Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 261: Hồ Quả Phụ Sảy Thai
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:56:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phong Đình Hiên, của Tống Vi, nơi ông điều xuống cải tạo giống với Đại đội Bình An.
Vì nơi ai cũng là khổ cực, nên điều xuống đây khá đông.
Người đông thì đủ thành phần, nguyên nhân và nhân phẩm cũng vàng thau lẫn lộn.
Chỗ Phong Đình Hiên ở mấy cùng cảnh ngộ, oan và nhân phẩm , nhưng cũng kẻ chẳng oan ức gì, bản tính thực sự chẳng .
Dư Uy dám chắc, nếu cứ thế đem đống đồ đưa sang cho Phong Đình Hiên, chẳng mấy chốc ông sẽ tố cáo.
Đến lúc đó, tình cảnh của Phong Đình Hiên chỉ càng thêm tồi tệ.
Thế nên Dư Uy dám trực tiếp đưa đồ cho Phong Đình Hiên.
Anh chỉ thể nhân lúc việc đồng áng gọi ông sang một bên, lấy danh nghĩa việc để tiếp xúc.
“Phong Đình Hiên, bên cần phụ một tay, qua đây.”
Vì từng bộ đội, ở đại đội bên cũng là một tiểu đội trưởng, tiếng nhất định, gọi Phong Đình Hiên qua cũng khiến khác nghi ngờ.
“Khụ khụ khụ... Đến đây.”
Phong Đình Hiên ho dám dừng chân, vội vã bước qua.
Ông gầy đến mức biến dạng cả khuôn mặt, nhưng từ cử chỉ hành động vẫn thể nhận ông là một phần t.ử trí thức nho nhã.
một như khi đến nơi vẻ lạc lõng khôn cùng.
Cũng chính vì sự lạc lõng mà cuộc sống của những như họ càng thêm gian nan.
Phong Đình Hiên cảm, bệnh tình ngày càng nặng.
t.h.u.ố.c men khan hiếm, bác sĩ càng , ông chỉ thể c.ắ.n răng tự chịu đựng.
Chịu nổi thì chỉ nước chờ c.h.ế.t.
Ở cái nơi , ốm đau là chuyện thường ngày, mùa đông năm ngoái hai chịu nổi mà qua đời.
Lúc Phong Đình Hiên giúp việc, Dư Uy bước tới bên cạnh, nhét tay ông vỉ t.h.u.ố.c cảm mà ông đang cần nhất cùng một mẩu giấy.
Thuốc đựng trong một chiếc lọ nhỏ, Phong Đình Hiên chỉ cần nắm một bàn tay là gọn.
Ông chỉ khựng một thoáng cất ngay chiếc lọ nhỏ , đó tiếp tục cắm cúi việc.
Mãi đến giờ nghỉ ngơi, ông mới tìm cơ hội uống nước, tới chỗ ai để ý mở lòng bàn tay .
Chữ mẩu giấy đơn giản:
[Cháu gái gửi tới, t.h.u.ố.c cảm đấy.]
Đọc xong, ông lập tức nắm chặt mẩu giấy, ngón tay run rẩy.
Bên trong lọ t.h.u.ố.c còn một mẩu giấy khác: [Ngày hai , mỗi hai viên.]
Phong Đình Hiên đỏ hoe mắt, lấy hai viên thuốc, chiêu với nước nuốt xuống.
Lúc trở về, chạm mặt Dư Uy, ông khẽ một tiếng cảm ơn.
Những ngày đó, Dư Uy thỉnh thoảng nhân lúc ai để ý nhét cho ông chút đồ, phần lớn đều là đồ ăn.
Đồ đạc thể để Phong Đình Hiên mang về chỗ ở, nên chỉ thể dùng cách vụng về để đưa từng chút một.
Vợ của Dư Uy cũng là hiểu chuyện, Lâm Chấn và Tống Vi gửi cho họ nhiều đồ như , nhiều thứ vùng Đại Tây Bắc , mua cũng chẳng mua , đương nhiên giúp chăm sóc Phong Đình Hiên cho chu đáo .
Bệnh tình của Phong Đình Hiên cũng dần chuyển biến và vượt qua cơn bạo bệnh, thậm chí nhờ sự trợ giúp âm thầm của họ mà tinh thần cũng phấn chấn hơn nhiều.
Phong Đình Hiên lén lút một lá thư, nhờ Dư Uy gửi về giúp.
Bây giờ ông chỉ thể gửi thư, chẳng giúp gì cho cháu gái cả.
Tống Vi đoán chừng bưu phẩm gửi cho chắc cũng tới nơi, cách gửi thư từ qua bưu điện quá chậm chạp, nhận hồi âm của ít nhất cũng mất chừng một tháng.
“Đợt tới là sinh nhật Hắc Đản , chúng cho em cái bánh kem .”
Chủ yếu là cô cũng ăn.
Chiếc bánh kem thơm nức ngọt ngào nha.
“Làm thế nào?”
“Chúng đắp một cái lò nướng bánh mì .”
Cái lò đắp xong vẫn thể dùng tiếp, hề lãng phí.
“Cần chuẩn trứng gà, bột mì, sữa tươi, còn cả mứt hoa quả nữa.”
Lâm Chấn: “Vậy tiên đắp lò .”
Tống Vi cũng lò nướng bánh mì thế nào, chỉ thể thử từng chút một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-261-ho-qua-phu-say-thai.html.]
Trong thời gian còn một chuyện đáng để Tống Vi quan tâm.
Đó chính là đám cưới của Vương Thụ và Hồ quả phụ.
Đám cưới hoãn , vốn dĩ đúng tháng định cưới, Ngưu bà t.ử trong lúc Hồ quả phụ hầu hạ đột nhiên cử động , cả đổ ập đè lên Hồ quả phụ.
Suýt chút nữa đứa con trong bụng Hồ quả phụ mất .
Vương Thụ vội vàng mời Quý lão tới mới giữ đứa bé.
cũng vì cần tĩnh dưỡng nên đám cưới hoãn đến tận bây giờ.
Nhắc tới chuyện , ai nấy đều bảo Ngưu bà t.ử thật sự cho Hồ quả phụ bước chân cửa, trúng gió liệt nửa mà vẫn còn gượng dậy nổi.
Mặc dù đó, Ngưu bà t.ử vốn chỉ liệt nửa thì nay liệt .
Hơn nữa, lẽ Vương Thụ còn bỏ chút tâm sức chăm sóc, nhưng giờ đây, mỗi ngày ngoài việc cho Ngưu bà t.ử chút đồ ăn thì cơ bản chẳng ai ngó ngàng tới.
Thực Tống Vi hoài nghi Hồ quả phụ gì đó cố tình chọc giận Ngưu bà t.ử , ả chắc hẳn sinh đứa con .
Dù cũng chẳng giống của Vương Thụ , mà đối với ả, đứa trẻ sinh chỉ là một gánh nặng.
Làm như giải quyết đứa bé xử lý luôn Ngưu bà tử, bề ngoài ả là nạn nhân, nhưng thực chất ả mới là hưởng lợi cuối cùng.
Có điều đây chỉ là suy đoán đầy thuyết âm mưu của Tống Vi thôi chứ bằng chứng, vả đứa trẻ cũng mất.
Cái lò nướng bánh mì họ thử nghiệm đến thứ ba mới thành công.
Ở thử thứ hai, trò vui nhà Ngưu bà t.ử bắt đầu diễn .
Thời buổi kết hôn, còn là tái hôn, thực cần rình rang, chỉ cần mời vài quen đến ăn bữa cơm là xong.
để chứng minh sự coi trọng của Vương Thụ đối với Hồ quả phụ , đám cưới tổ chức theo quy cách của cưới đầu, thậm chí còn náo nhiệt hơn cả hồi cưới Lưu Quế Phân.
Tống Vi cũng góp vui.
Bây giờ trẻ con và già trong thôn đều quý Tống Vi, tất cả là nhờ chiếc máy ảnh.
“Cô Tống đến , mau đây .”
“Ôi chao, Hồ quả phụ tái giá rình rang ghê, bố thằng Vương Thụ cũng hùa theo bậy.”
Không chỉ hùa theo bậy mà trông ông còn vẻ vui mừng nữa cơ.
Người khác , nhưng Tống Vi thì rõ mười mươi chuyện bên trong là thế nào.
“Hai đứa trẻ trông u ám nhiều quá.”
Đó là hai đứa con mà Lưu Quế Phân để , lúc đang trốn cánh cửa, đôi mắt âm u Vương Thụ và Hồ quả phụ trong bầu khí náo nhiệt.
Cứ ngỡ Ngưu bà t.ử thì đám cưới thể suôn sẻ diễn .
Nào ngờ Lưu Quế Phân đột nhiên xông , bàn dân thiên hạ đẩy mạnh Hồ quả phụ một cái, còn cưỡi lên ả mà đ.ấ.m đá túi bụi.
“Con tiện nhân , mày dám đ.á.n.h con trai bà, bà liều mạng với mày!”
“A a a!”
Tại hiện trường, tiếng la hét thất thanh vang lên liên tiếp.
Vương Thụ túm ngay Lưu Quế Phân kéo dậy tát cho một cái nảy đom đóm mắt.
“Con mụ đanh đá !”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Hồ quả phụ sảy thai, giọt m.á.u trong bụng trải qua bao sóng gió cuối cùng vẫn giữ .
Lưu Quế Phân phát điên như cũng là vì con trai chạy về mách .
Trên thằng bé vết lằn roi đ.á.n.h đập ngược đãi.
Tuy chuyện phần thuộc về Lưu Quế Phân nhiều hơn, nhưng Hồ quả phụ bằng ánh mắt đầy khinh bỉ và coi thường.
Chưa chính thức bước qua cửa mà ngược đãi con riêng của chồng, thế mà nhà thì hai đứa nhỏ chẳng đày đọa cho c.h.ế.t .
Nhà Vương Thụ và nhà Lưu Quế Phân ầm ĩ một trận lớn.
Vương Thụ nổi cơn lôi đình đ.á.n.h cho Lưu Quế Phân một trận xong còn đòi bồi thường tiền.
Người nhà Lưu Quế Phân cũng chống nạnh c.h.ử.i xối xả :
“Đòi tiền? Các đòi cứt ! Bố mày ỉa một bãi nhét mồm chúng mày lấy ? Chúng mày mà dám đòi tiền, bọn tao sẽ tố cáo chuyện mày to bụng Hồ quả phụ từ khi ly hôn, đến lúc đó xem đứa nào thiệt hơn!”
Vương Thụ rốt cuộc chột , đành ngậm bồ hòn ngọt.
Đám cưới kết thúc trong sự hỗn loạn và náo nhiệt tột cùng.
Tống Vi trong đám đông hóng trọn vẹn vở kịch , mãi mới rời .