Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 282: Chó Chăn Cừu
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:56:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Chấn bước tới, thấy một bên mặt của Triệu Vũ Âm nhưng chẳng buồn hỏi nửa câu, chỉ dẫn Tống Vi rời .
Họ đến gặp đại đội trưởng xin giấy giới thiệu.
Triệu Vũ Âm ngơ ngác theo bóng lưng hai khuất dần.
“Tống Vi một đ.ấ.m đấm c.h.ế.t một con lợn rừng, cô tưởng đùa chắc? Hay là cô tù mà hỏi Hứa Lai Đệ với La Nghiệp Thành xem, đây bọn họ cũng Tống tri thanh cho ăn đòn ít .”
Triệu Vũ Âm ôm mặt uất ức: “Mọi ai quản ? Cô thế là bắt nạt khác!”
Tô Phương sắp ngất cái lý lẽ cùn của cô : “Không chứ, chẳng lẽ cô nghĩ hành vi của đáng ăn đòn ?”
Triệu Vũ Âm cãi cố: “Thế thì cũng trực tiếp động tay động chân chứ.”
Cô quyến rũ thành công , kể cả ở thế giới kiếp của cô , những kẻ thứ ba đ.á.n.h đều là những đứa giật chồng cơ mà.
Tô Phương trở tay tát thẳng một bạt tai bên mặt còn của cô : “Cô đúng là hết t.h.u.ố.c chữa.”
“Dựa mà cô đ.á.n.h !”
Tống Vi thì cô đ.á.n.h , chứ cái đứa vốn dĩ c.h.ế.t từ lâu như Tô Phương lấy tư cách gì chứ!
Cô đỏ ngầu mắt lao bổ tới.
cô thể là đối thủ của Tô Phương .
Tô Phương bây giờ sáng nào cũng kiên trì rèn luyện thể, nhiều việc tay chân nặng nhọc, căn bản là đối tượng mà một đứa yếu ớt như gà rù thể so bì.
Kết quả cuối cùng là Triệu Vũ Âm đè nghiến xuống đất nện cho một trận tơi bời, đó cảm thấy như cả thế giới ruồng bỏ, chạy tọt về phòng thút thít.
Tô Phương đảo mắt khinh bỉ: “Cái thứ chẳng gì.”
Có ngần bản lĩnh mà cũng dám giành đàn ông với Tống Vi.
Ăn xong cơm tối, Tống Vi trở về điểm tri thanh, ở cổng tình cờ chạm mặt hai nam tri thanh mới tới.
Đôi bên gật đầu chào .
Hai Tống Vi , họ là hai đồng chí công an cải trang thành thanh niên trí thức, chuyên điều tra vụ án gián điệp .
Không tình hình tiến triển đến .
Dẫu những chuyện cơ mật thế cũng tiện hỏi han.
“Tống tri thanh , chúng cũng ch.ó con nhé.”
Cao Nhạc và Triệu Tốc đang đợi sẵn trong sân, thấy Tống Vi về liền giơ mấy chú cún con tay lên khoe.
Đám cún con chừng một tháng tuổi, mập mạp tròn vo, mang hai màu lông đen trắng.
Chúng mang những đặc điểm khác hẳn với giống ch.ó cỏ bản địa, qua trông xinh xắn hơn nhiều.
Cao Nhạc hào hứng: “Là bố nhờ gửi tới đấy, hình như gọi là ch.ó chăn cừu Border Collie gì đó, còn gọi là Collie nữa, tận hai cái tên cơ, ghê !”
Trong sân tròn năm chú cún con b.ú sữa, vệt lông giữa trán rẽ ngôi đen nhánh, hai tai mềm mại rủ xuống.
Năm chú cún con xếp thành một hàng, con đầu đàn màu lông đen tuyền đậm nhất, càng về thì màu đen càng nhạt dần hệt như mực vơi bớt .
Con cún cuối cùng tuy bé nhất nhưng xinh xắn nhất, phần lông màu xám nhạt quanh mắt lốm đốm như điểm xuyết những bông hoa tuyết, là một bé cún cái, mắt vô cùng.
Hai con sói cũng tiến gần, ghé mõm ngửi ngửi hết con đến con khác trong đám cún con.
Vì năm chú cún con đáng yêu mà hầu như bộ thanh niên tri thanh đều kéo sân.
Lưu Lâm Lâm ngắm con sang con , hai mắt sáng rực: “Ngoan quá, cưng quá mất, cũng nuôi một con ghê.”
Con gái vốn chẳng thể nào kháng cự nổi sức hút từ những con vật nhỏ bé mềm mại thế .
Lý Quyên cũng thích nuôi, nhưng cô tương đối lý trí: “Thôi , bản chúng còn chẳng mấy miếng thịt mà ăn, nuôi ch.ó cảm giác khổ chúng nó.”
Cao Nhạc gãi đầu: “Tống tri thanh, chị nuôi thêm ch.ó ? tặng chị một con nhé.”
Cậu cũng gánh nổi ngần con, thư về nhà chỉ thuận miệng nhắc một câu với bố, ai ngờ ông bố bảo gửi thẳng cả một ổ cún con tới thế .
Tống Vi hai con sói nên vốn định nuôi thêm, nhưng thấy Lang Nhất vẻ vô cùng thích thú với bé cún cái xinh xắn .
Chậc... Thằng nhóc mới tí tuổi đầu tự tìm vợ cho đấy chứ.
Lang Nhất ngửi từng con cún một, thích nhất con cún cái vệt đốm hoa tuyết, nó bẹp xuống đất, dùng móng vuốt kéo con cún con l.i.ế.m lấy l.i.ế.m để.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-282-cho-chan-cuu.html.]
là nổi nữa mà!
Khóe miệng Tống Vi giật giật.
“Cậu bảo giống ch.ó tên là ch.ó chăn cừu Border Collie ?”
Cô nhớ , kiếp cô từng chạm trán với Border Collie biến dị.
Lông cũng hoa văn kiểu , chúng tung hoành thảo nguyên bao la xua đuổi cả đàn cừu biến dị, sức chiến đấu cực kỳ dũng mãnh, thậm chí còn mạnh hơn cả một con sói biến dị.
Cô từng già kể , mạt thế, Border Collie vốn là ch.ó lao động, nhiệm vụ chính là phối hợp với du mục chăn thả gia súc, khả năng lùa cừu còn giỏi hơn mấy cộng .
Không ngờ khi biến dị ở mạt thế, chúng tự chăn cừu cho chính luôn.
Cô chợt nhớ đến ruột của , trong bức thư chiến hữu của Lâm Chấn gửi tới nhắc rằng, công việc phần lớn thời gian của là chăn thả gia súc, một lặn lội tới tận nơi xa xôi trông nom cả đàn trâu bò cừu, còn bắt buộc dẫn về nguyên vẹn đủ lượng, chỉ cần thiếu một con thôi cũng phạt nặng.
Tống Vi khẽ động lòng, xổm xuống quan sát kỹ lưỡng từng chú cún con một.
Con đầu đàn màu lông sẫm nhất, ánh mắt tinh sáng ngời, tinh lực cũng dồi dào nhất.
Lúc đùa giỡn với những con cún khác, nó dường như coi bầy em thành mục tiêu để lùa, Tống Vi quan sát một lát, phát hiện hành động xua đuổi của nhóc tì kế hoạch hẳn hoi, hễ con nào tụt phía là nó lập tức vòng về lùa con đó nhập đàn.
“Con to khỏe nhất, để cho ?”
Không hổ là đứa tốn nhiều mực nhất, ngợm vạm vỡ khỏi bàn, còn béo tròn béo trục.
Cao Nhạc lập tức nhét chú cún con lòng cô.
“Đương nhiên là !”
Vậy là còn bốn con, Cao Nhạc và Triệu Tốc cùng nuôi chung một con, mấy nữ tri thanh bàn bạc một hồi quyết định sẽ góp sức nuôi chung một con, như thế gánh nặng cũng nhẹ bớt.
Đám cún con thật sự quá đỗi dễ thương.
Hai nam tri thanh là công an ngầm cũng thấy thích thú nuôi, nhưng ngặt nỗi vai nhiệm vụ, sợ vướng bận nên dám nhận.
Vậy là chỉ còn hai con.
Tống Vi con cún đang Lang Nhất chiếm giữ: “Con hỏi xem nhà đại đội trưởng ưng nuôi .”
Lang Nhất thích thú với con cún đó, thể để nhà đại đội trưởng nhận nuôi, khi cô và Lâm Chấn rời , Lang Nhất và Lang Nhị theo Hắc Đản, nếu sang nhà Đại gia gia thì cũng chạy qua nhà đại đội trưởng.
Chúng nó vốn quen thuộc với nhà đại đội trưởng , thể tự chạy sang tìm cún con chơi đùa.
Cao Nhạc liền gật đầu đồng ý ngay.
Tống Vi sang nhà đại đội trưởng ngỏ lời, Khương Văn Vũ là đầu tiên nhảy cẫng lên.
“Em đang rầu rĩ tìm ch.ó con ở đây , nuôi chứ, nhất định nuôi!”
Thế là cả nhà cùng sang điểm tri thanh xem thử, thấy chú cún béo múp míp tròn trĩnh ai nấy cũng cưng chiều hết mực.
Bé cún cái vệt đốm hoa tuyết cứ thế tìm chốn dung .
Vậy là chỉ còn con cuối cùng nhận, Cao Nhạc cũng chẳng lo, bây giờ nuôi ch.ó trong thôn đông lắm, ngược còn chọn lọc kỹ càng, nhất định tìm cho chú cún một chủ .
“Để nuôi cho.”
Một trong hai đồng chí công an cải trang thành tri thanh bước , quả thực quá thích loài chó, từ nhỏ mê mẩn , chỉ là đây thời gian, bỏ lỡ cơ hội.
Công việc theo dõi mật thám quá vất vả, thậm chí còn khá rảnh rỗi, chỉ cần ảnh hưởng đến nhiệm vụ, chịu khó chăm chút thêm một chút là .
Cuối cùng, chú cún con đó vẫn ở điểm tri thanh.
Năm con cún, riêng điểm tri thanh nhận nuôi ba con.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Đám cún chẳng hề sợ lạ chút nào, khi nhận nuôi liền tỏ vô cùng thiện quấn quýt.
Sang ngày hôm , chúng ngoe nguẩy đuôi lon ton chạy theo chân ngoài.
Con cún nhà Tống Vi cũng chẳng ngoại lệ, lon ton bám sát chân cô sang tận nhà Lâm Chấn.
Lâm Chấn thấy chú cún con thì bất ngờ, Tống Vi liền giải thích qua cho hiểu suy tính trong lòng .
“Anh bảo bé tí thế , chúng đem nó lên tàu hỏa liệu phát hiện ?”
Lâm Chấn : “Chó bé như thế khéo giấu một chút đem lên tàu là , hồi tàu hỏa, toa xe còn đầy mang theo cả gà vịt ngỗng các thứ nữa kìa.”