Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 285: Quý Quy Ngư
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:58:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Lão Đại nhận muôn vàn sự chú ý, ít tới hỏi han xem họ kiếm con ch.ó ở , qua giống giống ch.ó cỏ địa phương chút nào.
Tống Vi liền bảo: “Bạn tặng đấy ạ, xa, nó còn bé quá nên chúng cháu dắt theo luôn, các bác, các cô, các chú, chị đừng để bụng nhé, nó chạy bậy sủa bừa bãi .”
Để bụng gì chứ, dĩ nhiên chẳng ai để bụng .
Đây rõ ràng là một vị tiểu hùng cơ mà.
Không những phiền lòng, mà đó Tiểu Lão Đại còn cưng nựng hết mực khắp cả toa tàu, ngay cả mấy đồng chí cảnh sát thỉnh thoảng tuần qua đây cũng kìm cúi xuống trêu đùa với nó đôi câu.
Nhất là khi phát hiện nhóc tì mỗi vệ sinh đều ư ử gọi , càng yêu thích buông.
Mới ngần tuổi đầu, khôn còn hơn cả con nít nữa.
Tống Vi cũng cảm thấy chú cún Tiểu Lão Đại dường như thông minh thái quá .
Lúc ngủ đêm, cô bế nhóc con lên ngắm nghía từ trái qua , từ xuống .
Lâm Chấn hỏi: “Em đang cái gì thế?”
Tống Vi hạ giọng thì thào: “Em đang nghĩ kiếp nhóc con quên uống canh Mạnh Bà , nhưng ánh mắt trong veo ngây thơ thế cũng giống.”
Lâm Chấn khẽ gõ lên trán cô một cái: “Em nghĩ vẩn vơ cái gì đấy, những con ch.ó bẩm sinh khôn . Hồi thợ săn trong thôn bọn nuôi một con ngũ hắc khuyển, mới ba tháng tuổi theo chân núi học săn thú, còn tiếp thu cực nhanh, mấy con quân khuyển nữa, lúc còn bé tí hiểu khẩu lệnh .”
So thì Tiểu Lão Đại thông minh thật, nhưng cũng đến mức thần thánh khoa trương như thế.
Chăn dắt là bản năng di truyền trong huyết mạch của giống ch.ó , khứu giác là thiên phú của loài ch.ó chung, chỉ là một con đặc biệt vượt trội hơn hẳn, Tiểu Lão Đại lẽ thuộc về nhóm .
Còn việc vệ sinh gọi , mấy đứa trẻ con mót tè cũng ê a gọi đấy thôi, huống chi Tiểu Lão Đại vốn quen giải quyết trong bụi cỏ, đây đơn thuần chỉ là một thói quen.
Khi thói quen đột ngột phá vỡ, theo phản xạ tự nhiên chúng sẽ tìm cận nhất để nhờ giải quyết rắc rối.
Tống Vi cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều nữa.
Trời tối thì ngủ, trời sáng, Lâm Chấn mang phích nước lấy nước sôi, tiện thể hâm nóng chút đồ ăn.
Tiểu Lão Đại tung tăng chạy lăng xăng trong khoang tàu, chẳng ai xua đuổi nạt nộ nó, thậm chí nhiều còn thích thú mặt.
“Tiểu Lão Đại, đây ăn cơm nào.”
Khẩu phần ăn của Tiểu Lão Đại cả thịt, rau lẫn nước canh. Thực cún con ở độ tuổi b.ú sữa là nhất, ngặt nỗi tàu hỏa gì .
Sữa bột là thứ quý giá hiếm càng cửa, mà dẫu chăng nữa, mặt bao nhiêu con mà pha sữa bột cho một con ch.ó uống, sẽ họ bằng ánh mắt kỳ dị đến mức nào chứ.
Dù quý mến Tiểu Lão Đại, nhưng dẫu nó cũng chỉ là một con chó, trong mắt đại đa thì mạng ch.ó thể nào quý giá bằng con .
Ăn sáng xong rảnh rỗi việc gì , hai thể sách g.i.ế.c thời gian, hoặc ngắm phong cảnh bên ngoài cửa sổ.
Ngồi tàu suốt hai ngày ròng, cuối cùng họ cũng tới thành phố G.
Hai xuống tàu ở đây một chuyến, ghé qua xem tình hình của Tạ Thiên thế nào.
Đầu tiên, hai đến nhà khách địa phương thủ tục nhận phòng, cất hết hành lý đó mới dắt theo Tiểu Lão Đại tìm địa chỉ mà Tạ Thiên dặn.
Đi mãi tới một khu nhà tập thể kiểu cũ, Tống Vi và Lâm Chấn bước gần bác bảo vệ hỏi thăm về Quý Quy Ngư.
Bác bảo vệ giọng sang sảng nhưng tai nghễnh ngãng: “Hả? Cá quy cá quế gì cơ? Mấy đứa mua cá chạy đến tận đây?”
Tống Vi cũng cao giọng hơn: “Không mua cá bác, chúng cháu hỏi thăm một tên là Quý Quy Ngư ạ.”
Vừa cô móc mấy viên kẹo đưa cho ông cụ.
“Bác vất vả quá, bác Tạ Thiên ạ? Chúng cháu tìm của Tạ Thiên.”
Nhận kẹo, tai ông cụ bỗng thính hơn hẳn.
“Hóa mấy đứa hỏi thằng Tạ Thiên , thằng nhóc Tạ Thiên đấy bác chứ, tội nghiệp lắm, hai con nhà nó khổ đủ đường...”
Thấy ông cụ sắp sửa lải nhải một tràng dài lê thê, Tống Vi và Lâm Chấn bất đắc dĩ một cái.
Lâm Chấn móc tờ năm hào đặt mặt ông lão.
“Bác ơi, thẳng chuyện chính giùm cháu với.”
Tay ông lão thoăn thoắt cất tiền: “Thì bác đang đây thây, hôm qua bố dượng thằng Tạ Thiên uống rượu say mèm về nhà đ.á.n.h cho cái Quý một trận tơi bời, tiếng la hét t.h.ả.m thiết cả cái khu ai nấy đều thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-285-quy-quy-ngu.html.]
Bên Hội Phụ nữ cũng tới ngó qua, nhưng dẫu đây cũng là chuyện nội bộ gia đình nên chẳng ai tiện can thiệp sâu. Mấy đứa là bà con của cái Quý thì mau qua xem , từ hôm qua tới giờ thấy nó bước chân khỏi cửa .”
Sắc mặt Tống Vi và Lâm Chấn đổi, vội cảm ơn ông cụ rảo bước chạy thẳng tới nhà Tạ Thiên.
Gõ cửa dồn dập, bên trong một tiếng đáp , cũng chẳng ai mở cửa.
Tình hình .
Tống Vi dứt khoát tung một cú đá đạp tung cánh cửa.
Tiếng động lớn đến mức khiến hàng xóm trong khu nhà tập thể đều thò đầu ngó nghiêng xem.
“Có chuyện gì thế hả, mấy là ai? Sao đá cửa nhà thế?” Hàng xóm sát vách bước trừng mắt quát tháo.
“Cháu xin thím, Tạ Thiên là cô của chúng cháu, chúng cháu tới tìm mà bác bảo vệ cô cháu từ hôm qua tới giờ ngoài, gõ cửa mãi thấy ai thưa, sốt ruột quá nên đành ạ.”
Tống Vi một tràng nhanh như gió, bóng lao tót trong nhà.
Vừa bước , sắc mặt cô lập tức biến sắc, vội cúi bế thốc phụ nữ đang bất động đất, phía gáy bê bết m.á.u tươi lên.
“Tránh , tránh đường giúp cháu với, cháu đưa bệnh viện!”
Lâm Chấn dẹp đường phía , Tống Vi ôm phi thục mạng phía .
Đám đông hàng xóm chạy tới hóng chuyện thấy trong tay Tống Vi, cùng với vũng m.á.u tươi sàn nhà thì tức khắc thất kinh hồn vía.
“Trời... trời đất ơi, sắp c.h.ế.t !”
Cả khu nhà tập thể thoáng chốc như vỡ tổ ong.
“Thật đấy, thằng Triệu Vĩnh Khang trông mặt mũi thật thà thế mà tay đ.á.n.h đến mức chí mạng.”
“Độc ác quá, đây là dạy dỗ vợ, đây rõ ràng là g.i.ế.c mà!”
“Nghe là vì căn nhà đấy, Triệu Vĩnh Khang cái Quý sang tên nhà cho , nhưng cái Quý nhất quyết chịu, bảo căn nhà là để cho thằng Tạ Thiên, từ dạo đó thằng Triệu Vĩnh Khang cứ động tí là đ.á.n.h đập.”
“Cho nên phụ nữ chọn đàn ông là mở to mắt mà , rước cái thứ của nợ gì về nhà .”
Tất nhiên cũng kẻ mang tư tưởng phong kiến cổ hủ.
“Gái lấy chồng theo chồng, đàn bà giữ khư khư căn nhà cái gì? Đã gả cho Triệu Vĩnh Khang thì căn nhà cũng thuộc về nhà chồng chứ, thấy Triệu Vĩnh Khang thế cũng chẳng gì sai.”
Mọi đều liếc kẻ một cái, ồ, là cái lão hủ lậu tiếng tăm lừng lẫy trong khu, thế thì thôi khỏi chấp.
Chẳng ai buồn tiếp lời lão .
Lão tự hừ lạnh một tiếng, sa sầm mặt mày bỏ .
Ở một diễn biến khác, Tống Vi và Lâm Chấn dùng tốc độ nhanh nhất đưa bệnh viện cấp cứu.
Vài tiếng , bác sĩ bước : “Người đưa tới còn kịp thời, giữ mạng nhưng tẩm bổ bồi dưỡng cẩn thận mới hồi phục , cô còn nhiều vết thương tích lắm, gia đình các ăn ở kiểu gì thế hả?”
Tống Vi nghiến răng ken két: “Cô của cháu xui xẻo vớ một thằng súc sinh bạo lực gia đình!”
Mẹ kiếp, nắm đ.ấ.m ngứa ngáy lắm , bây giờ chỉ nện cho thằng cặn bã một trận nên .
Sau khi qua cơn nguy kịch, Quý Quy Ngư chuyển về phòng bệnh truyền dịch.
Tống Vi ở phòng bệnh canh bình truyền, còn Lâm Chấn mua cơm và tìm cách dò la tin tức của Triệu Vĩnh Khang.
Anh nhiều mối quan hệ ở thành phố , việc tìm hiểu tin tức tương đối tốn công.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
ở mà chẳng thành phần giang hồ tam giáo cửu lưu, Lâm Chấn tự cách của riêng , chỉ là tốn một khoản tiền mà thôi.
Quý Quy Ngư tỉnh chín giờ tối.
Mở mắt , cả bà chút đờ đẫn, dường như hồi tưởng chuyện gì đó, giọt nước mắt lăn dài nơi khóe mi.
“Thím thấy trong thế nào , ạ?”
Quý Quy Ngư cô, giọng khàn đặc: “Cháu là...?”
Tống Vi đáp: “Cháu là bạn của Tạ Thiên ạ.”