Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 283: Trên Tàu Hỏa
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:56:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tình hình tàu hỏa thời còn khá lộn xộn, đặc biệt là những toa vé và vé , mấy bà thím bà bác xa thăm con cháu bà con họ hàng thường thích mang theo gà mái già, vịt nhà nuôi.
Chó con gây nguy hiểm, chỉ cần trông chừng đừng để nó phóng uế bừa bãi là .
Tống Vi yên tâm hẳn, cũng , cô còn từng chuyến tàu hỏa nào ở thời đại bao giờ, trong lòng dấy lên vài phần háo hức.
Lang Nhất về, sáng sớm tinh mơ tên nhóc tót ngoài, lúc trở về thì miệng đang ngoạm theo một chú cún con b.ú sữa.
Hắc Đản hai chú cún con béo múp míp thì mê tơi, hai cục bông tròn lẳn xinh hơn Lang Nhất và Lang Nhị hồi bé nhiều lắm!
Lâm Chấn nhận thấy giống ch.ó quả thực thông minh, đặc biệt là con to hơn , chơi đùa trong sân một lát bắt đầu thử lùa hai con hươu cùng con hoẵng ngốc nghếch, chốc chốc rạp xuống đất sủa vang gâu gâu.
Ngặt nỗi nó còn bé quá, tiếng sủa non nớt mềm xèo, cả hươu lẫn hoẵng ngốc đều chẳng thèm sợ nó.
Con hoẵng ngốc thậm chí còn dùng đầu húc cho nó ngã lăn kềnh đất.
Thế nhưng nhóc tì chẳng hề nản lòng.
Ba bưng bát cơm trong sân, cứ thế thích thú xem nó đấu trí đấu dũng với ba con thú to đùng.
“Chó chăn cừu, quả nhiên danh bất hư truyền.”
Lâm Chấn : “ mà ch.ó của cũng chẳng kém cạnh .”
Ở nông thôn nhiều con ch.ó cỏ bản địa cũng khôn lắm, giữ nhà bảo vệ chủ, một con thậm chí còn theo thợ săn rừng săn thú.
Có điều loại trải qua quá trình huấn luyện bài bản.
Chú ch.ó chăn cừu còn nhỏ như chắc chắn từng huấn luyện, thế mà như thể sinh mang sẵn bản năng chăn dắt đàn.
Tống Vi: “Hy vọng nhóc con sẽ mang bất ngờ cho chúng .”
Còn ba ngày nữa là khởi hành, Lâm Chấn thu xếp chu việc ăn ở của Hắc Đản trong thôn mua vé tàu.
Anh mua hai vé giường .
Những món đồ cồng kềnh mang theo thì từ nửa tháng đóng gói gửi bưu điện sang bên .
Ngày lên đường, Hắc Đản đỏ hoe khóe mắt cùng Khương Văn Vũ tiễn họ lên tàu.
Tống Vi thò đầu ngoài cửa sổ toa tàu.
“Bọn chị sẽ nhanh về thôi, Hắc Đản , nếu ai bắt nạt em thì cứ tìm mấy Văn Dũng, hoặc là ghi nhớ đợi bọn chị về sẽ tính sổ giúp em.”
Hắc Đản gật đầu thật mạnh: “Em ạ.”
Dù trong lòng bé buồn bã và quyến luyến khôn nguôi, nhưng vô cùng hiểu chuyện, hề nhõng nhẽo tùy hứng.
Ngoan ngoãn đến mức khiến đau lòng.
Nếu điều kiện cho phép thì Tống Vi và Lâm Chấn cũng dắt bé theo cùng, nhưng họ du lịch.
Thân phận hiện tại của ruột Tống Vi, cẩn tắc vô ưu vẫn là hơn hết.
Tàu hỏa bắt đầu xình xịch chuyển bánh, Khương Văn Vũ bế Hắc Đản đuổi theo một quãng, mãi cho đến khi khuất hẳn bóng dáng đoàn tàu mới rời khỏi ga.
Lâm Chấn và Tống Vi chen lấn qua dòng đông đúc, tàu đủ thứ mùi vị hỗn tạp quyện , thật sự chẳng dễ ngửi chút nào.
Quả nhiên mang theo cả gà vịt các loại, hoặc nhét trong gùi tre, hoặc tự tay ôm khư khư lòng.
Chú cún con Tiểu Lão Đại mà họ mang theo ngoan ngoãn, Lâm Chấn bọc gọn gàng trong lớp áo khoác, nãy giờ hề phát một tiếng động nào.
Đến khi khoang giường , mới vơi bớt và yên tĩnh hơn hẳn.
Giường của Tống Vi và Lâm Chấn liền , Lâm Chấn nhường Tống Vi giường .
Giường đối diện là một cụ ông đeo kính lão, trông phong thái của bậc trí thức nho nhã.
“Oao... ư...”
Một cái đầu nhỏ lông xù cọ quậy chui từ vạt áo của Lâm Chấn, đôi mắt đen láy mở to ngơ ngác quanh.
Cụ ông đối diện đẩy gọng kính sang, vẻ mặt lộ rõ nét kinh ngạc.
Lâm Chấn khẽ ho một tiếng.
“Thưa cụ, cháu để con cún xuống đất một lát cụ đừng để bụng nhé, nó chạy bậy cũng bẩn sàn ạ, nếu lỡ bẩn thì chúng cháu sẽ tự dọn sạch ngay.”
Cụ ông mỉm xua tay: “Không , con nhóc trông đáng yêu lắm.”
Trong lúc trò chuyện, một đàn ông trẻ tuổi xách phích nước nóng bước tới.
“Bố, tàu bố bớt sách , nhanh mỏi mắt lắm đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-283-tren-tau-hoa.html.]
Người đàn ông trẻ chú cún béo tròn đang ngoan ngoãn sàn cũng lấy lạ.
“Hai còn mang cả ch.ó lên tàu cơ , đây là giống ch.ó gì thế, thấy bao giờ nhỉ?”
Lâm Chấn đáp: “Bạn tặng đấy ạ, gọi là ch.ó chăn cừu gì đó, với vị hôn thê Đại Tây Bắc thăm nhà, mang con nhóc sang biếu bà con.”
“Chó chăn cừu ư? Nó chăn cừu thật ?”
Người thanh niên trẻ tuổi tỏ khá hứng thú với chú cún con, ánh mắt hề mang ác ý.
Thế là đôi bên bắt đầu chuyện trò rôm rả, bầu khí trong khoang thoáng chốc trở nên hòa nhã.
“Sao là giường cơ chứ, thèm giường , chật chội trèo lên trèo xuống mệt thấy mồ.”
Trong khoang tàu bỗng vang lên tiếng cằn nhằn đầy bực bội, đồng loạt sang, chỉ thấy một cô gái ăn mặc khá điệu đà, tinh tươm.
Cạnh cô là một thanh niên thấp, đeo kính cận, đang sức dỗ dành.
“Lúc mua vé chỉ còn mỗi giường thôi, chịu khó chút em.”
“Dựa cái gì chứ, đổi cho mau, chỉ thích giường thôi!”
Người thanh niên đành hỏi han xem ai bằng lòng đổi chỗ , nhưng chẳng ai ngu ngơ cả, chẳng ai tình nguyện đổi.
Khi hỏi đến chỗ Tống Vi và Lâm Chấn, đương nhiên cũng từ chối.
Cuối cùng thanh niên chi thêm tiền mới đổi với một thím ở giường .
Đổi chỗ , cô ả vẫn vẻ chê bai lẩm bẩm chê giường mùi hôi hám nọ, khiến xung quanh mà cạn cả lời.
Đòi đổi cũng là cô, mà õng ẹo chê bai cũng là cô.
Mặt thím cũng sa sầm xuống, may nhờ thanh niên liên tục lời xin t.ử tế nên mới bùng nổ cãi vã.
Trông hai họ vẻ là một đôi, đây, đúng là kẻ đ.á.n.h chịu đòn.
Cứ ngỡ đó chỉ là khúc nhạc đệm nho nhỏ, thời gian thấm thoắt trôi tới đêm muộn.
Lâm Chấn bế cún con nhà vệ sinh giải quyết nhu cầu bài tiết.
Thời gian vệ sinh của nhóc tì khá cố định, thích giải quyết trong bụi cỏ, tàu hỏa dĩ nhiên gì bãi cỏ nào, lúc mắc quá nó liền kẹp đuôi c.ắ.n gấu quần của Lâm Chấn hoặc Tống Vi xoay mòng mòng tại chỗ.
Khi Lâm Chấn bế cún con từ nhà vệ sinh , liền bắt gặp ánh mắt tò mò của hai bố con cụ ông.
“Nó thế mà cũng vệ sinh đúng chỗ cơ ?”
Bé tí tẹo thế , cái lỗ cầu tiêu tàu hỏa nó lọt tọt xuống thật đấy chứ?
Lâm Chấn : “ lót giấy vệ sinh cho nó lên đó dọn sạch ạ.”
“Thế thì cũng cừ lắm , con cún thông minh thật đấy, tuyệt nhiên bậy bạ.”
Anh mà thèm thuồng, tiếc là ch.ó của khác mất .
Đến giờ ngủ đêm, Tiểu Lão Đại cũng chạy loạn, ngoan ngoãn bẹp lên mũi giày Tống Vi, nhắm tịt mắt đ.á.n.h một giấc.
Nửa đêm về sáng, trong khoang tàu bỗng vang lên tiếng thét chói tai, lập tức đ.á.n.h thức tất cả .
“Có chuyện gì thế?”
Tiểu Lão Đại cũng cảnh giác ngẩng cao cái đầu nhỏ.
Tống Vi dỏng tai lên , tiếng hét quen quen, hình như là của cô ả đổi chỗ hồi ban ngày.
“ trộm mất đồ !”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Câu thốt , cả toa xe lập tức tỉnh ngủ hẳn, ai nấy đều bắt đầu cuống cuồng kiểm tra hành lý của .
Tống Vi và Lâm Chấn cũng ngoại lệ.
May mà lúc ngủ, những đồ vật quan trọng đều họ cất kỹ sát , nếu thật sự kẻ trộm thì với độ nhạy bén của hai chắc chắn sẽ phát hiện ngay.
“Tiền của , năm trăm đồng của trộm mất sạch !”
Tiếng the thé the thé của phụ nữ réo rắt khắp toa tàu, đàn ông tới khuyên nhủ dỗ dành cô cũng chẳng thèm , thậm chí còn vung tay tát thẳng một bạt tai mặt .
“Tất cả là tại vô dụng! Mau tìm , đấy là năm trăm đồng đấy, mau tìm về cho !”
“Vừa nãy tên đó giật tỉnh giấc, chắc chắn chạy xa , tất cả trong toa xe đều hiềm nghi, ai rời khỏi đây hết!”
Xin nghỉ một ngày, đến kỳ sinh lý đau bụng nên nghỉ ngơi một hôm để sức (T ^ T)