Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 271: Chương Gộp Hai Trong Một
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:56:24
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khoan hãy đến chuyện cái gọi là quyền hình ảnh họ từng qua bao giờ.
Được lên báo đối với họ là niềm vinh dự to lớn chừng nào, ai mà dại dột vì chút tiền chẳng bao nhiêu mà từ bỏ cơ hội chứ.
Còn đòi báo công an ư? Chuyện cỏn con bực mà gọi công an tới, khéo xử lý chẳng là ai .
Triệu Vũ Âm ngờ tâm tư của bộc bạch huỵch toẹt giữa bàn dân thiên hạ như , tức đến đỏ bừng cả mặt, chực mà nổi.
Mấu chốt là... Đã đến nước , bao ánh mắt chằm chằm, cô còn vẻ đáng thương Lâm Chấn, dường như chủ cho .
Tống Vi: “...” Cô em đúng là buồn nôn thật đấy.
Cô sải hai bước chắn mặt Lâm Chấn. Tuy chiều cao hạn, che nổi hình vạm vỡ của , nhưng khí thế của cô thì áp đảo .
“Còn dám đối tượng của bằng cái ánh mắt đó nữa, móc mắt cô đấy!”
Mọi xung quanh cũng bằng ánh mắt khinh bỉ, rốt cuộc còn hổ nữa ?
Cuối cùng, Triệu Vũ Âm giậm chân, ấm ức lóc bỏ chạy.
Sau khi chạy về, cô thề trong lòng, nhất định khiến tất cả bọn họ hối hận.
Nói cũng , Tống Vi thực sự khuấy động nên một phong trào thi đua bài.
khổ nỗi họ ảnh chụp, đây mới là vấn đề nan giải.
Thế là dày mặt tìm Tống Vi và Lâm Chấn để mượn máy ảnh chụp tiêu bản.
Những tìm đến đều chẳng chỗ quen gì, Tống Vi và Lâm Chấn mà đồng ý cho mượn mới là chuyện lạ.
Kẻ trơ tráo nhất vẫn là La Nghiệp Thành, mà tìm đến cô, còn dùng ánh mắt thâm tình chan chứa cô, tuôn một tràng những lời sến súa nhảm nhí, mục đích cuối cùng cũng chỉ mượn chiếc máy ảnh.
Tống Vi: “Mặt mũi dày đến mức nào mới mở miệng câu đó ?”
Trước khi lôi thôi lếch thếch như bây giờ cô chẳng thèm để mắt, giờ bộ dạng nông nỗi mà vẫn dám vác mặt tới chứ.
La Nghiệp Thành lúc trông gầy trơ cả xương, phàm là thứ gì cũng nên , quá béo quá gầy đều .
Anh bây giờ gầy đét, trông chẳng khác nào mấy kẻ nghiện ngập.
Cuối cùng, La Nghi nghiệp Thành hai con sói trong nhà dọa cho chạy mất dép.
Sau khi cơn sốt tờ báo dần hạ nhiệt, Tống Vi và Lâm Chấn lên thị trấn một chuyến.
Một là tiếp tục gửi bài cho tòa soạn, là ảnh chụp đội ch.ó rừng săn bắt, trong đó còn cả đàn sói lọt khung hình.
So với chụp , Tống Vi nhận thực sự thích chụp ảnh động vật hơn nhiều.
Vừa vui, động vật chẳng lắm trò mè nheo rắc rối, mấu chốt là câu chuyện đằng bức ảnh vô cùng sống động.
Đại đội Bình An cũng chẳng chuyện để kể, nhưng những chuyện thời buổi dám đưa lên mặt báo.
Còn về chuyện nông, thật thì quê thời đại đội nào mà chẳng trồng trọt, chẳng gì mới lạ cả, họa may đợi đến đợt thu hoạch bội thu thì một bài cũng .
Sau khi gửi bưu phẩm xong, Tống Vi và Lâm Chấn rút tiền nhuận bút từ tòa soạn, cùng với tiền kiếm dạo gần đây đem gửi hết Hợp tác xã Tín dụng. Cầm cuốn sổ tiết kiệm, con hơn một vạn tệ ngay ngắn bên , cả hai đều vô cùng mãn nguyện.
Đang đường, Lâm Chấn bỗng mở lời: “Chúng nhờ đại đội trưởng giấy giới thiệu Đại Tây Bắc một chuyến nhé.”
Tống Vi khựng , ngước .
Cô hiểu rõ ngụ ý trong lời của Lâm Chấn.
“Mùa đông bên đó lạnh lắm, xa nguy hiểm. Bây giờ việc đồng áng tuy nhiều nhưng quá bận rộn, thời điểm là thích hợp nhất.”
Không đợt mùa màng cao điểm, thiếu vắng hai họ cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Mùa đông họ dự định kết hôn, đương nhiên gặp mặt lớn trong nhà .
Anh trai của Tống Vi thì gặp , giờ chỉ còn mà cô vẫn hằng thương nhớ bận lòng.
Còn về cha , Tống Vi hiện tại coi cha bội bạc như tồn tại.
Thực lòng Tống Vi cũng thăm , ít nhất tận mắt xác nhận xem tình cảnh hiện giờ của ông .
Thế là cô gật đầu.
Cô nắm lấy tay Lâm Chấn: “Cảm ơn .”
“Có dắt Hắc Đản theo ? Còn Lang Nhất Lang Nhị thì tính ?”
Lâm Chấn: “Môi trường bên Đại Tây Bắc khắc nghiệt lắm, hơn nữa chúng còn nắm rõ tình hình bên đó, dắt Hắc Đản theo sẽ nguy hiểm nhất định, chỉ hai chúng thôi.”
“Hắc Đản với Lang Nhất Lang Nhị, sẽ nhờ bên nhà Đại gia gia cùng với đại đội trưởng chăm sóc giúp. Lần , đảm bảo Lâm lão thái sẽ còn thời gian rảnh rỗi mà gây sự với Hắc Đản nữa .”
Ánh mắt thoáng lóe lên tia lạnh lẽo.
Lâm Hữu Phú cũng sắp thả .
Thế nhưng, thả nghĩa là chuỗi ngày êm ấm sẽ bắt đầu.
Gia đình của mấy tên lưu manh bắt cùng đợt chẳng hạng dễ chuyện gì. Chỉ cần đem tin Lâm Hữu Phú bán đồng bọn cho nhà họ , ắt sẽ một màn kịch để xem.
Sau khi Lâm Hữu Phú thả , lấm la lấm lét, lầm lũi trở về Đại đội Bình An.
vẫn thấy .
Thế là tin tức Lâm Hữu Phú trở về nhanh chóng lan truyền khắp đại đội.
Mấy kẻ thích xem náo nhiệt chẳng ngại chuyện lớn, ai nấy đều thậm thò thậm thụt kéo đến vây xem.
Đương nhiên bọn họ đều bà lão Lâm hung dữ cầm chổi đuổi .
Lâm lão thái ôm chầm lấy đứa cháu trai cưng nựng, miệng ngớt than vãn: “Gầy , gầy rộc cả , cháu chịu khổ bao nhiêu chứ. Cái lũ đáng c.h.ế.t , chuyện vốn can hệ gì tới cháu , dựa cái gì mà liên lụy tới cháu chứ!”
Lâm Hữu Phú tỏ vẻ mất kiên nhẫn. Sau biến cố , cả trở nên âm u, tính khí càng thêm nóng nảy bạo ngược.
“Khóc , bà chỉ thôi! Đã con chịu khổ thế bà đến cứu con sớm hơn hả!”
Lâm lão thái đẩy loạng choạng suýt ngã, nhưng bà chẳng nỡ trách móc cháu trai nửa lời, dù cháu cưng của bà cũng chịu một vố đau đớn quá lớn.
“Bà nội cũng cứu cháu chứ, tất cả là tại cái thứ súc sinh nhận bà nội như Lâm Chấn kìa! Rõ ràng nó bản lĩnh mà chẳng chịu giúp đỡ lấy một câu.”
Nhắc đến Lâm Chấn, ánh mắt Lâm Hữu Phú càng thêm phần âm hiểm.
“Nghe con nhỏ tri thanh họ Tống bài kiếm nhiều tiền lắm ?”
Lâm lão thái c.h.ử.i đổng: “Nó chỉ là ch.ó ngáp ruồi thôi!”
“Hồi con bảo thích nó cả nhà dạm hỏi, nếu mà dạm hỏi khéo giờ nó là của con !”
Lâm Hữu Phú mơ tưởng hão huyền.
Biết Tống Vi giỏi giang kiếm tiền như thế, nhưng giờ trở thành đối tượng của Lâm Chấn, trong lòng sinh nỗi ghen ghét đến vặn vẹo.
Dựa cái gì chứ, dựa cái gì mà điều đều rơi tay Lâm Chấn?
Đặt cảnh của hai lên bàn cân so sánh lúc , Lâm Hữu Phú ghen hận, cả tâm can đều trở nên méo mó.
Lâm lão thái ngoài miệng thì chê Tống Vi phúc phận đó, nhưng trong lòng cũng tiếc đứt ruột đứt gan.
Ai mà ngờ cái con nhỏ tri thanh họ Tống là con gà đẻ trứng vàng chứ. Biết thế , thuở đầu bà để cháu trai tiếp cận con bé nhiều hơn .
Cháu trai bà tuy phạm chút sai lầm nhỏ, nhưng tất cả đều là do gài bẫy hãm hại mà thôi.
Trong mắt Lâm lão thái, con trai cả và đứa cháu đích tôn luôn là những tuyệt vời nhất đời.
Lâm Chấn vẫn luôn để mắt theo dõi nhất cử nhất động bên nhà họ Lâm.
Lâm lão thái và Lâm Hữu Phú những lời tuy là ở trong buồng, nhưng âm lượng chẳng hề nhỏ.
Người theo dõi bên ngoài nhanh chóng báo nội dung cuộc trò chuyện cho Lâm Chấn, xong chỉ lạnh một tiếng.
Sáng hôm , Tống Vi nhận một kiện bưu phẩm.
Mở xem, là một niềm vui bất ngờ.
Đó là tin tức gửi từ tòa soạn báo bên tận Bắc Kinh.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Bài cô gửi tới đó cũng duyệt đăng!
Nhuận bút bên đó cao hơn tòa soạn trong tỉnh đôi chút, là một phiếu chuyển tiền trị giá 40 đồng, kèm theo 7 chiếc phiếu các loại và một bức thư hồi đáp.
Bên trong kiện hàng cũng đính kèm một tờ báo in, mặt báo đăng kèm cả ảnh chụp.
Gửi bài Bắc Kinh , cô sử dụng một bút danh khác: “Tri Ngã Ý”.
Bút danh chẳng hàm ý cao siêu gì đặc biệt, chỉ là đột nhiên nhớ hai câu thơ từng và ghi nhớ .
Bút danh “Kiến Thanh Sơn” lấy từ câu: “Ngã kiến thanh sơn đa vũ mị, liệu thanh sơn kiến ngã ứng như thị” (Ta thấy núi xanh duyên dáng lạ, ngờ núi trông cũng thôi).
Lúc rặng núi trùng điệp của Đại đội Bình An, trong đầu cô liền nảy câu thơ .
Còn “Tri Ngã Ý” bắt nguồn từ câu: “Nam phong tri ngã ý, xuy mộng đáo Tây Châu” (Gió nam thấu lòng , thổi mộng đến Tây Châu).
Kiếp , sách vở còn sót trong thời mạt thế vô cùng ít ỏi, mỗi ngoài nhặt phế liệu mà lượm cuốn sách nào cô đều mang về nghiền ngẫm.
Đó là cách giải khuây duy nhất trong chuỗi ngày sống cô độc của cô, sách và nhật ký, tất cả đều gắn liền với con chữ.
Còn những môn tính toán như toán học, chuyên môn chỉ dạy thì căn bản chẳng thể nào tự học nổi.
Chẳng hiểu hai câu thơ in sâu trong ký ức của cô đến thế, lúc nghĩ bút danh chúng liền tự động hiện lên trong đầu, thế là cô thuận tay dùng luôn chẳng chút đắn đo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-271-chuong-gop-hai-trong-mot.html.]
Vui ghê.
Chuyện tờ báo ở Bắc Kinh tạm thời cô định cho ai .
Khoảng cách xa xôi như , thư từ báo chí chuyển về đây mất một thời gian khá lâu, ở Đại đội Bình An chắc phát hiện .
Dù thì ở vùng nông thôn , báo cũng chỉ đếm đầu ngón tay.
Nếu ai phát hiện thì đến lúc đó hẵng .
Đối với tòa soạn báo trong tỉnh, cô dự định sẽ chỉ gửi những bài kể về các mẩu chuyện diễn tại Đại đội Bình An.
Còn bên phía Bắc Kinh, xem cơ duyên bắt gặp chuyện gì thú vị khác nữa tính tiếp.
Sau bữa cơm trưa, phía bên nhà Lâm lão thái bắt đầu ầm ĩ.
Tống Vi nhét đầy túi áo nào hạt dưa, hạt thông, lon ton chạy hóng chuyện.
Thì là phụ của mấy tên đồng bọn cùng tù với Lâm Hữu Phú kéo tới đòi nợ.
Những kẻ thể nuôi dạy một đám lưu manh côn đồ, dẫu tất cả phụ đều ngang ngược vô lý, nhưng thể nào cũng vài nhà thuộc dạng tham lam bỉ ổi.
Hôm nay mấy nhà kéo tới đây chính là thuộc thành phần như thế.
Tống Vi cùng nhóm Cao Nhạc ở chỗ cũ, hào phóng chia một vòng hạt dưa cho mấy bà lão cạnh.
So với lúc mới đặt chân đến đây, Cao Nhạc và Triệu Tốc bây giờ đen trông thấy, cũng gầy bớt một vòng.
Đợt mùa màng bận rộn , hai họ cũng bắt buộc tham gia, mếu máo .
Tuy trông vô dụng hèn nhát một chút, nhưng rốt cuộc họ cũng c.ắ.n răng kiên trì vượt qua.
Vụ mùa xong, đại đội trưởng ngại chướng mắt, dứt khoát phân công hai họ chăn heo cùng cho khuất mắt.
Công việc chăn heo chẳng bao nhiêu điểm công, hai ấm bèn bỏ tiền, phát kẹo thuê lũ trẻ con trong làng cắt cỏ heo, cho heo ăn hộ.
So với nữ tri thanh Bạch Vân Kiều thì hai còn kiêu kỳ và lười biếng hơn gấp bội.
, ai bảo lắm tiền nhiều của cơ chứ.
Công việc qua thì nhàn hạ nhẹ nhàng cũng ai nhận là nhận .
Hiện tại mấy con heo của đại đội, sự quy hoạch khẩu phần ăn của Bạch Vân Kiều và sự hậu thuẫn tài chính từ hai vị thiếu gia, từng chịu đói bữa nào, còn bổ sung đầy đủ chất dinh dưỡng cần thiết, con nào con nấy lớn nhanh như thổi, béo núc ních.
Đại đội trưởng ghé qua xem mấy , trong lòng hài lòng vô cùng.
Những khác trông thấy cũng chẳng còn ai dị nghị phục nữa.
Sau mùa bận rộn, hai vị thiếu gia rảnh rỗi sinh nông nổi, thấy đội ch.ó săn oai phong lẫm liệt quá cũng đang rục rịch tính tìm đôi ba con ch.ó về nuôi thử.
Trong thôn cứ hễ chỗ nào trò vui để xem là hai họ chen chân hóng hớt, độ nhiệt tình còn vượt mặt cả Tống Vi.
“Lại đ.á.n.h kìa, cái bà Lâm lão thái năm nào cũng đ.á.n.h vài trận, gân cốt đúng là dẻo dai thật đấy.”
Mọi cao xuống đám hỗn chiến bên , khỏi cảm thán.
Nguyên nhân chính dẫn đến vụ ẩu đả là do đối phương dạng , mở miệng đòi bồi thường 500 đồng, mà đấy mới chỉ là yêu cầu của một nhà thôi đấy.
Với tính bủn xỉn của Lâm lão thái, đòi tiền của bà chẳng khác nào đòi mạng bà .
Hai bên bất đồng ý kiến thể thỏa hiệp, Lâm Hữu Phú bên cạnh còn hung hăng châm dầu lửa, thế là lao đ.ấ.m đá túi bụi.
Mấy thanh niên trai tráng lực lưỡng bên ánh mắt lộ vẻ hung hãn, đè nghiến Lâm Hữu Phú xuống đất mà nện cho tơi bời.
Trong sân nhà họ Lâm vang lên những tiếng gào thét t.h.ả.m thiết.
Đại đội trưởng vội vã chạy đến, dẫn theo mấy thanh niên khỏe mạnh trong làng nhảy can ngăn cuộc hỗn chiến.
Ông lo cho an nguy của Lâm Hữu Phú, mà là sợ xảy án mạng.
Đánh kiểu , một khi m.á.u nóng dồn lên não thì chẳng ai lường hậu quả.
Đám hỗn chiến tách , nhưng tiếng gào của Lâm Hữu Phú đất càng t.h.ả.m thiết hơn.
Chân của đ.á.n.h gãy .
“Chân của con! Chân con đau quá, bà nội ơi chân con gãy !”
Lâm lão thái rú lên một tiếng ai oán lập tức nhào tới.
Nhận thấy gây họa lớn, đám đến đòi tiền cũng chột , chẳng dám màng đến chuyện đòi tiền nữa mà vội vàng co giò chuồn thẳng.
Cuối cùng, mời Quý lão tới xem bệnh.
Thế nhưng xương chân của Lâm Hữu Phú đ.á.n.h gãy nát, e rằng khó lòng mà dậy nữa.
Hay tin dữ , Lâm lão thái trợn ngược mắt ngất lịm tại chỗ.
Những còn trong nhà họ Lâm ai nấy mặt mày cũng ủ dột như đưa đám.
Quý lão: “ chỉ thể giúp giữ cho đôi chân của hoại t.ử đến mức cưa bỏ, chứ thể cho dậy . Có lẽ do y thuật của còn hạn chế, thử đưa lên bệnh viện thành phố khám xem , chứ bệnh viện thị trấn e là cũng bó tay thôi.”
Nghe , cõi lòng nhà họ Lâm càng thêm nặng trĩu.
Bệnh viện thành phố, đưa lên đó thì tốn kém bao nhiêu tiền của cơ chứ.
Quý lão chỉ đưa lời khuyên chân thành, còn việc những lựa chọn thế nào thì thuộc phạm vi ông bận tâm.
Sau khi sơ cứu cho Lâm Hữu Phú xong, ông liền rời .
Đám đông giải tán, tin Lâm Hữu Phú gãy chân, nguy cơ tàn phế cả đời, ai nấy đều khỏi chép miệng thở dài.
“Thế nên cứ an phận thủ thường, sống đàng hoàng t.ử tế mới bền. Lâm Hữu Phú chính là tấm gương tày liếp đấy, tuyệt đối giao du với lũ lưu manh vô , chúng nó bảo dắt kiếm tiền thì chớ tin, ai đấy là cái bẫy .”
Người lớn nhân cơ hội răn dạy con em trong nhà.
Tống Vi dẫn theo Hắc Đản cùng hai con sói về nhà Lâm Chấn. Con cáo nịnh nọt thích nũng lập tức ngoe nguẩy đuôi sán gần.
Nó cứ ư ử kêu những tiếng nũng nịu khiến Tống Vi kiềm lòng mà đưa tay xoa đầu nó.
“Băng gạc của mày chắc cũng sắp tháo đấy, hy vọng khi bọn tao rời thì vết thương ở chân mày lành lặn hẳn.”
Tốt nhất là nên thả con vật về với núi rừng khi họ lên đường.
Hai con sói thì cần bận tâm quá nhiều, tuy chúng là loài ăn thịt, nếu chỉ dựa sức nuôi nấng mà thực lực thì đúng là gánh nổi.
Thế nhưng chúng tự săn mồi.
Hai con sói dẫn đầu đàn ch.ó rừng săn b.ắ.n từng để bản chịu thiệt thòi, lúc nào cũng ăn no nê mới tha phần con mồi còn mang về, vì Tống Vi yên tâm khi để chúng ở đây.
Hắc Đản hai con sói bảo vệ, thêm gia đình Đại gia gia cùng đại đội trưởng chăm sóc giúp nên cũng chẳng gì lo nghĩ.
Lâm lão thái giờ đây lo còn xong, đúng là chẳng còn tâm trí mà gây sự với Hắc Đản nữa.
Vì ấn định ngày lên đường Đại Tây Bắc, Tống Vi và Lâm Chấn bắt đầu rục rịch chuẩn đồ đạc.
Mỗi đàn sói núi săn mồi, hai cũng theo cùng, tìm kiếm thảo dược, săn bắt thú rừng, hái nấm dại...
Chỉ cần là thứ ăn , Tống Vi tuyệt đối bỏ sót món nào.
Họ chung với đàn ch.ó mà tách hành động độc lập.
Hôm , hai phát hiện một vùng sương mù dày đặc kỳ lạ.
Dù đến tận giữa trưa mà màn sương vẫn chịu tan .
Khu vực độ cao khá lớn so với mực nước biển, rắn rết côn trùng cũng nhiều vô kể.
Suốt dọc đường , họ cầm gậy gộc gõ đập xua đuổi, lộ ít các loài bò sát độc hại.
Lâm Chấn quanh cũng thấy lạ lẫm:
“Đây là chỗ nào thế nhỉ?”
Tống Vi: “Vào trong xem thử nhé?”
Độ cao ở đây tương đối lớn, độ ẩm trong khí rõ ràng cao hơn hẳn so với những nơi khác.
Bước bên trong, làn sương mỏng giăng mắc tựa như dải lụa mềm mại khẽ lay động, ánh nắng xuyên qua kẽ lá rọi xuống tạo nên một khung cảnh bồng bềnh tựa chốn bồng lai tiên cảnh.
Xung quanh còn suối nước róc rách, cả những đầm nước nhỏ trong vắt.
Nước trong đầm lạnh buốt, bên còn cả cá bơi lội!
Tống Vi thấy chỉ cảm thấy thèm thuồng:
“Lát nữa chúng ăn cá nướng .”
Lâm Chấn liếc mấy con cá, thấy con nào con nấy béo mầm: “Được đấy.”
“Thơm quá, ngửi thấy mùi gì ?”
Tống Vi khẽ phập phồng cánh mũi, luôn cảm thấy trong khí thoang thoảng một luồng hương thơm thanh tao khó mà ngó lơ.
Lâm Chấn: “Giống như mùi thơm của một loại lá cây nào đó, nhưng dám chắc.”
Cả hai theo mùi hương tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng dừng chân một gốc đại thụ.
Tống Vi ngửa đầu lên, trong đầu chợt lóe lên một tia sáng: “Là cây , một cây to khủng khiếp!”
Đó là một cây cổ thụ cành lá xum xuê, cây to lớn vươn cao, gốc cây mùi thơm của lá càng nồng nàn rõ rệt hơn bao giờ hết.