Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 273: Nhận Người Thân

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:56:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Chấn và Tống Vi đều chăm chú ghi nhớ từng bước một, dự định sẽ hái ít lá loại kém hơn về để tự tay thực hành thử xem .

 

Mãi đến ngày hôm mẻ mới thành trọn vẹn.

 

Những búp non nhỏ xíu biến thành màu xanh lục thẫm, cuộn tròn , phần lớn hương thơm ngào ngạt của búp khóa chặt bên trong.

 

Thế nhưng khi đem hãm với nước sôi, từng búp liền từ từ bung nở trong làn nước trong vắt, biến trở thành màu xanh non mướt mát tuyệt , hương thơm ngát cũng theo làn khói mỏng bùng tỏa khắp gian trong nháy mắt, khiến cho tâm thần thưởng cảm thấy vô cùng khoan khoái, dễ chịu.

 

Chất lượng ngon ngoài sức tưởng tượng, Đại nãi nãi bảo với họ rằng loại phẩm chất ngang ngửa với những danh thượng hạng nhất mà bà từng thưởng thức .

 

7-8 cân búp tươi khi khô chỉ thu về vỏn vẹn một cân ba lạng. Nghe cân thì vẻ ít ỏi, nhưng vì trọng lượng của lá khô nhẹ nên gộp thành một bọc cũng khá nhiều.

 

Nếu chỉ hai Tống Vi và Lâm Chấn uống thì chỗ ước chừng đủ dùng trong vài tháng trời.

 

Họ đem ba lạng thượng hạng biếu cho Đại nãi nãi.

 

Đại nãi nãi vội vàng xua tay từ chối: “Hai đứa cứ đưa cho bà chỗ loại hai là , chỗ đó uống cũng ngon lắm mà.”

 

“Bà cứ cầm lấy ạ, trong rừng sâu vẫn còn mấy cây nữa cơ, sáng mai chúng cháu định hái nốt, ước chừng chắc cũng thu thêm mười mấy cân nữa đấy ạ.”

 

Nghe , những nếp nhăn gương mặt già nua của Đại nãi nãi dãn , tít cả mắt: “Tốt, quá! Căn cứ theo lời miêu tả của hai đứa thì bà đoán mấy cây đó đều là những gốc cổ thụ tuổi đời cả trăm năm đấy, phẩm chất tuyệt hảo hiếm thế đúng là của quý trời ban, nhất định bảo vệ mấy cây đó cho thật cẩn thận.”

 

chỉ ngần cây thì tiếc quá, nếu môi trường ở đó thích hợp cho cây sinh trưởng thì thực thể chiết cành từ mấy cây cổ thụ đó đem giâm cành nhân giống, tuy chất lượng chắc chắn bằng cây nhưng lượng thì thể tăng lên đáng kể đấy.”

 

Tống Vi gật đầu tán thành: “Hay là ngày mai Đại nãi nãi cùng chúng cháu một chuyến nhé? Có điều đường xa một chút, sâu trong dãy núi, nếu bà tin tưởng thì chúng cháu đảm bảo sẽ bảo vệ an tuyệt đối cho bà.”

 

Đại nãi nãi cũng vô cùng khao khát tận mắt chiêm ngưỡng mấy gốc cổ thụ .

 

Đại nãi nãi xoa xoa hai bàn tay: “Chỉ cần phiền hai đứa là , để bà bảo thằng con cả cùng nữa.”

 

“Dạ phiền chút nào ạ.”

 

Tuy nhiên vẫn cần chuẩn thêm một thứ cần thiết.

 

Khu vực bên đó rắn rết côn trùng khá nhiều, sang hỏi Quý lão xem loại t.h.u.ố.c nào xua đuổi rắn độc và sâu bọ .

 

Đại nãi nãi cũng về nhà chuẩn đồ đạc, Lâm Chấn ở nhà nấu cơm trưa, còn Tống Vi một tìm Quý lão.

 

“Quý lão nhỉ?”

 

Ở trạm xá nhỏ thấy bóng dáng Quý lão , chỉ Tạ Thiên đang cặm cụi phân loại thảo dược.

 

Tạ Thiên là giáo viên của trường tiểu học, nhưng thời gian của giáo viên khá linh hoạt, những hôm tiết dạy là Tạ Thiên sang trạm xá của Quý lão để phụ giúp, nhân tiện học hỏi thêm nghề y.

 

Tạ Thiên: “Cụ khám bệnh cho , chắc cũng sắp về thôi.”

 

“Cô cần lấy t.h.u.ố.c gì ?”

 

Tạ Thiên vốn ít , chẳng rõ vì lý do gì mà Tống Vi luôn cảm thấy thanh niên phần tự ti, thậm chí lúc nào cũng cúi gằm mặt dám để lộ diện mạo khác.

 

hỏi xem Quý lão chế loại t.h.u.ố.c xua đuổi rắn rết côn trùng .”

 

“Có đấy, cũng thể bốc .”

 

Nói xong, Tạ Thiên liền tự bắt tay việc.

 

Quý lão khám bệnh chữa trị bao giờ thu tiền phiếu của dân làng, ngoài việc thỉnh thoảng mang biếu ông chút đồ ăn thức uống thì đều tự giác lên núi hái các loại thảo d.ư.ợ.c đem về cho trạm xá.

 

Thế nhưng dân làng nhận cây thuốc, nhờ Quý lão chỉ dạy cho họ cách nhận diện vài loại thảo d.ư.ợ.c thông dụng, dễ tìm thấy núi.

 

Còn những vị t.h.u.ố.c hiếm gặp, hoặc là do Tống Vi tìm đem về, hoặc là đại đội trưởng trích quỹ ngoài mua.

 

Đây thực chất là đầu tiên Tạ Thiên tự tay bốc t.h.u.ố.c cho khác, nhiều bài t.h.u.ố.c học thuộc lòng trong đầu, nhưng trong lòng vẫn tránh khỏi cảm giác hồi hộp, căng thẳng.

 

“Chắc... Chắc là ngần vị thuốc.”

 

Cậu căng thẳng đến mức năng lắp bắp cả lên.

 

... Cứ đợi Quý lão về ... Xác nhận nữa cho chắc nhé.”

 

Vừa , lén lút thò tay trong cổ áo lấy một vật treo cổ nắm chặt trong lòng bàn tay.

 

Đó là một miếng ngọc bội chạm khắc hình con cá nhỏ, chất ngọc tính chẳng loại hảo hạng gì, nhưng đường nét chạm trổ vô cùng sống động, hồn.

 

Đây là kỷ vật trao cho , mỗi khi cảm thấy sợ hãi lo âu, đều lôi nó nắm chặt trong tay để tìm sự bình tĩnh.

 

lúc thì Quý lão trở về.

 

Sau khi thứ Tống Vi cần, ông cẩn thận xem xét thang t.h.u.ố.c mà Tạ Thiên bốc hài lòng gật đầu:

 

“Khá lắm, xem mấy bài t.h.u.ố.c đó cháu học thuộc lòng đấy.”

 

Tuổi tác ông cao, cả đời chịu cảnh con cái, đến lúc gần đất xa trời tìm một kế thừa y bát ưng ý đến nhường , Quý lão đương nhiên đem bộ tinh hoa y học truyền dạy hết cho chút giấu giếm.

 

Được khen ngợi, gương mặt Tạ Thiên khẽ nở một nụ rụt rè.

 

“Đem chỗ t.h.u.ố.c nghiền thành bột mịn hết nhé.”

 

“Vâng ạ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-273-nhan-nguoi-than.html.]

Tạ Thiên đặt miếng ngọc bội trong tay xuống bàn chuẩn bước tới việc. Quý lão vô tình liếc mắt qua, cả bỗng sững sờ c.h.ế.t lặng, ngay đó ông bật phắt dậy, kích động túm chặt lấy hai vai của Tạ Thiên:

 

“Cháu... Cái cháu lấy ở thế?”

 

Cả Tống Vi lẫn Tạ Thiên lúc đều ngơ ngác ông, chẳng hiểu đầu cua tai nheo .

 

Tống Vi: Có chuyện lớn đây!

 

Cô lập tức tỉnh cả ngủ, đôi mắt sáng rực chằm chằm Quý lão và Tạ Thiên chuẩn hóng chuyện.

 

Tạ Thiên căng thẳng cúi gằm mặt xuống, hai vành tai đỏ ửng lên.

 

Quý lão nhận bé sợ hãi, vội vàng hạ giọng xuống thật ôn tồn, chỉ điều giọng và đôi bàn tay của ông vẫn run rẩy kịch liệt:

 

“Đứa trẻ ngoan, cho miếng ngọc bội từ mà cháu ?”

 

Tạ Thiên lý nhí đáp: “Là cháu cho cháu ạ.”

 

Giọng tuy nhỏ nhưng Quý lão vẫn thấy rõ mồn một từng chữ.

 

“Mẹ cháu... Mẹ cháu tên là gì?”

 

“Mẹ... Mẹ cháu tên là Quý Quy Ngư ạ.”

 

Nói đoạn chính cũng ngẩn , bởi vì họ của cũng mang họ Quý y hệt như Quý lão.

 

“Vậy... Vậy cháu tên bà ngoại của cháu ?”

 

Tạ Thiên gật đầu, siết chặt miếng ngọc bội, giọng cũng mang theo vài phần run rẩy: “Bà ngoại... Bà ngoại cháu tên là Nhan Hoan ạ.”

 

Vừa thấy cái tên thương quen thuộc , Quý lão lập tức như một đứa trẻ:

 

“Bao nhiêu năm ... Cuối cùng cũng tìm thấy , cuối cùng cũng tìm !”

 

Tống Vi bên cạnh lẩm bẩm nhỏ giọng: “Biết ngay mà.”

 

Đây chắc chắn là một màn trùng phùng nhận !

 

Căn cứ theo độ tuổi của Quý lão mà suy đoán, ông từng sống qua những năm tháng chiến tranh loạn lạc triền miên.

 

Mà ở cái thời đại b.o.m đạn đó, dễ lạc mất nhất.

 

Rõ ràng, Quý lão cũng là một nạn nhân của thời cuộc.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Tống Vi thu giảm bớt sự hiện diện, lắng một câu chuyện tình yêu đầy tiếc nuối và xót xa.

 

Quý lão và vợ vốn là đôi thanh mai trúc mã môn đăng hộ đối, tình cảm phu thê vô cùng mặn nồng thắm thiết.

 

Thế nhưng cưới đầy hai năm ngắn ngủi, thành phố nơi họ sinh sống bùng nổ chiến tranh loạn lạc.

 

Là một gia tộc truyền thống y học cổ truyền nhiều đời, tất cả nam đinh y thuật trong nhà đều bọn quân phiệt địa phương bắt phục vụ chiến trường.

 

Đến khi ông trốn thoát trở về thì nhà cửa sớm tan hoang, chỉ còn một mảnh sân đổ nát hoang tàn, vợ yêu quý của ông cũng bặt vô âm tín.

 

Chưa kịp dò la tung tích tìm thì khói lửa chiến tranh bùng lên dữ dội, ông cùng những còn sống sót của nhà họ Quý đành dắt díu lên thuyền chạy trốn khỏi thành phố đó, từ đó về mất tin tức của vợ.

 

Lúc đây, Quý lão nấc lên từng hồi như một đứa trẻ thơ:

 

“Ta từng tìm kiếm, nhưng cảnh còn mất, bạn bè năm xưa đều phiêu bạt khắp nơi, lúc trở về chẳng còn lấy một quen , Quý phủ nguy nga năm nào cũng sớm biến thành đống tro tàn .”

 

Ông thậm chí từng chuẩn cho tình huống tồi tệ nhất, đó là vợ ông cùng bao trong gia đình đều bỏ mạng giữa làn b.o.m rơi đạn lạc.

 

Suốt mấy chục năm đằng đẵng trôi qua đó, ông từng một tái giá.

 

“Bà ngoại của cháu... Bà bây giờ ?”

 

Quý Quy Ngư, Quý Quy Ngư...

 

Đó chắc chắn là cốt nhục ruột thịt của hai bọn họ!

 

Hóa , hóa năm đó bà m.a.n.g t.h.a.i giọt m.á.u của ông , thế nhưng ông trời quá đỗi bất công và nghiệt ngã với gia đình họ, nỡ lòng bắt họ chia lìa bỏ lỡ suốt bao năm tháng đằng đẵng như thế.

 

Tạ Thiên nghẹn ngào: “Bà ngoại... Bà ngoại cháu... Bà ...”

 

Những lời phía chẳng cần Tạ Thiên hết câu, Quý lão cũng tự đoán phần nào.

 

Dù trong lòng lờ mờ chuẩn sẵn tâm lý, nhưng ông vẫn cảm thấy mắt tối sầm , lồng n.g.ự.c thắt nghẽn khó thở, lảo đảo vững suýt chút nữa ngất lịm .

 

Tống Vi vội vàng lao tới đỡ lấy ông, Tạ Thiên cũng luống cuống tay chân bấm mạnh nhân trung của ông.

 

Quý lão bật nức nở, cả dường như rút cạn bộ sinh lực và tinh thần.

 

Cảnh tượng trông thực sự quá đỗi xót xa, thương tâm.

 

Chờ đợi đằng đẵng ngần năm, tìm kiếm ròng rã ngần năm trời, đến lúc gần đất xa trời mới khó khăn lắm mới dò chút tin tức, thì kết quả nhận xưa sớm hóa thành cát bụi.

 

Đối với bất kỳ ai, đây cũng là một đòn giáng quá đỗi tàn nhẫn và nặng nề.

 

Tống Vi kìm bèn lên tiếng an ủi: “Quý lão, ông vẫn nên phấn chấn tinh thần lên ạ, cháu ngoại của ông vẫn còn đang sờ sờ ở đây .”

 

 

Loading...