Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 258: Hoẵng Ngốc
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:56:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ăn tới cuối cùng, bất kể là hoẵng ngốc thì khóe miệng đều đen thui một mảng.
Lúc toét miệng thì hàm răng đen ngòm chẳng nỡ .
Rau dại, nấm, thảo d.ư.ợ.c cùng các loại quả dại ăn của mùa , cộng thêm hai con hoẵng ngốc một sống một c.h.ế.t, chuyến của họ thể là thu hoạch đầy ắp.
Lâm Chấn xẻ thịt con hoẵng ngốc c.h.ế.t cho bao tải, đặt trong gùi cõng lưng.
Con còn sống thì hết cách, đành dắt bộ mang về như thế.
đoán chừng sẽ kẻ gây chuyện.
Lâm Chấn bảo Tống Vi cần lo lắng, tự cách xử lý.
Con hoẵng ngốc theo họ cũng hề giãy giụa, ngoài việc sợ hai con sói thì nó còn tự thấy quan hệ giữa với Hắc Đản khá là thiết.
“Anh ơi, chúng thật sự ăn con hoẵng ngốc ? Sau em lớn lên liệu ngốc như bọn nó ?”
Hắc Đản bộ dạng ngơ ngác của con hoẵng, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó bắt đầu rầu rĩ.
Lâm Chấn vỗ vỗ đầu bé: “Không , ngốc một chút vẫn nuôi .”
Hắc Đản lập tức la toáng lên: “Em ăn thịt hoẵng ngốc nữa , em thèm biến thành đồ ngốc !”
Nét mặt và giọng điệu nhỏ bé vô cùng kiên quyết.
Lâm Chấn và Tống Vi mỉm bé: “Là em tự đấy nhé.”
Họ mới tin đến lúc thịt thơm phức lên đĩa mà Hắc Đản nhịn nổi.
Trên đường trở về, quả nhiên vì con hoẵng ngốc mà họ cả làng vây quanh dòm ngó.
Lâm Chấn lạnh mặt dọa cho một kẻ chùn bước, họ nhanh chóng về nhà cất giấu thịt hoẵng .
Còn con hoẵng ngốc còn sống thì nhốt trong chuồng hươu, trố mắt trừng trừng với hai con hươu .
Con hươu nhỏ lớn hơn nhiều, thậm chí bắt đầu nhú sừng.
Cặp sừng non nớt , chính là nhung hươu đấy!
Nhung hươu là một vị t.h.u.ố.c quý nổi tiếng, giá thành khá đắt đỏ.
Đợi đến khi sừng cứng thành gạc hươu thì còn giá trị bao nhiêu nữa.
Tay Tống Vi râm ran ngứa ngáy: “Cặp sừng mọc thêm một thời gian nữa là cắt .”
Hắc Đản sờ sờ sừng non của chú hươu nhỏ: “Chị Tống Vi ơi, cắt sừng hươu đau chị?”
Đứa trẻ suy nghĩ đơn thuần, ở bên chú hươu nhỏ lâu như , bé xem nó như bạn đồng hành của , hươu chịu đau đớn.
Môi trường sống kiếp của Tống Vi cùng với sự thèm khát thịt ở kiếp khiến cô cơ bản chẳng lòng trắc ẩn gì với các loài động vật ăn , cứ g.i.ế.c thịt ăn là nhất.
Sở dĩ ăn thịt hai con hươu là vì từ khi tới đây, chỉ cần cô thì từng thiếu thịt ăn, hơn nữa Hắc Đản vô cùng yêu thích hai con hươu .
“Chắc là sẽ đau đấy.”
Hắc Đản ôm cổ chú hươu nhỏ, tha thiết cô: “Vậy... thể cắt sừng của hươu con chị? Chúng ... chúng tìm con hươu khác để cắt sừng .”
Hắc Đản thừa nhận lúc ăn thịt bé cũng chẳng hề từ chối, nhưng... nhưng chú hươu con là do bé tận mắt nó lớn lên từng ngày, tình cảm .
“Được .”
Tống Vi cũng cố chấp, dù bây giờ họ cũng chẳng thiếu tiền.
Trong cảnh thì nên tổn thương đứa trẻ.
Con hoẵng ngốc nhanh chóng hòa nhập với hai con hươu , tự giác tranh đồ ăn trong máng gặm lấy gặm để.
Lâm Chấn đang dọn dẹp những thứ mang từ núi về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-258-hoang-ngoc.html.]
lúc , tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên.
Mở cửa xem thì thấy bên ngoài ít đang , dẫn đầu chính là lão Tam Thúc Công chuyên thích lo chuyện bao đồng.
Lão chống gậy, vẻ mặt hằm hằm như thể ai cũng nợ tiền lão.
“Lâm Chấn, cháu dắt một con hoẵng từ núi về, con hoẵng đó cháu định xử lý thế nào?”
“Mấy con gà rừng thỏ rừng thì thôi , con hoẵng to thế cháu thể ăn mảnh một .”
“Phải đấy, theo thấy thì thằng Lâm Chấn với con Tống tri thanh giờ thường xuyên rừng, hở là mang gà rừng thỏ rừng về, đồ tuy nhỏ nhưng gom thì lượng ít , thế là xâm phạm lợi ích của tập thể chúng .”
Lời nặc mùi chua cay ghen ghét.
Tống Vi liếc mắt , những kẻ mấy lời là bọn lười biếng thích chiếm lợi trong thôn, cùng với mấy gã du thủ du thực rảnh rỗi sinh nông nổi.
Tam Thúc Công bộ tịch bày cái vẻ bề : “Mọi cũng lý đấy, cháu đem con hoẵng đó giao cho ông xử lý .”
Lâm Chấn: “Giao cho các ? Mặt dày quá đấy.”
Anh thản nhiên thốt câu một chút biểu cảm, Tống Vi suýt nữa thì bật thành tiếng.
Ngày thường Lâm Chấn ít lời, trông vẻ thích chuyện, nhưng nghĩa là ăn .
Những khi Lâm Chấn tranh luận với ai thì tài ăn cũng chẳng kém ai.
Ít chẳng qua là thói quen rèn luyện trong quân đội của mà thôi. Từng một giai đoạn gián điệp hoạt động nhiều, để lộ thông tin cơ mật thì hạn chế giao lưu và bớt chuyện .
Trước khi nhập ngũ còn ở trong thôn, ngông cuồng, miệng lưỡi cũng vô cùng độc địa.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Mày... mày ...”
“Sao ăn với bậc bề như thế chứ?”
Lâm Chấn lạnh lùng Tam Thúc Công: “Ngoài câu ông còn câu nào khác ? kính trọng lớn chẳng là chuyện ai ai cũng , nào các cũng lôi , thế ông thấy sửa bao giờ ?”
Tam Thúc Công ánh mắt sắc lạnh của chằm chằm, kìm lùi hai bước: “Mày... mày...”
Lão tức đến trợn mắt thổi râu, nhưng chẳng gì tiếp.
Lâm Chấn: “ thèm so đo với ông là nể ông tuổi cao sức yếu, chứ vì ông là trưởng bối của .”
Anh lạnh lùng tiếp: “Mấy gọi là bề của từng vác d.a.o đuổi c.h.é.m đấy, ông thử một ?”
“Mày dám!”
Tống Vi khẩy một tiếng: “Tam Thúc Công, ông bớt lo chuyện bao đồng . Nói về khoản quấy phá nát nhà nát cửa thì cả cái đại đội chẳng ai bằng nổi ông . Bản ông quấy cho cả nhà ai yên thì thôi , nhất là bớt hại nhà khác .”
Không đợi Tam Thúc Công kịp mở miệng, Lâm Chấn sang với những xem náo nhiệt phía :
“Con hoẵng định g.i.ế.c thịt. là đồ của tập thể thì cũng thèm chiếm món lợi gì. sẽ mua theo đúng giá thịt thị trường giao tiền cho đại đội trưởng. Số tiền sẽ chi cho trường học, mua sách vở bút mực cho lũ trẻ cũng , tóm là dùng lợi ích chung của tập thể.”
Nghe lời Lâm Chấn , một hiểu lý lẽ liền vỗ tay tán thưởng.
“Dù một con hoẵng cũng chẳng bao nhiêu thịt, Đại đội Bình An đông thế , chia mỗi nhà e là bằng nửa bàn tay. Hơn nữa đừng quên đống lợn rừng cũng là nhờ thằng nhóc Lâm Chấn với Tống tri thanh xua từ núi sâu xuống thì cả làng mới thịt ăn đấy, giờ đây kẻ vong ân bội nghĩa .”
Vừa , họ liếc xéo đầy ẩn ý về phía Tam Thúc Công cùng mấy kẻ hám lợi.
“ thì chẳng tơ tưởng gì thịt hoẵng cả, thằng nhóc Lâm Chấn cư xử quá trượng nghĩa, còn bỏ tiền túi mua sách vở cho lũ trẻ nữa cơ.”
“Cách đấy, dẫu cũng là vì con cháu chúng , còn hơn là để thịt rơi tay mấy kẻ vong ơn bội nghĩa, ăn cho đẫy mồm chẳng nổi một câu t.ử tế, là thì cũng tức nghẹn họng.”
Lâm Chấn và Tống Vi kể từ vụ bắt bọn buôn thì nhân duyên trong đại đội . Lại thêm chuyện mấy con lợn rừng đây, tuy là cả làng cùng hợp lực g.i.ế.c thịt, nhưng chẳng ai ngu ngốc cả, con lợn rừng đó rõ ràng là do Tống Vi và Lâm Chấn lùa từ tận trong rừng sâu .
Bây giờ dĩ nhiên ít đỡ cho họ, hơn nữa họ cũng thật sự chướng mắt cái thói thích xía mũi chuyện của khác của lão Tam Thúc Công.
như lời Tống Vi , chuyện trong nhà còn rối như canh hẹ mà còn vác mặt quản chuyện nhà .
Bị xúm châm chọc mỉa mai một hồi, Tam Thúc Công cùng mấy kẻ thích chiếm hời lập tức đỏ mặt tía tai, cuối cùng đành xám xịt mặt mày lủi thủi bỏ về.