Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 270: Triệu Vũ Âm Giở Trò
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:56:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảm giác bất thường kéo dài mãi cho đến khi Khương Lôi rút tờ báo đặt chình ình mặt ông .
“Nào nào nào, cho ông xem tờ báo , đừng bảo em như nghĩ đến ông nhé. gặp chuyện một cái là chạy ngay sang chỗ ông đầu tiên đấy.”
Đại đội trưởng Trần Hổ của đại đội bên cạnh: “...”
Lời giả tạo cơ chứ!
Ông chẳng đời nào tin lão Khương Lôi cất công lặn lội sang đây chỉ để cho xem một tờ báo.
Hai ngoài mặt gặp thì ha hả, nhưng lưng ai mà chẳng ngấm ngầm so bì với .
Lão họ Khương rốt cuộc đang giở trò quỷ gì đây?
“Hơ hơ, thế thì phiền ông quá cơ.”
Rốt cuộc ông vẫn cầm tờ báo lên xem. Đại đội trưởng còn tận tình chỉ bài của Tống Vi cho ông .
“Ấy ông xem, con bé tri thanh đại đội đúng là tháo vát lanh lợi quá thể. Nó chụp mấy tấm ảnh, một bài tản văn thế mà tòa soạn chọn đăng ngay. Đây là tờ báo lớn nhất của thành phố đấy nhé! Ông ngó xem bức ảnh chụp , bài mới cuốn .”
Trần Hổ: “...”
Ông ngay mà, hóa lão sang đây để khoe khoang chọc tức !
thật lòng, quả đúng là ông cú khoe đ.â.m cho cay mắt thật.
Giờ phút trong lòng Trần Hổ chua chát để cho hết.
Sao đại đội nhà chẳng đứa nào văn, đưa tên tuổi đại đội bài báo như thế cơ chứ?
Không , ngày mai ông cũng hỏi đám thanh niên tri thanh bên điểm tri thanh xem đứa nào lách , nhất là về đại đội , đến lúc đó ông cũng vác báo sang khoe với lão Lôi cho bõ ghét!
Khoe khoang thành công mỹ mãn, Đại đội trưởng Khương Lôi ung dung túc tắc đạp xe sang chỗ khác.
Những màn khoe khoang tương tự cũng diễn ở khắp các nơi khác.
Sáng sớm hôm , đổ lên thị trấn đông nghịt, tất cả đều chạy mua báo.
Báo chẳng đáng bao nhiêu tiền, ai cũng mua nổi, nhưng ngày thường chẳng ai nỡ bỏ tiền mua, hôm nay thì ai nấy đều hào phóng khác thường.
Mấy tính tình xởi lởi, bắt chuyện còn sang trò chuyện rôm rả với những cùng mua báo. Họ chỉ tay bài của Tống Vi, chỉ bức ảnh mà tự hào huyên thuyên khoác lác một hồi, dẫu chữ cũng thể c.h.é.m gió dăm ba câu.
Nói thật chứ, đến cả phố cũng ghen tị.
Ai mà chẳng vẻ vang lên báo cơ chứ, đây đúng là rạng danh tổ tông!
Thế là chẳng mấy chốc, tin tức về việc báo kỳ bài về một đại đội địa bàn huyện lan truyền rộng rãi, ngày càng nhiều dân địa phương đổ xô mua báo.
Chỉ trong vòng một ngày, bộ báo thị trấn bán sạch bách.
Tin tức cũng theo đó truyền các vùng xa hơn.
Người trong thôn bàn tán sôi nổi, cũng về nhà bắt đầu tập tành văn gửi bài cho tòa soạn báo như Tống Vi.
bản Tống Vi thì chẳng mấy bận tâm.
Cô cùng hai con sói trong nhà núi săn mồi, đụng độ bầy sói hoang nữa.
Lần , sói đầu đàn mà để hẳn một con dê núi cho họ.
Nói chính xác hơn là để cho hai chú sói con.
Tốt lắm, giờ thì Tống Vi thể khẳng định chắc chắn hai đứa nhóc chính là con đẻ của sói đầu đàn .
Sói đầu đàn ắt hẳn cũng nhận con .
Chỉ Lang Nhất và Lang Nhị là vẫn ngây ngô hiểu chuyện gì, nhưng đồ ăn ngon là chúng vui .
Vô tư vô lo hệt như hai tên ngốc nghếch.
Sau đó vận may của Tống Vi bùng nổ, cô tìm thấy thêm một cây nhân sâm rừng.
Đã hơn trăm năm tuổi.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nhân sâm rừng tuổi đời hơn trăm năm đều cực kỳ giá trị, những củ sâm thậm chí còn cất giữ sưu tầm.
Đồ thế dĩ nhiên giữ cho .
Hôm nay quả là một ngày bội thu đầy ắp chiến lợi phẩm.
Hai con sói dẫn đàn ch.ó mèo cùng theo chân Tống Vi trở về làng.
Chúng nhận sự chào đón nồng nhiệt của cả thôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-270-trieu-vu-am-gio-tro.html.]
Tống Vi cũng vây kín mít.
“Tống tri thanh, bài đó cô thế nào thế?”
“Tống tri thanh, cô còn nữa ? Lần chụp ảnh nhớ chụp cả với nhé!”
“Tống tri thanh, bài của cô kiếm bao nhiêu tiền thế?”
Ngoài việc quan tâm đến bài , ít còn dò hỏi về tiền nhuận bút.
Tống Vi bèn giảm một con .
“Mười đồng thôi ạ, cháu chỉ là tác giả mới, bên tòa soạn trả bao nhiêu .”
Cô cũng dám quá ít, giá cả của tòa soạn báo nếu đám tri thanh lòng dò la hỏi han thì sẽ ngay. Báo thấp quá chắc chắn sẽ nghi ngờ, đến lúc ầm ĩ lên thêm phiền phức.
Mười đồng cũng chẳng con nhỏ, bao nhiêu xong đều đỏ mắt thèm thuồng.
dù ghen tị đỏ mắt đến , tiền là do dựa thực lực kiếm , họ cùng lắm chỉ bóng gió chua ngoa vài câu chứ chẳng ai dám hó hé mặt Tống Vi, bởi vì cô ả tuyệt đối dạng .
Con bé tự đ.á.n.h đ.ấ.m giỏi, chẳng thấy lợn rừng to đùng còn cô đ.ấ.m c.h.ế.t tươi đó ?
Huống hồ lưng cô còn một Lâm Chấn chống lưng. Đừng thấy giờ Lâm Chấn ngoài mặt trông hiền lành chất phác, thật thâm hiểm lắm, vụ trùm bao tải đ.á.n.h Lâm Hữu Phú đợt tuyệt đối là do .
“ còn tưởng học chỉ tổ tốn tiền chẳng tích sự gì, thế hồi cho thằng con học tiếp .”
“Chứ còn gì nữa, một bài những mười đồng lận, nhiều ghê gớm, suýt soát bằng cả tháng lương của công nhân thời vụ còn gì!”
Công nhân thời vụ một tháng mới mười lăm đồng, Tống Vi chỉ một bài kiếm mười đồng, tính tiền quả thực hề nhỏ.
Mấy nhà con đang học, các bậc phụ nhân cơ hội càng sức răn dạy con cái học hành chăm chỉ, phấn đấu cũng kiếm tiền bằng ngòi bút như Tống Vi, khi gia đình mới thật sự nở mày nở mặt.
Trong đám đông, thấy lấy một ai vì đố kỵ mà lao gây sự với Tống Vi, Triệu Vũ Âm bất mãn tột cùng.
Chẳng vẫn bảo “sơn cùng thủy tận sinh điêu dân” ? Cô thấy đám gian xảo điêu ngoa hết chỗ .
Theo cô nghĩ, đám kiêng dè chắc chắn là kiêng nể Lâm Chấn, dù Lâm Chấn từng bộ đội, tiền giỏi đ.á.n.h đấm.
Tống Vi chẳng qua chỉ thơm lây nhờ Lâm Chấn mà thôi.
“Cô dùng hình ảnh trong ảnh chụp của , thế thì cũng nên trả chút thù lao cho bà con chứ?”
Rốt cuộc ả vẫn kìm nén mà giở trò.
Cô thể chịu nổi bộ dạng đắc ý vênh váo của Tống Vi.
Thấy ánh mắt của đều đổ dồn về phía , Triệu Vũ Âm tự cho là chính nghĩa, ngẩng cao cằm lên.
“Đồng chí Tống, trong ảnh là lũ trẻ và đàn ch.ó trong đại đội, bài cũng xoay quanh bọn chúng mới lên báo. Cô sự đồng ý của họ mà tùy tiện sử dụng, đây là xâm phạm quyền chân dung của họ! Dùng hình ảnh của khác để kiếm tiền cho bản , chẳng quá bất công ? Cô cũng ích kỷ quá đấy!”
Một vài trong đám đông , trong mắt lập tức lóe lên tia tính toán và tham lam.
Tống Vi liếc xéo Triệu Vũ Âm một cái, khẽ bật .
Cô nghĩ, hiểu một vài điểm kỳ quặc bất thường Triệu Vũ Âm .
“Ồ? Cô giỏi thì gọi công an đến bắt .” Cô khoanh tay ngực, thong dong điềm nhiên, chẳng hề tỏ sợ hãi chút nào.
Triệu Vũ Âm tức thì nghẹn họng.
Báo công an á, cô gan, thời buổi ở nước họ gì khái niệm về quyền chân dung quyền hình ảnh cơ chứ!
Tống Vi dứt khoát xòe hai tay : “Nếu cũng nghĩ như thế, thì cháu chụp ảnh sẽ chụp nữa là xong.”
Nghe câu , bà con trong thôn lập tức chịu.
Họ còn đang trông mong Tống tri thanh bài, lúc chụp ảnh sẽ chụp cả để lên báo cơ mà, thế !
“Con ranh mày ăn kiểu gì đấy!”
Thím Hổ Nữu quan hệ với Tống Vi liền hất m.ô.n.g một cái, trực tiếp huých bay Triệu Vũ Âm văng xa một đoạn.
Nếu nhờ những xung quanh đỡ lấy, khéo cô ngã sấp mặt xuống đất .
“Quyền chân với chả quyền dung cái nỗi gì! Bà đây còn ước gì Tống tri thanh chụp ảnh bài cho lên báo nữa là, chuyện vinh dự vẻ vang thế mà qua cái mồm thối của cô bốc mùi phân thế hả?”
Mặt Triệu Vũ Âm đỏ bừng bừng vì tức giận.
“ đang nghĩ cho quyền lợi của đấy, các cái trò c.ắ.n Lữ Động Tân, lòng thế hả!”
“Thôi cô ơi, loại như cô mà cũng đòi ? Hai con mắt cô cứ dính chặt lấy Lâm Chấn, tưởng ai cũng mù dã tâm của cô chắc! Còn bày đặt với chả , cô thể mặt dày mày dạn thốt những lời trơ trẽn thế !”