hôm tối mịt mà còn tóm cả chim.
Ông cứ ngỡ con chim mà Tống Vi là mấy loài chim sẻ nhỏ chuyên ăn sâu bọ thường thấy thảo nguyên.
Tống Vi và Lâm Chấn cũng chẳng buồn giải thích cặn kẽ, tóm là đàn bò cừu vẫn bình an vô sự là .
Không những bình an vô sự, ăn sáng xong Phong Đình Hiên bắt đầu kiểm đếm lượng gia súc.
Đây là công việc thường nhật mỗi ngày, thậm chí một ngày đếm đếm mấy bận ông mới yên tâm .
đếm xong một lượt, ông bỗng ngớ .
“Sao thế ?”
Thấy ông cau mày đếm nữa, Tống Vi cưỡi ngựa bước gần hỏi han.
“Chắc mất con nào chứ ạ?”
Trời tối rõ, đêm qua cô và Lâm Chấn lùa hai con cừu đàn xong là đếm nữa.
Phong Đình Hiên: “Chắc là đếm nhầm , để đếm nữa xem .”
Hơn hai mươi phút , Phong Đình Hiên: “...”
Lâm Chấn cũng: “... Hình như thừa hai con thì .”
Đợt giao cho Phong Đình Hiên trông coi hai mươi con bò và bảy mươi lăm con cừu.
bây giờ, cừu là bảy mươi bảy con.
Tống Vi và Lâm Chấn lập tức nhớ tới hai con cừu gặp đêm qua.
“Đêm qua lúc tuần tra thấy bên ngoài tiếng cừu kêu, bọn cháu theo tìm tới thì thấy hai con cừu, cứ tưởng là cừu trong đàn lén chạy ngoài nên lùa ngược trở .”
Phong Đình Hiên chỉ tay về phía hai con cừu khung xương khá to nhưng trông gầy trơ xương: “Có hai con ?”
là chúng nó .
Hai cùng gật đầu.
Hai con cừu đó một đực một cái, kỹ thì thấy khác biệt rõ rệt so với đàn cừu của Đại đội Nam Khang.
Chúng chỉ khung xương to bè, gầy hơn các con khác mà lông cũng bẩn thỉu, ngả màu vàng ố hơn nhiều.
“Chắc là cừu lạc đàn từ bao giờ .”
Tuy khác biệt, nhưng hai con tuyệt đối cừu hoang dã.
“Đôi khi đàn cừu quá đông, lúc chăn thả sẽ gặp đủ thứ chuyện bất trắc, hoặc do thời tiết, bầy sói quấy nhiễu, chỉ sơ sểnh một cái là một hai con tụt phía , đến lúc phát hiện tìm thì chẳng thấy tăm nữa .
Thảo nguyên rộng lớn mênh mông, may mắn thì chúng sống sót lang bạt, xui xẻo thì chạm trán thú dữ xơi tái. Hai con chắc cũng chẳng lạc từ lúc nào, rõ từ tới, giờ ngẫu nhiên lạc đàn của chúng .”
Ông sang bảo Lâm Chấn và Tống Vi: “Hai đứa ở đây trông coi nhé, tìm Dư một chuyến. Hai con cừu lang thang bên ngoài bao lâu , kiểm tra kỹ xem mang mầm bệnh gì , còn tẩy giun sán cho chúng nữa.”
Lâm Chấn gật đầu: “Vâng, ạ.”
Tống Vi làu bàu: “Thế là ăn thịt ạ?”
Phong Đình Hiên: “... Tốt nhất là đừng nghĩ tới.”
Ý tưởng của cháu gái ông thì đấy, nhưng đừng nghĩ nữa, phát hiện là phạt nặng chứ chẳng đùa.
Phong Đình Hiên phi ngựa rời , Tống Vi nhảy xuống ngựa vòng quanh hai con cừu xem xét.
“Chà, còn một đực một cái nữa chứ. Con cừu cái thì gầy gò thế thôi mà bụng to tướng, mang bầu ?”
Lâm Chấn xoa xoa cằm: “Rất thể đấy.”
Hai quan sát một lượt, thấy hai con cừu tuy bẩn thỉu và gầy gò đôi chút, nhưng hòa nhập đàn một cách vô cùng tự nhiên, đang thảnh thơi gặm cỏ, chẳng chút ý định bỏ chạy nào.
Khả năng thích nghi nhanh thật, trông cũng chẳng vẻ gì là ốm đau bệnh tật.
Đàn cừu do Phong Đình Hiên trông coi qua một đêm chẳng những vơi con nào, mà còn lời thêm hai con.
Lúc tìm thấy Dư Uy để báo chuyện , hai mục dân của Nam Khang cũng đang ở đó và hết đầu đuôi câu chuyện.
Khả năng học ngôn ngữ của Phong Đình Hiên đỉnh, ở đây một thời gian là ông cơ bản tiếng bản địa .
Thế nên đều hiểu rành rọt.
Dư Uy cùng hai chăn cừu thấy chuyện kỳ lạ như thế, lập tức tỏ vô cùng hứng thú, cùng thúc ngựa phi sang xem .
Chỉ mất chừng nửa tiếng đồng hồ là họ tới nơi.
Ba chào hỏi Lâm Chấn và Tống Vi một tiếng, chẳng cần Phong Đình Hiên chỉ điểm, với con mắt nhà nghề dày dạn kinh nghiệm, họ liếc qua một cái là nhận ngay, bèn sải bước thẳng về phía hai con cừu lạ.