Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 291: Học Cưỡi Ngựa
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:58:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mỗi chăn thả đều một con ngựa.
Nhóm Phong Đình Hiên cũng ngoại lệ.
Đây là kỹ năng mà chăn cừu bắt buộc học .
Bởi vì đàn cừu lượng đông, chỉ dựa hai cẳng chân thì căn bản tài nào đuổi kịp chúng.
Hồi mới tới Phong Đình Hiên cũng chẳng cưỡi ngựa, nhưng đến nay vô cùng thuần thục .
“Hai đứa cưỡi ngựa ?”
Lâm Chấn thì chẳng cần bàn cãi, cưỡi ngựa giỏi, động tác cực kỳ dứt khoát mắt.
Đó là kỹ năng rèn giũa từ doanh trại kỵ binh.
Tống Vi thì , nhưng khi động tác lên ngựa của Lâm Chấn, cô cũng trèo lên lưng ngựa, điều vẫn cưỡi thế nào.
Lâm Chấn lỡ dở thời gian của các mục dân nên bảo họ cứ , còn ở dạy Tống Vi.
“Thế hai nhanh lên đấy nhé, thảo nguyên rộng lớn lắm, dễ mất phương hướng, đến lúc tìm thấy bọn .”
Lâm Chấn tỏ ý hiểu: “Trong vòng một tiếng nếu cô học thì em sẽ đèo cô qua .”
Đàn bò cừu bắt đầu xuất phát, Lâm Chấn đưa Tống Vi tới một bãi đất trống trải để tập cưỡi ngựa.
Học cưỡi ngựa điều quan trọng nhất chính là gan to.
Về khoản thì Tống Vi xưa nay từng chịu thua ai.
Thế nên chuyện diễn nhanh hơn dự tính nhiều, chỉ mất nửa tiếng là Tống Vi dám phi ngựa chạy nước kiệu .
Chỉ là cách cưỡi của cô bạt mạng, còn hoang dã hơn cả mục dân bản địa.
Lâm Chấn chỉ sợ cô ngã xuống, nhưng cũng thừa hiểu dù ngã thật thì cô cũng tuyệt đối chẳng hề hấn gì.
Tống Vi thích cảm giác đón gió phi nước đại lưng ngựa.
“Lâm Chấn, chúng xuất phát thôi!”
Tiếng của cô nương theo làn gió lọt tai Lâm Chấn.
Người đàn ông thúc ngựa vung roi đuổi theo: “Được!”
Hai con tuấn mã màu nâu sóng vai phi nhanh, tư thế hiên ngang oai dũng.
Tiểu Lão Đại nhét trong một chiếc túi vải treo n.g.ự.c Lâm Chấn, nó chẳng hề sợ hãi tốc độ phi như bay của ngựa, ngược còn phấn khích sủa ẳng ẳng liên hồi.
Nếu vì còn quá nhỏ, đôi chân ngắn cũn đuổi kịp tốc độ của ngựa, khéo nó nhảy tót xuống đất tung tăng chạy theo .
Thảo nguyên mới chính là sân nhà của ch.ó chăn cừu, nó thích mê nơi .
Đàn cừu nhanh lắm nên Lâm Chấn và Tống Vi nhanh chóng đuổi kịp.
Nhìn thấy Lâm Chấn và Tống Vi giục ngựa lao tới, tất cả đều ngạc nhiên một hồi.
Dư Uy giơ ngón tay cái về phía họ: “Hai đứa cừ thật đấy.”
Đừng Tống Vi bề ngoài vẻ mảnh mai yếu ớt, lúc phi ngựa trông cô cũng phóng khoáng, dứt khoát y như cánh phụ nữ vùng .
Điều đó lập tức chiếm trọn cảm tình của những chăn nuôi nơi đây.
Mọi chào hỏi xong liền lùa bò cừu tới một khu vực cỏ mọc xanh , tốc độ di chuyển chậm trông thấy.
Bây giờ chỉ cần kiểm soát hướng của đàn gia súc trong lúc chúng gặm cỏ, đồng thời để ý cho con nào rớt phía là .
Lâm Chấn thả Tiểu Lão Đại đang cựa quậy đòi xuống nãy giờ ngoài.
Chú cún con chạm đất liền tung tăng chạy nhảy khắp thảo nguyên.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nó như thể thầy tự dạy, thoăn thoắt chạy theo đàn cừu. Hễ thấy con cừu nào lệch hướng, nó liền lao tới sủa ẳng ẳng, vẫy tít đuôi cố gắng lùa con cừu to lớn hơn gấp bội trở .
Con cừu căn bản chẳng thèm sợ nó.
Tiểu Lão Đại cũng hề nản lòng, cứ chạy quanh quẩn bên chân con cừu. Có lẽ tiếng sủa cho phiền toái, con cừu đành trở đàn thật.
Cũng con cừu mất kiên nhẫn liền cào móng xuống đất, cúi gằm đầu húc thẳng về phía Tiểu Lão Đại.
Đừng Tiểu Lão Đại béo tròn trục ục mà lầm, bốn cái chân ngắn của nó cực kỳ linh hoạt, dễ dàng né tránh đòn húc chẳng hề nao núng kẻ địch mạnh mẽ, tiếp tục xông lên.
“Tiểu Lão Đại, đằng một con cừu non tụt kìa.”
Tống Vi lưng ngựa cao nghều, chỉ tay về phía một con cừu non mải ăn cỏ mà lạc khỏi đàn.
Tiểu Lão Đại theo hướng Tống Vi chỉ, lập tức guồng bốn cái chân ngắn cũn chạy tót sang chỗ con cừu non.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-291-hoc-cuoi-ngua.html.]
“Gâu gâu gâu!”
Cừu non rõ ràng dễ lùa hơn nhiều, bởi vì nó chẳng to hơn chú cún là bao.
Dư Uy đó Lâm Chấn và Tống Vi kể về giống ch.ó chăn cừu nên hôm nay đặc biệt quan sát kỹ. Sau đó ông nhận con cún con quả thực sinh để nghề .
Nhìn cái cục bông béo múp míp chẳng mệt là gì, cứ lăng xăng chạy khắp nơi tìm cừu lạc để lùa về, lòng ông cũng ngứa ngáy nuôi một con.
“Con cún khá thật đấy.”
“ thế, lớp trưởng, nếu thích thì đợi Tiểu Lão Đại lớn lên sinh con, thể bắt một con về nuôi.”
Dư Uy bật ha hả: “Thế thì quá, chờ lứa con của Tiểu Lão Đại đấy nhé.”
Biểu hiện của Tiểu Lão Đại cũng lọt mắt những chăn cừu khác. Có điều trong họ ít tiếng phổ thông chuẩn nên thể trò chuyện với bọn Lâm Chấn.
Đợi Dư Uy qua, họ liền túm lấy ông hỏi han ríu rít.
Dư Uy vẻ mặt đầy tự hào: “Đấy là giống ch.ó chăn cừu mà chiến hữu mang đến cho , chuyên dùng để hỗ trợ chăn thả đấy.”
Nếu là lúc thế thì họ chắc tin, nhưng tận mắt chứng kiến màn thể hiện của Tiểu Lão Đại , họ bắt đầu tin sái cổ.
Con cún tí hon ngần lùa cừu lạc đàn, lớn lên khéo thành trợ thủ đắc lực thật chứ.
họ cũng quá thèm , dẫu ch.ó họ nuôi cũng chẳng tồi, vài con cũng lùa cừu, còn canh gác cảnh báo mối nguy hiểm rình rập thảo nguyên.
Đi một hồi, đàn cừu bắt đầu chia để quản lý riêng rẽ.
Phong Đình Hiên vẫn như thường lệ, nhận một phần bò cừu để lùa tới khu vực xa hơn gặm cỏ.
Đàn gia súc tụ tập một chỗ mục tiêu quá lớn, chia nhỏ thì chúng ăn no hơn dễ trông coi.
Tống Vi và Lâm Chấn dẫn theo Tiểu Lão Đại, cổ đeo máy ảnh, cứ thế thuận lý thành chương theo Phong Đình Hiên.
Lúc rời , cô còn gọi với sang phía Dư Uy một câu: “Chú Dư ơi, chúng cháu theo đồng chí sang bên nhé, phong cảnh bên đấy trông lắm.”
Ai cũng hai đến đây gì nên chẳng một ai nghi ngờ.
Thảo nguyên mênh m.ô.n.g bát ngát, xa một chút là chẳng còn thấy bóng nào nữa, chứ đừng đến việc thấy tiếng trò chuyện.
Ba con ngựa sóng bước bên , Phong Đình Hiên cũng thả lỏng trông thấy.
“Cậu ơi, Tiểu Lão Đại là ch.ó chăn cừu chúng cháu mang tới tặng đấy. Nếu dạy dỗ t.ử tế thì nó chắc chắn sẽ là trợ thủ đắc lực nhất của . Cho nên lát nữa cứ gọi nó tập quen với nó dần ạ.”
Tống Vi ném cho ông một túi thịt khô.
“Đây là đồ ăn vặt bọn cháu cho Tiểu Lão Đại, lúc tương tác với nó cứ thưởng cho nó một miếng là .”
Tiểu Lão Đại bây giờ còn bé, thời gian ở bên họ cũng lâu nên đổi nuôi dễ thích nghi.
Phong Đình Hiên thực sự cảm động khôn xiết, ông ngờ đứa cháu gái chu đáo nghĩ cho nhiều đến thế.
“Được, cảm ơn hai đứa nhiều lắm.”
Ông nghẹn ngào chẳng gì hơn, chỉ thể liên tục lời cảm ơn.
Tống Vi mỉm : “Cảm ơn gì chứ ạ, chúng vốn là một nhà mà.”
Ba cùng trông một đàn cừu thì nhẹ gánh hơn hẳn.
Lâm Chấn và Tống Vi tuy là đầu chăn cừu, nhưng khả năng quan sát lẫn tốc độ phi ngựa của hai đều hề chậm chạp chút nào.
Phong Đình Hiên liền theo lời Tống Vi dặn, bắt đầu tìm cách quen với Tiểu Lão Đại.
Ông treo túi đồ ăn vặt bên hông, trực tiếp xuống ngựa cùng Tiểu Lão Đại canh chừng đàn cừu.
Cứ thấy chú cún lùa một con cừu lạc về, ông bước tới thưởng cho nó một mẩu thịt khô, nhẹ nhàng xoa đầu nó khen ngợi.
“Giỏi lắm, Tiểu Lão Đại.”
Tiểu Lão Đại nghiêng đầu mặt, mùi hương hôm qua nó ngửi thấy , cũng thấy ghét bỏ gì.
“Tiểu Lão Đại, đây nào.”
“Tiểu Lão Đại.”
Tiểu Lão Đại dần quen thuộc với giọng của ông, thêm việc hễ đúng là ăn ngon, thế nên chẳng mấy chốc nó phối hợp vô cùng ăn ý với Phong Đình Hiên.
Chỉ là nó vẫn còn quá nhỏ, chạy nhảy một lúc mệt phờ.
Phong Đình Hiên bế bổng cái cục bông đang bẹp đất thè lưỡi thở hồng hộc lên.
“Nghỉ ngơi một lát con.”
Ông còn dịu dàng rót nước chiếc bát đất nung cho nó uống.