Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 284: Kẻ Trộm La Làng
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:56:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe những lời mang đầy ác ý , lập tức yên.
Người nếu ăn đàng hoàng khéo còn phối hợp giúp đỡ một tay, dù cũng là năm trăm đồng, đây món tiền nhỏ.
với cái thái độ hách dịch như thế của ả, ai mà thèm phối hợp cho nổi.
Huống hồ tiền nong vốn chẳng dấu vết gì, mua vé giường thì ai chẳng vài đồng phòng , với cái thói của cô ả , khéo lát nữa giở trò ngậm m.á.u phun bừa bãi.
Bị bao nhiêu ánh mắt bất mãn chĩa , nhưng cô ả chỉ đắm chìm trong sự cáu giận của bản mà chẳng hề nhận , hoặc giả dẫu nhận thì cũng cóc cần quan tâm.
Dù thì sự khó chịu của đám quan trọng bằng năm trăm đồng của ả !
“Tất cả ngay ngắn đấy, lục soát từng một, tiền của chắc chắn đang giấu các !”
Vừa ả xô đàn ông: “Anh họ, còn ngây đấy gì, mau giúp một tay chứ!”
Tống Vi giật giật tai, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Hóa là họ, cái kiểu cư xử của hai họ còn tưởng là yêu cơ đấy.”
Không riêng gì Tống Vi nghĩ thế, tất cả những khác cũng đều cùng suy nghĩ .
Người đàn ông ăn một cái tát thì sắc mặt khó coi lắm , hơn nữa cứ thế đòi khám thì ai thèm hợp tác cơ chứ.
Anh nhỏ giọng khuyên: “Khám nhiều thế , thể thế .”
Người phụ nữ trừng mắt hung tợn lườm một cái, vẫn chứng nào tật nấy theo ý .
Ả túm lấy gần nhất định thò tay khám xét thì giáng thẳng một bạt tai nảy lửa.
Đó là một bà lão chừng ngoài năm mươi sáu mươi tuổi, nhưng lực chiến thì chẳng dạng .
Tát cô ả một cái xong, bà lão còn giật ngược tóc ả lên mắng xối xả.
“Mày là cái thớ gì mà dám lục soát bà già , hôm nay dạy cho mày một bài học thì mày trời cao đất dày là gì !”
Cô ả giật tóc rú lên như lợn chọc tiết.
Người đàn ông định nhào can ngăn, nhưng lập tức con trai bà lão nện cho một cú đấm.
“Còn dám đòi khám , ông đây cho chúng mày khám đấy, ngon thì thò tay thử xem? Bản giữ tiền còn thích bộ tịch khoe mẽ để trộm nó rình, nửa đêm nửa hôm chúng mày đ.á.n.h thức bực lắm , còn cho mặt mũi mà điều!”
Người đàn ông đ.á.n.h chỉ liên tục phân bua hiểu lầm hiểu lầm.
Khổ nỗi đụng đồng đội như heo, phụ nữ mất sạch bình tĩnh, dù ăn đòn cũng nhất quyết chịu hối cải.
“ sẽ kiện các , chắc chắn là các trộm tiền của , nếu thì cớ gì cho khám!”
Người đàn ông sắp phát điên vì độ ngu xuẩn của ả, đây là chê ăn đòn đủ no ?
Xung quanh tuyệt nhiên một ai bước lên giúp đỡ, thậm chí nóng tính còn nhịn mà đảo tròn mắt khinh bỉ.
“Cái thứ gì , mở mồm bảo chúng là ăn trộm, ban đầu còn thấy tội nghiệp vì ả mất tiền, giờ thấy đáng đời ghê.”
Rất nhanh đó, nhân viên đường sắt tàu kéo tới, họ vội vàng tách những đang ẩu đả mới bắt đầu hỏi han tình hình.
Trong suốt quá trình đó, phụ nữ vẫn ngừng chỉ tay mặt bà lão cùng con trai bà gào thét bảo họ là quân ăn cắp.
Bà lão cũng là đanh đá mồm mép: “Mấy đồng chí nhân viên tàu hỏa ơi, tiền của con mụ trộm mất, nhưng nó bắt trộm, cũng chẳng rõ mặt ai lấy, thế mà đùng đùng bảo cả toa xe chúng đều là kẻ tình nghi.
Tuy rằng chuyện đó thể xảy , nhưng cũng thể nhảy xổ bắt chúng nghiêm cho nó lục soát chứ, các đồng chí cái thái độ của nó hách dịch như thể chúng nợ tiền nó .
Chưa kể, chúng ai mà chẳng chút tiền mang theo, con mụ mà sờ thấy tiền thì tiền của chúng chẳng hóa thành của nó luôn , thấy nó lý lẽ.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Mọi xung quanh đều gật đầu phụ họa, mồm năm miệng mười thuật rõ mồn một chuyện xảy .
Đối với mấy vụ trộm cắp tàu thế , nhân viên tàu hỏa thấy quen mắt .
“Chuyện chúng sẽ điều tra kỹ càng, xin đồng chí nữ hãy bình tĩnh .”
Cô ả vẫn gào toáng lên, nhưng chẳng ai rảnh mà chiều chuộng ả.
“Nếu cô giữ bình tĩnh thì xin mời cô rời khỏi đây, cô cứ loạn thế chúng khó việc.”
Cuối cùng phụ nữ cũng ép nín họng .
khi hỏi đến việc tiền đó đặc điểm nhận dạng gì , rốt cuộc ả chẳng trả lời câu nào.
Tống Vi ôm chú cún con dựa mép giường xem kịch nãy giờ.
Lâm Chấn mở túi hành lý lấy bánh bao và tương thịt nấm hương , bẻ đôi bánh bao kẹp chút tương đưa cho cô.
“Ăn lót chút , đợi chuyện bên êm xuôi tìm chỗ hâm nóng bánh bao .”
Bánh bao nguội Tống Vi cũng chẳng chê bai, c.ắ.n từng miếng ăn ngon lành.
Cô sang hỏi Lâm Chấn: “Anh thấy tiền của cô tìm ?”
Lâm Chấn lắc đầu: “Không thấy mặt , thậm chí đặc điểm cũng chẳng rõ , tiền giấy thì tờ nào cũng như tờ nào, ai cũng tiền cả, tiền của cô nếu dấu vết riêng kẹp đồ vật đặc biệt gì thì khó lắm.”
Chỗ của họ cách chỗ phụ nữ một đoạn, cho dù Lâm Chấn và Tống Vi nhạy bén đến nữa, thì giữa đêm hôm khuya khoắt cũng chẳng thể nào đoán định thức dậy trong toa là kẻ trộm.
Huống chi ngoài cô ả đó , tới thời điểm hiện tại cả toa tàu một ai mất cắp đồ đạc, nên khả năng cao là tên trộm nhắm thẳng một ả.
Cho nên ắt hẳn là đó ả để lộ tiền bạc ở chỗ nào .
Đang dở, Lâm Chấn chợt đưa mắt về phía đàn ông bên cạnh phụ nữ.
“Sao cảm giác mỗi lên tiếng là phụ nữ càng nổi đóa hơn nhỉ.”
Tống Vi cũng gật đầu tán thành: “Phải , em cũng thấy gì đó là lạ.”
Người đàn ông mang bộ dạng khép nép nhút nhát, lời thì vẻ như đang khuyên can, nhưng mỗi xong là cô ả càng thêm giận dữ và mất hết lý trí.
“ nhớ , trong xấp tiền của kẹp một sợi dây buộc tóc mới mua, màu đỏ!”
Cuối cùng một nữ nhân viên kéo ả sang một bên dỗ dành, khi cảm xúc bình , phụ nữ như sực nhớ điều gì liền hét toáng lên.
Ả túm chặt lấy tay nữ nhân viên nọ : “Sợi dây buộc tóc của kẹp ngay giữa xấp tiền, các mau tìm , chỉ cần tìm thấy sợi dây buộc tóc đó là chắc chắn tìm tiền của !”
Dù chút manh mối, nhưng cả khoang tàu bao nhiêu con , bao nhiêu hành lý, lục soát từng thứ một thì đến bao giờ, vả cũng chẳng ai cũng sẵn sàng hợp tác.
Có ai đem chuyện riêng tư của phơi bày cho bàn dân thiên hạ xem , còn ngay mặt bao nhiêu thế .
Huống chi ngộ nhỡ họ để lộ tiền nong cũng trộm để mắt tới thì tính ?
Vả tên trộm chắc là trong khoang .
“Gâu...”
Tống Vi cũng chẳng thích khám kiểm tra nọ, tiếng sủa non choẹt của Tiểu Lão Đại, cô bỗng cúi đầu chằm chằm nhóc con.
Bị chằm chằm, nhóc tì liền nở nụ cún con ngây thơ vô tội.
Tống Vi cũng bật : “Tiểu Lão Đại, giúp chị một tay nhé.”
“Gâu?”
Lâm Chấn ngạc nhiên: “Em định nhờ nó , liệu ?”
Tống Vi : “Cứ thử xem , đây ở nhà em phát hiện nhóc con giỏi tìm đồ lắm.”
Mũi ch.ó thính, nhưng theo lẽ thường thì cún con bé tí như Tiểu Lão Đại qua huấn luyện sẽ tìm đồ vật cụ thể nào.
Thế nhưng Tiểu Lão Đại tuy còn nhỏ tuổi cực kỳ thông minh, hơn nữa biệt tài tìm đồ thì đỉnh miễn bàn.
Hồi ở nhà, quyển vở bài tập của Hắc Đản thất lạc, cả nhà bới tung lên nửa ngày trời chẳng thấy .
Cuối cùng chính là Tiểu Lão Đại ngoe nguẩy đuôi, ép cái hình múp míp chui tọt gầm tủ, ngậm quyển vở vô tình rơi kẹt bên lôi ngoài.
Nó thậm chí còn thể tìm chuẩn xác từng chú gà con tản mác khắp ngóc ngách trong sân.
“Đồng chí ơi, cho các đồng chí mượn chú cún con nhà dùng thử nhé, nhưng thành công thì chắc .”
Đồng chí cảnh sát áp tải tàu chú cún con mập mạp trong tay Tống Vi, im lặng mất mấy giây.
“Hai mang nó lên tàu bằng cách nào đấy?”
“Khụ, bây giờ việc quan trọng là giải quyết vụ mất trộm chứ ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-284-ke-trom-la-lang.html.]
Dù các cũng mau chóng phá án, nhưng một con cún con b.ú sữa thì trò trống gì?
“Thôi , hai cứ thử xem .”
Coi như còn nước còn tát, các đồng chí cảnh sát căn bản chẳng ôm hy vọng gì, vẫn tiếp tục sang trao đổi thương lượng với hành khách trong toa.
chẳng một ai bằng lòng đem tiền bạc của phơi cả.
Tống Vi thấy họ mấy bận tâm đến , liền bế Tiểu Lão Đại gần ngửi mùi phụ nữ .
“Sợi dây buộc tóc đó của cô từng buộc qua ?”
Tống Vi cất tiếng hỏi.
Người phụ nữ gắt gỏng mất kiên nhẫn: “Liên quan quái gì đến cô.”
Tống Vi lập tức ấn chặt lấy vai ả, dùng chút lực, mặt nở nụ vô cùng “hiền hòa”.
“Đồng chí , phiền đừng mất thời gian của , hỏi gì thì cô trả lời nấy, chứ?”
Người phụ nữ ánh mắt của cô đến mức rợn tóc gáy, vội gật đầu run rẩy đáp.
“Từng... từng buộc .”
Tống Vi liền bế Tiểu Lão Đại ghé sát mũi ngửi mái tóc của ả.
“Tiểu Lão Đại, tìm xem mùi tương tự ở nào.”
Nhóc tì ư ử hai tiếng, chạm bốn chân xuống sàn liền vẫy tít đuôi lon ton bước khắp khoang tàu.
Cảnh tượng ít để ý tới, chỉ nữ nhân viên đang an ủi cô ả đưa mắt một cái, cưng chịu nổi, đáng yêu quá chừng.
Thực ngay cả bản Tống Vi cũng chẳng ôm mấy hy vọng, dù lúc trong toa xe đang ầm ĩ hỗn loạn, cứ coi như một trò g.i.ế.c thời gian thôi.
Chẳng ai để tâm đến một chú cún con đang lững thững trong khoang.
Cho đến khi...
“Gâu gâu gâu!”
Tiếng sủa non nớt của chú cún con mang theo chút gấp gáp, móng vuốt của nó còn liên tục cào cào ống quần đàn ông mặt.
Người đàn ông theo bản năng định vung chân đá văng con vật nhỏ , nhưng một bóng cao lớn chắn ngay mặt.
Anh lập tức c.h.ế.t trân, dám nhúc nhích.
Lâm Chấn cúi bế nhóc con lên, đôi mắt sắc lạnh như sói hoang chòng chọc đàn ông trông vẻ thật thà nhút nhát, thấp hơn cả một cái đầu.
Đó chính là họ của cô ả .
Người đàn ông nặn nụ nịnh nọt: “Xin , đây là ch.ó của .”
“Gâu gâu gâu!”
Nhóc con vốn ngoan ngoãn bỗng sủa liên hồi mặt đàn ông, như thể đang mách nước điều gì.
Người đàn ông gật đầu một cái định lách rời , Lâm Chấn khẽ dịch bước chân chắn đường .
“Đồng chí , gì?”
Tống Vi cất tiếng: “Nói cũng , kiểm tra đồ đạc của , thì cứ bắt đầu từ cận nhất .”
Lời cô lập tức thu hút sự chú ý của .
“Đã bảo kiểm tra đồ của tất cả , thì vị cũng thể ngoại lệ chứ nhỉ?”
Trên trán đàn ông rịn mồ hôi lạnh: “Mấy thế là ý gì? là họ của cô , ăn trộm tiền của cô !”
Đây chính là lối mòn trong suy nghĩ của , ai nấy theo phản xạ đều cho rằng kẻ trộm thể là bên cạnh.
Thế nhưng Tống Vi và Lâm Chấn ngẫm những lời đàn ông chêm khiến cô em họ kích động đó, cộng thêm phản ứng hiện tại của Tiểu Lão Đại, họ tới tám phần chắc chắn tiền là do lấy cắp.
Chuyện quả thật ngoài dự liệu của cả Tống Vi lẫn Lâm Chấn.
“Phải đấy, lục soát thì cứ lục soát từ nhất của ả !”
“Bọn tiền của con mụ đó giấu ở xó nào, khéo chính bên cạnh nó trộm giở trò ăn cướp la làng chứ!”
Hành khách vốn dĩ chẳng khám xét, bao nhiêu rắc rối đều do hai khơi mào khiến ai cũng tức nghẹn một bụng, cớ gì chỉ khám khác mà bỏ qua gã đàn ông ?
Người phụ nữ cũng dùng ánh mắt ngờ vực chằm chằm họ.
“Làm... thể chứ, các nhầm , tuyệt đối bao giờ...”
“Đồng chí, xin hãy hợp tác một chút.”
“Dựa chứ! Bản cũng tiền, đây là tiền của riêng !”
Người đàn ông ôm chặt túi áo, vẻ mặt hoảng loạn tột độ, trong đầu bắt đầu tính đường tháo chạy.
Rõ ràng là hề hợp tác.
“Anh móc tiền đây, ai thèm lấy tiền của chứ, chỉ xem thử sợi dây buộc tóc của thôi! Với hợp tác thì mới bắt bọn họ hợp tác theo , nhanh lên!”
Cái giọng điệu sai bảo hống hách khiến mà nhíu mày.
Chẳng ai ngờ tới, nét mặt đàn ông bỗng chốc trở nên dữ tợn vặn vẹo, lao thẳng tới bên cạnh phụ nữ vung tay tát ả một bạt tai như trời giáng.
Diễn biến bất ngờ tất cả sững sờ c.h.ế.t lặng, các đồng chí cảnh sát vội vàng lao tới đè nghiến đàn ông xuống.
Trong lúc giằng co vùng vẫy, xấp tiền trong túi cũng rơi vãi ngoài.
Tiểu Lão Đại nhanh chân chạy dùng móng vuốt cào cào, từ bên trong ngậm một sợi dây buộc tóc.
“Ư ư...”
“Dây buộc tóc kìa!”
Ai nấy đều thấy rõ mồn một, cũng trông thấy cả động tác chú cún con bới xấp tiền .
Phen , ánh mắt đàn ông đổi.
Nhất là phụ nữ mất tiền, nãy ăn một tát thấy choáng váng đất trời, giờ tìm thấy dây buộc tóc của gã họ.
Khuôn mặt ả cũng vặn vẹo điên cuồng, gào thét lao bổ tới, mười ngón tay móng vuốt sắc nhọn cào cấu điên cuồng mặt đàn ông.
“Hóa là mày, đúng là mày ! Đồ trộm cắp trong nhà, mày trộm tiền của tao còn dám đ.á.n.h tao, tao liều mạng với mày!”
Hai lao xâu xé lẫn , Tống Vi vội ôm Tiểu Lão Đại lùi sang một bên.
Ăn dưa xem kịch thì , chứ vạ lây thì dại gì.
Chẹp chẹp... Thật ngờ đúng là một vở kịch ăn cướp la làng.
Đến khi tách , hình tượng của cả hai đều t.h.ả.m hại vô cùng, tóc tai phụ nữ rối như tổ quạ, mặt in hằn dấu tay sưng vù.
Trên mặt đàn ông chằng chịt những vết cào móng tay rướm máu, rách cả da thịt, khiến xem hít sâu một lạnh.
Rồi đó là hả hê nỗi đau của kẻ khác.
Đáng đời!
Cả hai đều chẳng loại lành gì, đúng là một màn ch.ó c.ắ.n ch.ó đặc sắc.
Qua những lời đ.á.n.h c.h.ử.i bới của hai , xung quanh cũng chắp vá bộ ngọn ngành câu chuyện.
Người đàn ông tuy là họ của phụ nữ, nhưng quan hệ họ hàng khá xa xôi.
Mối quan hệ giữa họ thực sự chỉ đơn thuần là em họ, mà đàn ông đồng thời còn là đối tượng xem mắt của ả, đôi bên đang trong giai đoạn tìm hiểu.
Thế nên mới luôn tỏ khúm núm nhu nhược mặt cô ả, chuyện gì cũng chiều chuộng răm rắp.
Khổ nỗi tính nết của cô ả quá đỗi tệ hại, trong quá trình qua xem chẳng khác nào con ch.ó để sai bảo.
Lần gã tay trộm tiền, một phần là vì thấy tiền nổi lòng tham, phần khác là do uất hận dồn nén bấy lâu nay nên mới liều.
Cuối cùng cả hai đều cảnh sát áp giải .
Khoang tàu yên tĩnh trở , thế nhưng sự chú ý của dành cho Tống Vi và Lâm Chấn tăng lên trông thấy, tất cả là nhờ chú cún con .