Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 281: Triệu Vũ Âm Bị Đánh
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:56:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhà thím Mai sáng sớm còn , lỡ dở thế nên về nữa, tính để đến lúc nghỉ trưa sẽ thịt con ch.ó ăn cho bõ thèm.
Vì thế thời gian để nhóm Tống Vi trộm ch.ó vẫn còn dư dả.
Tống Vi cùng đám Khương Văn Vũ dắt Đại Hoàng lên núi.
Trên tay họ còn cầm theo ít đồ ăn cho Đại Hoàng.
“Quá đáng thật đấy, mấy ngày cho Đại Hoàng ăn gì, đợt gặp trông nó còn béo thế , giờ đói đến mức chẳng còn chút sức lực nào.”
“Chứ còn gì nữa, nhà bây giờ nuôi ch.ó mà còn tìm ch.ó con đây .”
Dạo ch.ó trong đại đội lập đàn núi săn mồi, giờ nhà nào cũng nháo nhào nuôi chó, thành ch.ó con mới đẻ trong đại đội đều đắt như tôm tươi.
Có còn cất công sang nơi khác mới kiếm một con ch.ó con.
Nhà thì , ch.ó theo đàn núi săn thú, bởi vì khi Vương nãi nãi mất, Đại Hoàng ở nhà hầu như chẳng gì để ăn, tự bắt chuột lót .
Khổ nỗi dù đối xử như thế, Đại Hoàng vẫn một lòng lo cho gia đình, hễ núi bắt con mồi gì là tha hết về nhà.
Vậy mà cả nhà thím Mai càng lúc càng tham lam đáy, giờ còn tính g.i.ế.c Đại Hoàng ăn thịt.
“Đại Hoàng, đừng về nữa, bọn họ xứng để mày trung thành tận tụy như thế .”
Ăn xong, Đại Hoàng cọ cọ đầu tay , cứ một bước ngoái đầu ba , lững thững bước sâu trong rừng cây.
Tống Vi vỗ vỗ tay: “Đi thôi, chúng cũng nên về việc .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tống Vi tỏ như chuyện gì, khi xuống ruộng còn gặm liền hai cái bánh bao.
Đến buổi trưa, khi mặt trời lên cao nghỉ ngơi, đàn ông nhà thím Mai về tới nơi mài d.a.o soàn soạt, nhưng tới sân xem thì con ch.ó cánh mà bay.
Sợi dây thừng đứt lìa.
“Mẹ kiếp, con súc sinh chạy mất !”
Hai vợ chồng lập tức hung hăng sầm mặt, lùng sục quanh quất gào gọi ầm ĩ.
“Đại Hoàng, Đại Hoàng mày , mau về đây!”
“Đại Hoàng!”
Đáng tiếc là gào đến rát cả cổ họng, con ch.ó nhà họ vẫn bặt vô âm tín.
Trên đường về, hai bắt đầu sang trách móc lẫn .
“ bảo ông thịt nó sớm thì , giờ thì , chẳng những mất trắng con ch.ó mà cũng đừng hòng thịt mà ăn!”
“Con mụ thối tha còn mặt mũi trách tao ? Con ch.ó do mày xích chắc, đều tại mày buộc chặt mới để nó xổng mất! Mẹ nó chứ, rượu tao cũng mua sẵn chỉ chờ ăn thịt chó, kết quả miếng thịt tới miệng còn bay mất!”
Cả hai ôm một bụng ấm ức, càng giọng càng to, cuối cùng ngay cửa cãi om sòm.
Tống Vi gặm củ cải thong thả tạt qua đây.
Lúc cổng nhà họ vài vây quanh, kẻ can ngăn, xem trò .
Khương Văn Vũ cùng đám em thì sức châm dầu lửa.
“Thím ơi, hôm cháu thấy chú Vương đ.á.n.h bài thua tiền đấy.”
Thím Mai lập tức túm chặt lấy tai chồng, lửa giận bốc ngùn ngụt: “Khá khen cho ông! Hôm đưa tiền bảo ông đổi ít đậu phụ về ăn, ông bảo rơi mất tiền, hóa là mang nướng sòng bài !”
“Chuyện đàn ông mày bớt xía , tao cảnh cáo mày buông tay mau!”
Tống Vi lẩm bẩm: “Đánh là , cứ đ.á.n.h nhiệt tình , ngày nào ngày nấy thừa thãi năng lượng quá mà.”
Đám đông vây xem cũng tỏng vì hai vợ chồng nhà choảng , chuyện họ thịt Đại Hoàng thì ai nấy đều bĩu môi khinh bỉ.
“Ở đời mà, mang ơn ắt sẽ gặp quả báo thôi.”
Đến con ch.ó lo cho nhà cũng đòi ăn thịt, đúng là đói khát đến phát cuồng .
Hóng chuyện đời, lúc về, Tống Vi từ đằng xa thấy một màn liền nhướng mày.
Triệu Vũ Âm vốn đang chăm chăm ngó cửa, thấy Tống Vi trở về liền lập tức đổi giọng nũng nịu ỏn ẻn.
“Tống tri thanh, chị đừng hiểu lầm nhé, Lâm Chấn chỉ xách hộ thùng nước thôi, giữa chúng gì .”
Thế nhưng cái mặt đỏ bừng ngượng ngùng lộ rõ vẻ cô ước gì chuyện gì đó xảy .
Lâm Chấn đặt mạnh thùng nước xuống đất vang lên tiếng “bịch”: “Cô thể chuyện đàng hoàng ? Đờm mắc ở cổ họng ?”
Triệu Vũ Âm câm nín.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-281-trieu-vu-am-bi-danh.html.]
“Ai xách nước cho cô? Đứng ở đây loay hoay nửa ngày chẳng múc nổi một gàu nước, thấy vướng chân vướng tay .”
Anh xách thùng nước múc lên, vẫy tay gọi Tống Vi: “Anh thấy đôi giày em để cửa bẩn, định giặt cho em đây.”
Tống Vi bước gần khoác lấy cánh tay , đầu mỉa mai Triệu Vũ Âm.
“Cô cứ yên tâm, chẳng bao giờ hiểu lầm , bởi vì cả hai chúng đều mồm mà.” Tuyệt đối chuyện hiểu lầm!
Mặt Triệu Vũ Âm thoắt đỏ thoắt trắng.
Cô ở đây múc nước giả vờ yếu đuối nửa buổi, còn tưởng Lâm Chấn cuối cùng cũng thông suốt thương hoa tiếc ngọc, hóa đều là do bản tự đa tình!
Cô hận Lâm Chấn đúng là khúc gỗ mục.
Cho dù đối tượng là Tống Vi chăng nữa, thì cũng thể đối với phụ nữ khác mà chẳng hiểu chút phong tình nào như thế chứ.
Lâm Chấn chiếc ghế đẩu nhỏ, cầm bàn chải bắt đầu chà giày cho Tống Vi, vô cùng tỉ mỉ cẩn thận, chà sạch bong đem phơi mái hiên.
Sau đó bận rộn giúp Tống Vi đảo phơi thảo dược.
Triệu Vũ Âm cam lòng, sán tới tiếp tục giở trò.
Đây chính là giàu nhất trong tương lai đấy, cô thể nỡ buông tay cho .
“Anh Lâm Chấn vất vả , uống hớp nước .”
“Anh Lâm Chấn, Tống tri thanh quá đáng thật đấy, việc gì cũng đùn cho thế, để giúp nhé.”
Lâm Chấn thật sự chẳng để tâm đến con , nhưng cô cứ lượn qua lượn bên cạnh vo ve như ruồi muỗi, phiền chịu nổi.
“Cô rời khỏi đây giùm ?”
Triệu Vũ Âm tỏ vẻ đáng thương yếu đuối: “Anh Lâm Chấn, ý gì khác , chỉ xót thôi mà...”
Lâm Chấn mặt cảm xúc: “Không cần. yêu , chuyện cần nữa chứ? Cô rõ ràng tỏng mà vẫn cứ sấn gần , hổ đấy?”
Lời nặng nề, nhưng nếu giảm tránh thì phụ nữ giả vờ điếc.
“ thể hiện rõ ràng , thích cô. Xin cô đừng xuất hiện mặt những lời kỳ quặc, mấy hành động quái đản nữa.”
Dứt lời, chẳng thèm liếc Triệu Vũ Âm lấy một cái, bỏ .
Triệu Vũ Âm sững sờ ngay tại chỗ, viền mắt đỏ hoe bật nức nở.
“Có gì mà ?”
Tô Phương khoanh tay dựa khung cửa khẩy.
“Đi cướp đàn ông mà cũng cướp tình cảm thật cơ ?”
Triệu Vũ Âm cảm thấy bản uất ức tột cùng: “ chỉ khống chế nổi tình cảm của thôi, thích một thì gì sai chứ? Tại cứ nhắm thế?”
Cô thật sự tài nào hiểu nổi, cho dù đối tượng nữa, thì khi cô gái khác thích , đàn ông đáng lẽ cảm thấy tự hào đắc ý mới đúng chứ?
“Thôi cô dẹp ! Thích thì , nhưng việc cô đang chính là giật bồ khác đấy. Bản hèn hạ trơ trẽn thì đừng cố vẽ vời cho nó vĩ đại ghê gớm, cô định buồn nôn ai hả?”
lúc Tống Vi cũng bước , khóe môi cô mang theo nụ nhạt sải bước về phía Triệu Vũ Âm.
Chạm ánh mắt của Tống Vi, Triệu Vũ Âm chỉ cảm thấy sởn gai ốc, cô bắt đầu thấy sợ.
“Cô... cô gì?”
Tống Vi bóp chặt cằm cô : “Triệu Vũ Âm, tạo cho cô cảm giác là dễ bắt nạt lắm ?”
Triệu Vũ Âm giãy giụa thoát , nhưng hoảng hốt phát hiện sức lực của Tống Vi lớn đến mức đáng sợ.
“Cô buông .”
“Hết đến khác, cô tưởng là tượng đất nặn chắc.”
Nói xong, cô vung tay tát thẳng một bạt tai mặt Triệu Vũ Âm.
“Cô đến muộn quá đấy, là chịu khó hỏi thăm cho kỹ về . Còn nữa thì đơn giản chỉ là một cái tát .”
Triệu Vũ Âm hét lên t.h.ả.m thiết: “Dựa mà cô đ.á.n.h !”
Ánh mắt cô hằn học chòng chọc Tống Vi, nào còn chút dáng vẻ yếu đuối mềm mỏng nào nữa, hận thể nuốt sống cô bụng.
Tống Vi nhạt: “Có bản lĩnh thì cô đ.á.n.h xem, hoặc là cô thưa kiện ? Miễn là cô sợ rêu rao chuyện cô cướp đàn ông của ngoài. Cơ mà cũng chừng , khéo cô chẳng thấy nhục mà còn lấy hãnh diện chứ?”
Dù thì mấy kẻ kẻ thứ ba vốn dĩ mặt dày mày dạn như thế mà.